Nguyễn Anh Thơ
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính của văn bản là biểu cảm. Câu 2. Văn bản gợi nhắc đến các tác phẩm của nhà văn An-đéc-xen : Nàng tiên cá Hoàng tử bé Câu 3. Việc gợi nhắc các tác phẩm của An-đéc-xen có tác dụng: Gợi không gian cổ tích, mộng mơ, trong trẻo. Làm nổi bật niềm tin vào tình yêu, cái đẹp và điều thiện. Tăng chiều sâu cảm xúc và ý nghĩa biểu tượng cho bài thơ. Câu 4. Biện pháp tu từ so sánh trong câu thơ “Biển mặn mòi như nước mắt của em” có giá trị: Gợi nỗi đau buồn, mất mát, xót xa trong tình yêu. Làm hình ảnh thơ trở nên cụ thể, giàu cảm xúc. Thể hiện sự đồng cảm sâu sắc của nhân vật trữ tình với “em”. Câu 5. Vẻ đẹp của nhân vật trữ tình trong khổ thơ cuối: Là người chung thủy, giàu yêu thương, luôn tin vào tình yêu đích thực. Dù tổn thương vẫn giữ niềm tin vào cái đẹp và điều thiện. Mang vẻ đẹp nhân văn, lãng mạn và giàu cảm xúc.
Câu 1. Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do. Câu 2. Hai hình ảnh cho thấy sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung: “Trên nắng và dưới cát” → nắng nóng, khô hạn. “Sao lụt tai rồi vẫn dày dứt quanh năm” → bão lũ, thiên tai triền miên. Câu 3. Những dòng thơ giúp hiểu rằng: Miền Trung là mảnh đất nghèo khó, khắc nghiệt. Con người miền Trung chịu thương chịu khó, giàu tình nghĩa, gắn bó sâu nặng với quê hương. Câu 4. Việc vận dụng thành ngữ trong câu “Mảnh đất nghèo mỏng tới không kịp rớt” có tác dụng: Nhấn mạnh sự nghèo nàn, khô cằn của đất đai miền Trung. Tăng tính hình ảnh, biểu cảm, làm câu thơ gần gũi với đời sống. Câu 5. Qua đoạn trích, tác giả thể hiện tình cảm yêu thương, xót xa, gắn bó sâu nặng với miền Trung; vừa cảm thông trước những gian khó, vừa trân trọng vẻ đẹp tâm hồn con người nơi đây.
Câu 1. Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do. Câu 2. Nhân vật trữ tình bày tỏ lòng biết ơn đối với: Thiên nhiên, quê hương (cánh đồng, rơm vàng, sắc trời xanh). Người mẹ (sinh thành, nuôi dưỡng, dạy dỗ). Tuổi thơ, tiếng Việt (trò chơi tuổi nhỏ, ngôn ngữ mẹ đẻ). Những bước đi đầu đời, con đường cuộc sống. Câu 3. Dấu ngoặc kép có tác dụng: Dẫn lại lời nói/trò chơi quen thuộc của tuổi thơ, Gợi không khí hồn nhiên, trong sáng, Làm nổi bật ký ức tuổi thơ gắn với tiếng Việt. Câu 4. Phép lặp cú pháp (lặp từ “Biết ơn…”) có tác dụng: Nhấn mạnh chủ đề lòng biết ơn, Tạo nhịp điệu tha thiết, sâu lắng cho đoạn thơ, Thể hiện cảm xúc tri ân dâng trào, liên tục của nhân vật trữ tình. Câu 5. Theo em, thông điệp ý nghĩa nhất là: Con người cần biết trân trọng cội nguồn, biết ơn mẹ, quê hương, tuổi thơ và tiếng Việt – những điều đã nuôi dưỡng ta nên người. Thông điệp ấy nhắc nhở mỗi người sống có trách nhiệm, không quên quá khứ khi bước vào tương lai.