Lâm Tường Vy
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Trong cuộc sống hiện đại với nhịp độ ngày càng nhanh, lối sống chủ động trở nên vô cùng quan trọng đối với mỗi người. Sống chủ động nghĩa là biết tự sắp xếp công việc, chủ động lập kế hoạch, biết đón nhận cơ hội và chịu trách nhiệm với lựa chọn của bản thân. Người chủ động không chờ đợi may mắn hay sự thúc ép từ người khác mà tự mình tạo ra động lực để tiến lên. Nhờ đó, họ dễ dàng thích nghi với thay đổi, giải quyết vấn đề nhanh hơn và đạt được hiệu quả cao trong học tập cũng như công việc. Ngược lại, lối sống thụ động khiến con người dễ trì trệ, bỏ lỡ cơ hội phát triển và trở nên phụ thuộc. Đặc biệt với giới trẻ hôm nay, chủ động còn giúp rèn luyện sự tự tin, bản lĩnh và khả năng sáng tạo – những yếu tố cần thiết cho tương lai. Vì vậy, mỗi người cần xây dựng cho mình thói quen sống chủ động từ những việc nhỏ nhất như quản lý thời gian, tự học hay tự đặt mục tiêu. Khi biết làm chủ cuộc sống, chúng ta mới thật sự nắm được cơ hội để thành công và hạnh phúc.
Câu 2:
Bài làm
Nguyễn Trãi không chỉ là một anh hùng dân tộc, một nhà quân sự lỗi lạc mà còn là một tâm hồn nghệ sĩ lớn với tình yêu thiên nhiên và con người tha thiết. Bài thơ là minh chứng tiêu biểu cho vẻ đẹp tâm hồn ấy. Tác phẩm đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên ngày hè tràn đầy sức sống, qua đó bộc lộ khát vọng cao cả về một cuộc sống ấm no cho nhân dân.
Mở đầu bài thơ là tâm thế thảnh thơi của nhà thơ khi về ở ẩn: "Rồi hóng mát thuở ngày trường". Cụm từ "rồi" kết hợp với "hóng mát" gợi lên một nhịp sống thư thái, có phần nhàn hạ. Tuy nhiên, đằng sau cái vẻ "nhàn" ấy lại là một tâm hồn đang mở rộng mọi giác quan để đón nhận vẻ đẹp của tạo hóa. Bức tranh ngày hè hiện lên với những hình ảnh rực rỡ và tràn đầy nội lực:
"Hoè lục đùn đùn tán rợp trương.
Thạch lựu hiên còn phun thức đỏ.
Hồng liên trì đã tịn mùi hương."
Tác giả đã sử dụng những động từ mạnh như "đùn đùn", "phun" để diễn tả cái sức sống căng tràn, ứa nghẹn từ bên trong cảnh vật, khiến chúng không thể kìm nén mà phải trào dâng ra ngoài. Màu xanh của tán hòe, màu đỏ rực của hoa thạch lựu và hương thơm thanh khiết của sen hồng hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian vừa có sắc, vừa có hương, lại vừa có cái hồn cốt riêng biệt của mùa hè Việt Nam. Không chỉ có hình sắc, bức tranh ấy còn rộn rã âm thanh của cuộc sống đời thường:
"Lao xao chợ cá làng ngư phủ;
Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương."
Tiếng "lao xao" từ chợ cá xa xa và tiếng ve kêu "dắng dỏi" như bản đàn của thiên nhiên vang lên dưới ánh nắng chiều tà. Những âm thanh này chính là biểu tượng của sự bình yên và thịnh vượng. Chính cái xôn xao của đời thường ấy đã dẫn lối cho mạch cảm xúc của nhà thơ đi đến khát vọng cuối cùng:
"Lẽ có Ngu cầm đàn một tiếng,
Dân giàu đủ khắp đòi phương."
Hai câu cuối là sự phá cách về nhịp điệu (câu sáu chữ) khiến ý thơ trở nên dồn nén, hàm súc. Nguyễn Trãi mượn điển tích về cây đàn của vua Thuấn để bày tỏ ước nguyện cháy bỏng của mình. Ông mong có được cây đàn ấy để gảy lên khúc ca "Nam phong", cầu cho mưa thuận gió hòa, nhưng trên hết là mong cho dân chúng ở khắp mọi nơi đều được giàu sang, ấm no. Đây chính là tư tưởng nhân nghĩa xuyên suốt cuộc đời Ức Trai: lo cho dân trước thiên hạ, vui sau thiên hạ.
Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ Đường luật xen kẽ các câu lục ngôn mang đậm bản sắc dân tộc. Hình ảnh thơ gần gũi, ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức biểu cảm đã góp phần làm nên sức sống lâu bền cho tác phẩm.
Tóm lại, "Cảnh ngày hè" không chỉ là một bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ mà còn là một bức chân dung tâm hồn cao đẹp của Nguyễn Trãi. Ở đó, tình yêu thiên nhiên luôn hòa quyện chặt chẽ với lòng yêu nước và khát vọng về một xã hội thái bình, thịnh trị cho nhân dân.
Câu 1:
Trong cuộc sống hiện đại với nhịp độ ngày càng nhanh, lối sống chủ động trở nên vô cùng quan trọng đối với mỗi người. Sống chủ động nghĩa là biết tự sắp xếp công việc, chủ động lập kế hoạch, biết đón nhận cơ hội và chịu trách nhiệm với lựa chọn của bản thân. Người chủ động không chờ đợi may mắn hay sự thúc ép từ người khác mà tự mình tạo ra động lực để tiến lên. Nhờ đó, họ dễ dàng thích nghi với thay đổi, giải quyết vấn đề nhanh hơn và đạt được hiệu quả cao trong học tập cũng như công việc. Ngược lại, lối sống thụ động khiến con người dễ trì trệ, bỏ lỡ cơ hội phát triển và trở nên phụ thuộc. Đặc biệt với giới trẻ hôm nay, chủ động còn giúp rèn luyện sự tự tin, bản lĩnh và khả năng sáng tạo – những yếu tố cần thiết cho tương lai. Vì vậy, mỗi người cần xây dựng cho mình thói quen sống chủ động từ những việc nhỏ nhất như quản lý thời gian, tự học hay tự đặt mục tiêu. Khi biết làm chủ cuộc sống, chúng ta mới thật sự nắm được cơ hội để thành công và hạnh phúc.
Câu 2:
Bài làm
Nguyễn Trãi không chỉ là một anh hùng dân tộc, một nhà quân sự lỗi lạc mà còn là một tâm hồn nghệ sĩ lớn với tình yêu thiên nhiên và con người tha thiết. Bài thơ là minh chứng tiêu biểu cho vẻ đẹp tâm hồn ấy. Tác phẩm đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên ngày hè tràn đầy sức sống, qua đó bộc lộ khát vọng cao cả về một cuộc sống ấm no cho nhân dân.
Mở đầu bài thơ là tâm thế thảnh thơi của nhà thơ khi về ở ẩn: "Rồi hóng mát thuở ngày trường". Cụm từ "rồi" kết hợp với "hóng mát" gợi lên một nhịp sống thư thái, có phần nhàn hạ. Tuy nhiên, đằng sau cái vẻ "nhàn" ấy lại là một tâm hồn đang mở rộng mọi giác quan để đón nhận vẻ đẹp của tạo hóa. Bức tranh ngày hè hiện lên với những hình ảnh rực rỡ và tràn đầy nội lực:
"Hoè lục đùn đùn tán rợp trương.
Thạch lựu hiên còn phun thức đỏ.
Hồng liên trì đã tịn mùi hương."
Tác giả đã sử dụng những động từ mạnh như "đùn đùn", "phun" để diễn tả cái sức sống căng tràn, ứa nghẹn từ bên trong cảnh vật, khiến chúng không thể kìm nén mà phải trào dâng ra ngoài. Màu xanh của tán hòe, màu đỏ rực của hoa thạch lựu và hương thơm thanh khiết của sen hồng hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian vừa có sắc, vừa có hương, lại vừa có cái hồn cốt riêng biệt của mùa hè Việt Nam. Không chỉ có hình sắc, bức tranh ấy còn rộn rã âm thanh của cuộc sống đời thường:
"Lao xao chợ cá làng ngư phủ;
Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương."
Tiếng "lao xao" từ chợ cá xa xa và tiếng ve kêu "dắng dỏi" như bản đàn của thiên nhiên vang lên dưới ánh nắng chiều tà. Những âm thanh này chính là biểu tượng của sự bình yên và thịnh vượng. Chính cái xôn xao của đời thường ấy đã dẫn lối cho mạch cảm xúc của nhà thơ đi đến khát vọng cuối cùng:
"Lẽ có Ngu cầm đàn một tiếng,
Dân giàu đủ khắp đòi phương."
Hai câu cuối là sự phá cách về nhịp điệu (câu sáu chữ) khiến ý thơ trở nên dồn nén, hàm súc. Nguyễn Trãi mượn điển tích về cây đàn của vua Thuấn để bày tỏ ước nguyện cháy bỏng của mình. Ông mong có được cây đàn ấy để gảy lên khúc ca "Nam phong", cầu cho mưa thuận gió hòa, nhưng trên hết là mong cho dân chúng ở khắp mọi nơi đều được giàu sang, ấm no. Đây chính là tư tưởng nhân nghĩa xuyên suốt cuộc đời Ức Trai: lo cho dân trước thiên hạ, vui sau thiên hạ.
Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ Đường luật xen kẽ các câu lục ngôn mang đậm bản sắc dân tộc. Hình ảnh thơ gần gũi, ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức biểu cảm đã góp phần làm nên sức sống lâu bền cho tác phẩm.
Tóm lại, "Cảnh ngày hè" không chỉ là một bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ mà còn là một bức chân dung tâm hồn cao đẹp của Nguyễn Trãi. Ở đó, tình yêu thiên nhiên luôn hòa quyện chặt chẽ với lòng yêu nước và khát vọng về một xã hội thái bình, thịnh trị cho nhân dân.