Nguyễn Ngọc Diệp
Giới thiệu về bản thân
Nhân vật Thần Mưa trong văn bản trên mang những đặc điểm tiêu biểu của nhân vật thần thoại dân gian. Trước hết, Thần Mưa có nguồn gốc và hình dạng kì ảo, mang hình Rồng – linh vật thiêng liêng trong quan niệm người Việt, tượng trưng cho sức mạnh siêu nhiên và quyền năng của trời đất. Thần có năng lực phi thường, bay giữa trời và đất, hút nước biển, nước sông rồi phun mưa xuống hạ giới, giúp con người sinh hoạt, trồng trọt, làm cho cây cỏ tốt tươi. Tuy nhiên, Thần Mưa không hoàn toàn hoàn hảo mà mang những nét tính cách rất gần với con người, như tính hay quên, làm việc thiếu đều đặn, gây ra hạn hán hoặc lụt lội. Điều này thể hiện cách dân gian lý giải các hiện tượng tự nhiên một cách hồn nhiên và sinh động. Bên cạnh đó, Thần Mưa còn là nhân vật gắn với tư duy giải thích nguồn gốc của tục thi Rồng, cá chép hóa Rồng – thể hiện ước mơ vươn lên, tinh thần bền bỉ và khát vọng chinh phục thử thách. Qua hình tượng Thần Mưa, nhân dân vừa gửi gắm niềm tin vào thế lực siêu nhiên, vừa thể hiện ước mong cuộc sống no đủ, mưa thuận gió hòa.
Trong cuộc sống, thái độ sống tích cực đóng vai trò vô cùng quan trọng đối với mỗi con người. Sống tích cực là biết nhìn nhận mọi việc bằng tinh thần lạc quan, chủ động vượt qua khó khăn thay vì than vãn hay buông xuôi. Khi đối diện với thử thách, người có thái độ sống tích cực sẽ coi đó là cơ hội để rèn luyện bản thân, tích lũy kinh nghiệm và trưởng thành hơn. Nhờ vậy, họ luôn giữ được niềm tin vào bản thân và tương lai. Thái độ sống tích cực còn giúp con người lan tỏa năng lượng tốt đẹp đến những người xung quanh, xây dựng các mối quan hệ hài hòa và gắn bó. Trong học tập cũng như lao động, tinh thần tích cực giúp chúng ta kiên trì, nỗ lực và không ngại thất bại. Ngược lại, nếu sống bi quan, tiêu cực, con người dễ rơi vào chán nản, mất phương hướng và đánh mất nhiều cơ hội quý giá. Vì thế, mỗi người cần rèn luyện cho mình lối sống tích cực bằng cách biết trân trọng những điều giản dị, không ngừng học hỏi, dám ước mơ và hành động vì mục tiêu tốt đẹp. Sống tích cực không chỉ giúp ta hạnh phúc hơn mà còn góp phần làm cho cuộc sống trở nên ý nghĩa.
Trong đoạn trích Hãy chăm sóc mẹ, nhân vật Chi-hon trải qua nhiều biến đổi tâm lý sâu sắc khi biết tin mẹ bị lạc. Ban đầu, cô rơi vào trạng thái bàng hoàng, bức xúc và tự trách bản thân vì đã không quan tâm, chăm sóc mẹ chu đáo. Sự lo lắng, hoang mang khiến Chi-hon vội vã đi tìm mẹ giữa dòng người đông đúc, thể hiện tình yêu thương và trách nhiệm đối với đấng sinh thành. Khi hồi tưởng lại quá khứ, những kỉ niệm giản dị về mẹ bất chợt ùa về, khơi dậy trong cô nỗi ân hận và day dứt vì từng thờ ơ với tình cảm của mẹ. Cô nhận ra mình đã vô tâm, chỉ biết đến cuộc sống riêng mà quên đi sự hi sinh thầm lặng của mẹ. Từ lo lắng, sợ hãi đến hối hận và thức tỉnh, tâm lý Chi-hon cho thấy sự trưởng thành trong nhận thức và tình cảm. Qua đó, tác giả gửi gắm thông điệp sâu sắc: mỗi người con cần biết yêu thương, trân trọng và chăm sóc cha mẹ khi còn có thể, để không phải sống trong nuối tiếc muộn màng.
Nhân vật cô Tâm trong truyện ngắn Cô hàng xén của Thạch Lam để lại ấn tượng sâu sắc bởi vẻ đẹp bình dị, giàu đức hi sinh của người phụ nữ nông thôn. Tâm hiện lên trong cảnh trở về làng quen thuộc, giữa những hình ảnh thân thương như hàng tre, mùi rạ ướt, ánh đèn nhà dân, tạo cảm giác ấm áp và bình yên. Tuy cuộc sống còn nhiều vất vả, gánh hàng nặng trĩu và buôn bán chẳng lời lãi bao nhiêu, nhưng cô luôn âm thầm chịu đựng để lo cho mẹ già và các em nhỏ. Ở Tâm toát lên tấm lòng yêu thương gia đình sâu nặng, sự đảm đang và tinh thần trách nhiệm đáng trân trọng. Niềm vui của cô rất giản dị: là được về nhà, thấy mẹ khỏe, em ngoan và cả nhà quây quần bên mâm cơm nghèo mà ấm áp. Qua nhân vật cô Tâm, Thạch Lam không tạo nên những bi kịch dữ dội mà nhẹ nhàng khắc họa vẻ đẹp thầm lặng của con người lao động nghèo, từ đó thể hiện sự cảm thông, trân trọng đối với những số phận nhỏ bé nhưng giàu tình yêu thương trong xã hội xưa.
Trong bài thơ Chân quê của Nguyễn Bính, nhân vật “em” hiện lên là hình ảnh tiêu biểu cho người con gái làng quê trước sự đổi thay của đời sống. “Em” vốn mang vẻ đẹp mộc mạc, giản dị, gắn liền với những trang phục truyền thống như yếm lụa, áo tứ thân, khăn mỏ quạ – những nét rất “quê” nhưng đậm đà bản sắc. Thế nhưng chỉ sau một chuyến “đi tỉnh về”, “em” đã thay đổi: khăn nhung, quần lĩnh, áo khuy bấm khiến “hương đồng gió nội bay đi ít nhiều”. Sự thay đổi ấy không chỉ nằm ở cách ăn mặc mà còn gợi ra sự phai nhạt của tâm hồn quê mùa, chân chất. Qua ánh nhìn và lời trách yêu của “anh”, nhân vật “em” trở thành biểu tượng cho sự va chạm giữa truyền thống và lối sống thị thành đang len lỏi vào làng quê. Nguyễn Bính không lên án gay gắt mà thể hiện nỗi tiếc nuối, xót xa trước nguy cơ mất đi vẻ đẹp thuần khiết của con người nông thôn. Từ nhân vật “em”, nhà thơ bộc lộ tình yêu tha thiết với quê hương và khát vọng gìn giữ những giá trị văn hóa truyền thống giữa dòng chảy đổi thay của cuộc sống.