Lương Thảo Hiền
Giới thiệu về bản thân
Tác giả khẳng định “chữ bầu lên nhà thơ” bằng cách nêu rằng mỗi bài thơ là một lần nhà thơ phải “ứng cử lại” trước sự đánh giá khắc nghiệt của chữ nghĩa. Ông dẫn trường hợp Vích-to Huy-gô để cho thấy ngay cả thiên tài cũng không phải lúc nào được “tái cử”, qua đó nhấn mạnh: giá trị nhà thơ nằm ở chất lượng chữ nghĩa chứ không ở danh tiếng có sẵn.
Lí lẽ và dẫn chứng phần 2:
Tác giả lí giải rằng thơ hay không phải do bốc đồng hay thiên phú mà do lao động công phu, bền bỉ. Ông đưa dẫn chứng về Tôn-xtôi, Phlô-be viết văn rất nhọc nhằn; phê phán định kiến “chín sớm tàn sớm”; nêu các nhà thơ lớn như Lý Bạch, Gớt, Ta-go… vẫn sáng tạo ở tuổi già; trích Picasso và Ét-mông Gia-bét để khẳng định thơ là kết quả của nỗ lực rèn luyện, không phải may rủi.
Nhận xét:
Lí lẽ rõ ràng, dẫn chứng phong phú, uy tín, giúp lập luận thuyết phục và làm sáng tỏ quan điểm đề cao lao động nghệ thuật nghiêm túc.
Ý kiến trên khẳng định làm thơ là lao động nghệ thuật nghiêm túc, đòi hỏi sự kiên trì và khổ luyện. Nhà thơ phải cần mẫn, bền bỉ như người nông dân trên “cánh đồng giấy”, dốc công tìm kiếm và gọt giũa để “từng hạt chữ” được tinh luyện và có giá trij
tác giả ghét: “Tôi rất ghét cái định kiến quái gở, không biết xuất hiện từ bao giờ: các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm.”
tác giả không mê những:“những nhà thơ thần đồng”
Ngược lại tác giả ưa những đối tượng:”Tôi ưa những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hỡi lấy từng hạt chữ.”