Nguyễn Hải Đăng
Giới thiệu về bản thân
Cách triển khai quan điểm
- Luận điểm chính: "Chữ bầu lên nhà thơ" có nghĩa là quá trình lao động sáng tạo với ngôn từ (chữ nghĩa) là yếu tố cốt lõi, quyết định sự thành công của nhà thơ, chứ không phải một danh xưng hay chức vụ do người khác phong tặng.
- Lí lẽ và dẫn chứng: Tác giả đã đưa ra nhiều lí lẽ và dẫn chứng để làm rõ luận điểm này, bao gồm:
- Phân tích từ ngữ: Tác giả phân tích ý nghĩa của các từ "bầu" (mang tính dân chủ, tôn vinh) và "chức nhà thơ" (danh xưng hành chính, không phản ánh thực chất tài năng).
- Dẫn chứng từ thực tế văn học: Sử dụng các ví dụ cụ thể về những nhà thơ tài năng nhưng không có "chức" hoặc những người có "chức" nhưng không được công chúng thừa nhận qua tác phẩm.
- Khẳng định vai trò của chữ nghĩa: Nhấn mạnh rằng công việc của nhà thơ là "xe chữ", "làm xiếc với chữ", tìm tòi và sáng tạo ra những từ ngữ độc đáo, có sức sống.
Tác giả đã sử dụng các lí lẽ và dẫn chứng để làm nổi bật sự khác biệt giữa văn xuôi (ý tại ngôn tại) và thơ ca (ý tại ngôn ngoại), nhấn mạnh khả năng gợi mở, đa nghĩa của thơ. Nhận xét rằng những lập luận này rất thuyết phục và sâu sắc, giúp người đọc hiểu rõ hơn về bản chất của thơ ca.
Ý nghĩa của hình ảnh ẩn dụ
- "Một nắng hai sương": Đây là thành ngữ thường dùng để chỉ sự cực nhọc, dãi nắng dầm sương của người nông dân trên đồng ruộng. Khi áp dụng cho nhà thơ, nó nhấn mạnh sự kiên trì, chịu khó, thức khuya dậy sớm để sáng tác.
- "Lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy": Hình ảnh ví người nhà thơ như người nông dân (lực điền) cần mẫn, làm việc không ngừng nghỉ trên "cánh đồng giấy" của mình. Nó đề cao tính kỉ luật, sự chuyên tâm và quá trình lao động thầm lặng của người nghệ sĩ.
- "Đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ": Giống như người nông dân đổ mồ hôi để thu hoạch hạt gạo, nhà thơ phải bỏ ra rất nhiều công sức, trí tuệ, và sự trăn trở (mồ hôi) để chọn lọc, gọt giũa từng con chữ, từng câu thơ hay, có giá trị.
- Ông "không mê" những nhà thơ "có chức" hay "có quyền".
- Ông "ghét" cái "nghĩa tiêu dùng" của chữ nghĩa, tức là việc sử dụng ngôn từ một cách hời hợt, chỉ nhằm mục đích nhất thời, không sâu sắc.
Ngược lại, ông "ưa" đối tượng:
- Những người "phu chữ", người lao động miệt mài, tận tụy với ngôn từ, và được chính "chữ bầu lên nhà thơ" bằng tài năng và sự cống hiến thực sự, chứ không phải bằng chức tước hay danh vọng.
a)Dấu hiệu dễ nhận thấy nhất là sự thiếu nhất quán trong việc sử dụng quan hệ từ và sự chuyển đổi ý đột ngột giữa các câu
b)
Lỗi về phép nối
Lỗi về phép thế
c)Để đoạn văn mạch lạc và liên kết hơn, chúng ta có thể sắp xếp lại ý và điều chỉnh cách dùng từ, phép nối như sau:
“Thay vì cầm một cuốn sách để đọc, nhiều người bây giờ chỉ biết lăm lăm trong tay một chiếc điện thoại thông minh. Không ít người có nhận thức rất mơ hồ về ích lợi của sách trong việc bồi dưỡng tâm hồn, phát huy trí tưởng tượng và rèn luyện cách suy nghĩ. Chính vì vậy, họ hầu như đã vứt bỏ thói quen đọc sách. Chiếc điện thoại thông minh tuy rất tiện lợi trong việc đáp ứng nhiều nhu cầu của con người trong cuộc sống hiện đại, nhưng lại khó giúp ta tìm được sự yên tĩnh, lắng sâu trong tâm hồn.”
a) Hình thức và nội dung Đoạn văn được coi là một đoạn văn vì hai dấu hiệu chính:
Về hình thức: Đoạn văn được đánh dấu bằng chữ cái viết hoa thụt đầu dòng ở đầu ("Nói cách khác...") và kết thúc bằng dấu chấm xuống dòng ở cuối ("...nghệ sĩ."). Về nội dung: Các câu trong đoạn văn cùng triển khai một chủ đề thống nhất, đó là sự đồng cảm và vai trò của người nghệ sĩ trong việc giữ gìn lòng đồng cảm đó.
b) Mạch lạc về nội dung và hình thức Mạch lạc giữa các câu trong đoạn văn thể hiện qua cả nội dung và hình thức:
Nội dung: Chủ đề "sự đồng cảm" được triển khai xuyên suốt: từ việc đồng cảm là bản chất con người, đến sự hao mòn của nó khi lớn lên, và cuối cùng là những nghệ sĩ là người giữ được sự đồng cảm đó. Hình thức: Có sự liên kết chặt chẽ giữa các câu thông qua các phép liên kết như phép thế (dùng "tấm lòng ấy" để thay cho "lòng đồng cảm") và phép lặp (lặp lại từ "lòng đồng cảm").
c) Cụm từ "Nói cách khác"
Dấu hiệu cho thấy sự liên kết giữa đoạn văn này và đoạn văn kề trước đó là cụm từ "Nói cách khác". Cụm từ này báo hiệu rằng đoạn văn trước đó đã nêu một cách nói, một cách diễn giải khác về mối quan hệ giữa lòng đồng cảm và nghệ thuật, và đoạn văn này đưa ra một cách diễn đạt tương đương hoặc làm rõ thêm ý đó.
d) Lặp lại từ ngữ Từ ngữ được lặp lại nhiều lần: "lòng đồng cảm", "tấm lòng ấy". Tác dụng: Cách dùng từ ngữ như vậy có tác dụng duy trì và nhấn mạnh chủ đề chính của đoạn văn, làm cho nội dung trở nên tập trung và sâu sắc hơn.
a)Việc lặp từ “hiền tài” không đủ để tạo sự liên kết chặt chẽ giữa các câu. Phép lặp từ chỉ là một yếu tố nhỏ trong việc tạo liên kết. Để đoạn văn mạch lạc, cần có sự liên kết về nghĩa, logic giữa các câu, các ý. Trong đoạn văn này, các câu còn thiếu sự triển khai ý rõ ràng, chưa làm nổi bật được mối quan hệ giữa “sự coi trọng hiền tài” và “những đóng góp của hiền tài”.
b)
Thiếu tính logic
Thiếu sự chuyển ý