Trịnh Việt Hưng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trịnh Việt Hưng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

a:

  • Nội dung chuyển ý đột ngột: từ việc phê phán thói quen dùng điện thoại → sang nói “nó tuy rất tiện lợi…” nhưng không xác định rõ “nó” là gì.
  • Các ý không theo một trình tự lô-gic rõ ràng, khiến mạch văn bị rời rạc.

b:

dấu hiệu :Đại từ “Nó” dùng không rõ toàn chỉ cái gì (điện thoại hay thói quen dùng điện thoại)

Sự lặp lại và chuyển ý giữa “điện thoại thông minh” – “nhu cầu con người” – “sự yên tĩnh trong tâm hồn” không có cầu nối, thiếu quan hệ từ giúp nối mạch.

c:

  • Thống nhất chủ đề: so sánh thói quen đọc sách với việc dùng điện thoại.
  • Dùng đại từ rõ ràng (“điện thoại thông minh”).
  • Thêm quan hệ từ/ từ nối: “chính vì thế”, “mặc dù… nhưng…”


a: Mặc dù có sự lặp lại từ "Hiền tài" ở các câu kề nhau (là một hình thức liên kết/lặp từ vựng), đoạn văn vẫn bị rời rạc vì các câu không liên kết chặt chẽ về mặt ý nghĩa. Mỗi câu đều đưa ra một ý kiến riêng biệt về hiền tài nhưng không phát triển ý theo một trình tự logic hoặc một mối quan hệ nhân quả, giải thích hay đối lập rõ ràng.

b:

lỗi mạch lạc :

lỗi 1:Thiếu sự phát triển ý logic

giải thích:Các ý không theo một trình tự nhất quán. Đoạn văn chuyển đột ngột từ đánh giá phẩm chất (năng lực vượt trội) sang sự tồn tại theo thời gian (thời nào cũng có) và sau đó là kết quả (được nhân dân ghi nhớ), thiếu các từ nối, từ chỉ quan hệ để dẫn dắt người đọc.

lỗi 2:Thiếu chủ đề rõ ràng (trong từng câu)

giải thích: Mặc dù chủ đề chung là "Hiền tài", nhưng mỗi câu là một câu đơn lập (chỉ nói một ý) chứ không phải là câu phát triển ý cho câu trước đó.

lỗi 3:Thiếu liên kết cú pháp

giải thích :Đoạn văn không sử dụng các phương tiện liên kết như từ nối (vì vậy, do đó, tuy nhiên, nói cách khác...) để tạo mối quan hệ giữa các câu, khiến chúng trở nên độc lập về mặt ngữ pháp và ý nghĩa.

a: Đoạn văn trên được coi là một đoạn văn vì nó thể hiện một ý tưởng trọn vẹn và thống nhất (khẳng định con người vốn giàu lòng đồng cảm và vai trò của nghệ sĩ trong việc giữ gìn lòng đồng cảm đó), được phát triển qua một chuỗi các câu có sự liên kết chặt chẽ.

b:Đưa ra quan điểm khái quát: Con người vốn là nghệ thuật, giàu lòng đồng cảm

Giải thích tại sao lòng đồng cảm bị mất đi: Do bị "cách nghĩ của người đời dồn ép". (Có sự nối tiếp ý phủ định từ câu 1).

Giới hạn đối tượng có thể giữ được lòng đồng cảm: "Chỉ có kẻ thông minh" (tức là người nghệ sĩ) mới "không khuất phục" và giữ được lòng đồng cảm dù bị áp bức bên ngoài.

Chốt lại vấn đề: Những người thông minh giữ được lòng đồng cảm ấy chính là nghệ sĩ. (Khẳng định lại và định nghĩa đối tượng).

Về Mạch lạc
​Mạch lạc trong văn bản "Hiền tài là nguyên khí của quốc gia" được thể hiện rất rõ qua sự chỉ phối của một luận đề thống nhất đối với nội dung tất cả các đoạn, các câu.
​Tức là, toàn bộ bài văn đều xoay quanh và phục vụ cho luận điểm chính là vai trò và tầm quan trọng của hiền tài đối với sự tồn vong và phát triển của đất nước.

