Nguyễn Đăng Thành

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Đăng Thành
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ” được tác giả triển khai theo hướng mới mẻ, sâu sắc và mang tính phản biện


  • Tôn-xtôi nhiều lần sửa Chiến tranh và hòa bình.
  • Phlô-be cân nhắc chữ “trên cân tiểu li”.
  • Ca tụng những nhà thơ viết tức khắc trong cơn bốc đồng, những nhà thơ thiên phú.
  • Lí lẽ phản biện:
  • “Trời cho thì trời lại lấy đi” → thiên phú không bền.
  • “Những cơn bốc đồng thường ngắn ngủi” → cảm hứng không thể bảo đảm giá trị lâu dài.
  • Phê phán định kiến:
    • “nhà thơ Việt Nam chín sớm nên tàn lụi sớm”.
  • Dẫn chứng phản bác:
    • Các nhà thơ lớn Lý Bạch, Xa-a-đi, Gớt, Ta-go vẫn sáng tạo sung mãn khi về già.
  • Dẫn lời danh nhân:
    • Pi-cát-xô: “Người ta cần rất nhiều thời gian để trở nên trẻ.”
    • Ét-mông Gia-bét: “Chữ bầu lên nhà thơ.”
    • Nhận xét nghiêm khắc về Vích-to Huy-gô để nhấn mạnh: không ai được đặc quyền làm nhà thơ suốt đời.

2. Nhận xét

  • Lập luận chặt chẽ, giàu sức thuyết phục: kết hợp hài hòa giữa lí lẽ sắc sảo, hình ảnh ẩn dụ và dẫn chứng cụ thể.
  • Dẫn chứng phong phú, có tầm văn hóa rộng: từ văn học Nga, Pháp, phương Đông đến phương Tây, làm tăng độ tin cậy và chiều sâu tư tưởng.
  • Giọng điệu tranh luận thẳng thắn, mạnh mẽ nhưng giàu suy tư, thể hiện rõ cá tính trí tuệ và trách nhiệm nghề nghiệp của người viết.
  • Qua phần 2, tác giả không chỉ bàn về thơ, mà còn đề cao đạo đức lao động sáng tạo, phê phán lối nghĩ dễ dãi, hời hợt trong nghệ thuật.


Đó cũng là lời nhắn gửi với người viết trẻ:
muốn đi đường dài với thơ, phải chấp nhận cày xới ngôn ngữ như người nông dân gắn bó với ruộng đồng – lặng lẽ nhưng bền bỉ, khiêm nhường nhưng sâu sắc.


ông ghét “cái định kiến quái gở” cho rằng nhà thơ Việt Nam chín sớm nên tàn lụi sớm.

ông không mê Những nhà thơ sống chủ yếu bằng “vốn trời cho”, dựa vào thiên phú.

ông ưa kết quả của lao động chữ kiên trì, có ý thức, suốt đời, nơi mỗi bài thơ là một lần “được chữ bầu chọn”.