Doãn Thị Minh Huệ
Giới thiệu về bản thân
Tác giả triển khai quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ” bằng cách khẳng định vai trò quan trọng của ngôn từ trong thơ ca.
Qua nhiều lí lẽ và dẫn chứng, tác giả cho thấy mỗi nhà thơ đều phải lao động nghiêm túc, tìm tòi, chọn lựa, gọt giũa từng con chữ để biểu đạt cảm xúc và tư tưởng của mình.
Chính sự sáng tạo trong việc sử dụng chữ nghĩa đã làm nên phong cách riêng và giá trị của người làm thơ.
Trong phần 2, tác giả đưa ra lí lẽ rằng chữ nghĩa chính là linh hồn của thơ ca, là nơi thể hiện tài năng và tâm hồn của nhà thơ.
Tác giả sử dụng nhiều dẫn chứng về quá trình sáng tạo, công phu trong việc chọn lựa, gọt giũa ngôn từ của các nhà thơ.
Lí lẽ chặt chẽ, dẫn chứng xác thực, thể hiện hiểu biết sâu sắc và thái độ trân trọng đối với lao động nghệ thuật của người làm thơ.
Ý kiến này ví công việc sáng tác thơ như lao động của người nông dân.
Nhà thơ phải cần mẫn, miệt mài, đổ nhiều tâm huyết và trí tuệ để “gieo trồng” từng con chữ.
Câu nói thể hiện rằng làm thơ là một lao động nghệ thuật nghiêm túc, vất vả, không chỉ dựa vào cảm hứng mà còn là kết quả của sự rèn luyện và sáng tạo không ngừng.
- Tác giả không mê những câu thơ tầm thường, thiếu chiều sâu, chỉ mang nghĩa tiêu dùng, tức là chỉ nói điều hiển nhiên, dễ hiểu, không gợi mở.
- Ông ghét kiểu làm thơ chỉ chạy theo ý nghĩa bề mặt, làm thơ bằng “ý” chứ không bằng “chữ”.
- Ông ưa những nhà thơ biết làm chữ, biết sáng tạo ra ngôn ngữ cô đúc, đa nghĩa, có sức gợi, biết làm cho chữ trong thơ vang vọng, có hóa trị nghệ thuật.
- Tác giả trân trọng ngôn ngữ thơ giàu nhạc điệu, hình tượng và sức gợi cảm xúc, nơi mỗi chữ đều có “điện mạo, âm lượng, độ vang vọng”.