Đào Phương Trang
Giới thiệu về bản thân
Quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ” được tác giả triển khai bằng cách nhấn mạnh vai trò quyết định của ngôn ngữ trong việc làm nên giá trị và tầm vóc một thi sĩ. Tác giả cho rằng cái làm nên nhà thơ không phải danh xưng hay cảm hứng nhất thời, mà là khả năng lao động nghiêm túc với chữ: chọn chữ, gọt chữ, nâng niu chữ. Nhà thơ phải để ngôn từ “thử thách” mình; chỉ khi tìm được những con chữ độc đáo, tinh luyện và chứa đựng chiều sâu tư tưởng cảm xúc, họ mới thực sự được “bầu chọn” bởi chính ngôn ngữ. Bằng những hình ảnh ví von về quá trình nhà thơ gieo trồng trên “cánh đồng chữ”, tác giả khẳng định: chính chất lượng chữ nghĩa quyết định ai xứng đáng được gọi là nhà thơ, chứ không phải ngược lại.
Hoạt động sáng tạo thơ ca cũng là một hoạt động lao động chân chính như bao công việc khác. Để tạo nên một bài thơ, người nghệ sĩ không thể thảnh thơi với những khoảnh khắc đến bất chợt mà cũng phải lầm lũi, vất vả, tư duy, suy nghĩ, lựa chọn, gắng sức trên “cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ". Hoạt động sáng tạo thơ ca là một hành trình khó khăn, gian khổ và người nghệ sĩ phải tạo được cho mình những lối đi riêng, khẳng định phong cách nghệ thuật của bản thân.
Ý kiến “nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ” khẳng định lao động nghệ thuật cũng gian nan như lao động chân tay. Hình ảnh người nông dân một nắng hai sương gợi sự cần cù, nhẫn nại, qua đó cho thấy người làm thơ phải miệt mài tìm tòi, trăn trở với ngôn từ. “Cánh đồng giấy” là nơi nhà thơ gieo trồng cảm xúc, còn “từng hạt chữ” là thành quả của bao suy tư và trải nghiệm. Mỗi câu thơ ra đời đều chứa đựng mồ hôi, tâm huyết và cả sự dày công rèn luyện. Vì thế, thơ không phải là thứ tự đến mà là kết tinh của lao động nghiêm túc và sáng tạo bền bỉ.
Tác giả “rất ghét” cái định kiến quái gở, không biết xuất hiện từ bao giờ: các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm.Tác giả “không mê” những nhà thơ thần đồng.Tác giả “ưa” những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ.