Nguyễn Thị Hiền Thục
Giới thiệu về bản thân
nhấn mạnh thơ không làm từ ý mà từ chữ, với vai trò của chữ trong thơ khác hẳn văn xuôi: không chỉ là "ý tại ngôn ngoại" mà còn dựa vào diện mạo, âm lượng, độ vang vọng, sức gợi cảmcủa chữ trong tương quan với câu, bài thơ, chứ không chỉ là "nghĩa tiêu dùng". Tác giả cho rằng nhà thơ phải chăm chút, tinh tế trong việc lựa chọn từ ngữ để tạo nên giá trị nghệ thuật đích thực cho tác phẩm.
*Lí lẽ:
- Những câu thơ hay là “kì ngộ” nhưng là kết quả của kiên trì, đắm đuối, lao động chữ nghĩa, chứ không phải cảm hứng chợt đến.Đây là lí lẽ nhấn mạnh: thơ hay là kết quả của rèn luyện bền bỉ, không phải quà tặng vĩnh viễn của thiên tài.
* Dẫn chứng:
- Câu của Picasso: “Người ta cần rất nhiều thời gian để trở nên trẻ.”
- Quan niệm của Jabès: “Chữ bầu lên nhà thơ”, mỗi bài thơ là một lần ứng cử.
=> Dẫn chứng nghệ thuật mang tính triết lí, nhấn mạnh sự khắc nghiệt, nghiêm túc của nghề thơ.
* Nhận xét của em:
- Sắc sảo, giàu tính phản biện:
Tác giả chỉ ra nhiều quan niệm sai lầm rồi phản bác bằng lí lẽ logic, dẫn chứng thuyết phục.
-Dẫn chứng phong phú và đa dạng:
Dẫn từ văn học Nga, Pháp, Bồ Đào Nha, Trung Hoa đến triết học, hội họa → làm bài viết có chiều sâu học thuật và sức thuyết phục cao.
- Giọng điệu vừa lí trí vừa cảm xúc:
Nhiều câu dùng giọng đả kích (“định kiến quái gở”, “sống bằng vốn trời cho”), tạo hiệu ứng mạnh mẽ.
- Hình ảnh giàu sức gợi:
So sánh nhà thơ với người “lực điền trên cánh đồng giấy” giúp lập luận vừa dễ hiểu, vừa giàu văn phong.
-Quan niệm tiến bộ về lao động nghệ thuật:
Tác giả đề cao sự rèn luyện, nội lực, chống lại quan niệm “thiên tài bộc phát”, rất phù hợp với bản chất sáng tạo nghệ thuật.
Câu nói sử dụng hình ảnh người nông dân lực điền – những người lao động cực nhọc, bền bỉ, “một nắng hai sương” – để ví với nhà thơ chân chính. Viết thơ không phải là chuyện ngẫu hứng, bốc đồng, càng không phải chỉ dựa vào “thiên phú”, mà là một dạng lao động nghiêm túc, vất vả và nhọc nhằn. “Lầm lũi” gợi sự kiên trì, không phô trương;“đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ” nhấn mạnh rằng mỗi chữ thơ không phải tự nhiên mà có, mà được nhà thơ dày công mài giũa, cân nhắc từng âm sắc, từng gợi cảm của chữ. Thơ hay không phải sản phẩm của may mắn, mà là kết quả của tập trung, rèn luyện, trăn trở và lao lực tinh thần. Nhà thơ lớn là người tích lũy nội lực lâu dài, không ngừng đổi mới bản thân và làm giàu ngôn ngữ dân tộc. Theo Lê Đạt, thơ không thể sống bằng cảm xúc bề mặt hay sự ngẫu hứng nhất thời lao động thơ là:Lao động sáng tạo nghiêm ngặt.Cần kỷ luật tinh thần cao.Đòi hỏi sự đào sâu, khám phá bản thể của ngôn ngữ
-Tác giả “rất ghét”:
+Định kiến quái gở cho rằng nhà thơ Việt Nam chín sớm nên tàn lụi sớm.
-Tác giả “không mê”:
+ Những nhà thơ thần đồng, những người chủ yếu “sống bằng vốn trời cho”.
-Ngược lại, ông “ưa”:
+Những nhà thơ một nắng hai sương, lao động chữ nghĩa lầm lũi, kiên trì, “lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ”.