Về Liên Kết

Xét riêng đoạn 2: Xuất hiện những từ ngữ như "vì vậy", "như thế" khiến cho các câu văn gắn nối thành một dòng liên tục, thể hiện mối quan hệ nguyên nhân - kết quả hoặc giải thích - hệ quả.

Trong mối quan hệ với đoạn 1: Đoạn 2 (chỉ gồm một câu) đã giới thiệu trước đó qua từ "rằng" (thể hiện sự tiếp nối lời trích dẫn hoặc ý giải thích cho câu trước).

​Trong mối quan hệ với đoạn 3: Đoạn 2 nêu các vấn đề mà sau đó sẽ được tiếp nối lại qua từ "lại" (trong câu "lại cho rằng"), thể hiện mối quan hệ bổ sung, đối chiếu hoặc chuyển ý.

quan điểm "chữ bầu lên nhà thơ" được triển khai bằng cách nhấn mạnh rằng tài năng không tự đến, mà một nhà thơ phải lao động miệt mài với ngôn ngữ, coi chữ là sứ mệnh cả đời để kiến tạo nên giá trị thơ ca

lý lẽ 1

Không đồng tình: Thơ gắn liền với những cảm xúc bột phát, "bốc đồng", làm thơ không cần cố gắng.

bằng chứng 1:

* Tôn-xtôi đã chừa lại nhiều lần cuốn tiểu thuyết Chiến tranh và hòa bình.

* Phlô-be cần nhắc chữ trên tiêu lí như một thầy lang bốc những vị thuốc cấm để giết chết người.

* Những câu thơ bốc đồng thường ngắn ngủi.

* Làm thơ không phải đánh quá (may mắn) hay trúng số độc đắc suốt đời.

lý lẽ 2

Không đồng tình: Thơ là vấn đề của những năng khiếu đặc biệt, xa lạ với lao động làm lủi và nỗ lực trau dồi học vấn

bằng chứng 2

* Những câu thơ là kết quả thành tâm kiên trì, một dạ mang đắm đuối.

* Nhà thơ cần học tập và rèn luyện suốt đời.

* Nếu sống bằng vốn trời cho sẽ sớm tàn lụi (ý của tác giả phản bác).

* Dẫn lời Pi-cát-xô nói một câu khá thâm thúy: "Người ta cần rất nhiều thời gian để trở nên trẻ."

* Dẫn lời của nhà thơ Gia-bết muốn nói rằng không có chức nhỏ thơ suốt đời.

* Dẫn lời nhận xét khá nghiêm khắc của nhà thơ lớn Đào Nha về Vích-to Huy-gô.

Nhận xét :

Luận luận chặt chẽ: Đưa dẫn chứng từ các nhà văn, nhà thơ nổi tiếng

Sử dụng thủ pháp đối chiếu, so sánh: Đánh giá thơ là "đánh quá, trúng số độc đắc" (ý kiến khác) và phản bác.

​Thể hiện sự hiểu biết, trải nghiệm cá nhân rõ ràng: Tuyên bố "Tôi rất biết" và khẳng định thái độ "ghét, không mê" những nhà thơ thân đồng.


Ý kiến so sánh hoạt động sáng tạo của nhà thơ với lao động của người nông dân là một ẩn dụ sâu sắc, làm nổi bật sự lao khổ, vất vả và tâm huyết của nhà thơ để tạo ra những tác phẩm có giá trị.

Tác giả Lê Đạt bày tỏ rõ quan điểm trong văn bản "Chữ bầu lên nhà thơ". Ông "không mê những nhà thơ thần đồng" hay những người sống dựa vào "vốn trời cho". Ông "rất ghét" cái định kiến cho rằng các nhà thơ Việt Nam thường "chín sớm nên cũng tàn lụi sớm".
Ngược lại, ông "ưa" những nhà thơ "một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ". Quan điểm này nhấn mạnh tầm quan trọng của sự lao động miệt mài, cúc cung tận tụy với ngôn từ để làm nên một nhà thơ chân chính.