Nguyễn Thị Ngọc Ánh
Giới thiệu về bản thân
Quan điểm này gắn với toàn bộ tư tưởng của phần trước: thơ phải được tạo nên bằng mồ hôi, công sức, sự kiên trì chứ không phải “cơn bốc đồng”.“Chữ bầu lên nhà thơ” vừa là một lời nhắc nhở nghề nghiệp, vừa là một triết lí nhân văn. Mỗi người cầm bút phải khiêm nhường, tự ý thức về nghề, không ngừng học hỏi, rèn luyện để xứng đáng với danh xưng “nhà thơ”.
Quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ” thể hiện thái độ trân trọng chữ nghĩa, đề cao lao động nghệ thuật chân chính và phản đối thói tự mãn, coi nhẹ công phu sáng tạo.
Phần 2 cho thấy tác giả có quan niệm nghệ thuật nghiêm túc và nhân văn, khẳng định thơ ca là kết quả của lao động sáng tạo bền bỉ, của “mồ hôi chữ nghĩa”, chứ không phải của cảm hứng ngẫu hứng hay tài năng sẵn có.
Câu nói thể hiện quan niệm nghệ thuật nghiêm túc, coi thơ ca là kết quả của lao động sáng tạo bền bỉ, chứ không phải là sản phẩm của cảm hứng nhất thời hay tài năng bẩm sinh.
Nhà thơ chân chính phải khổ luyện, kiên trì, đắm mình trong ngôn ngữ như người nông dân đổ mồ hôi trên ruộng đồng để gặt hái được “hạt chữ” quý giá
Tác giả “rất ghét”:
-Những nhà thơ chỉ sống bằng “vốn trời cho”, tức là những người chỉ dựa vào năng khiếu bẩm sinh, thiếu rèn luyện và lao động nghệ thuật nghiêm túc.
Tác giả “không mê”:
“Tôi không mê những nhà thơ thần đồng.”
- Nghĩa là ông không thích những nhà thơ thần đồng, chỉ dựa vào tài năng sẵn có mà không nỗ lực trau dồi.
Ngược lại, ông “ưa”:
- “Tôi ưa những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ.”
- Tác giả ưa những nhà thơ cần cù, kiên trì, lao động nghiêm túc, miệt mài với chữ nghĩa – những người coi thơ là kết quả của mồ hôi công phu và nội lực sáng tạo, chứ không phải “may rủi” hay “thiên phú”.