Bùi Lê Hạnh Dung
Giới thiệu về bản thân
cô ko chấm điểm lên cũng ko có cái để nộp
Nếu bn học qua phép trừ rồi thì , câu trả lời của bn hoàn toàn sai . Vì 8-6 ko thể bằng 1 đc chỉ có thể là bằng 2 , có thể đếm ngón tay để sửa ah !
2
Bài làm
Văn bản "Cúc áo của mẹ" kể về tình cảm thiêng liêng, sâu nặng giữa người mẹ và con trong hoàn cảnh chiến tranh. Câu chuyện xoay quanh hình ảnh chiếc cúc áo mà người mẹ khâu lại cho con trước khi anh lên đường ra trận. Chiếc cúc không chỉ là vật dụng nhỏ bé, mà còn là biểu tượng của tình mẫu tử, tình yêu thương và sự gắn bó bền chặt. Trong chiến trường ác liệt, người lính luôn mang theo chiếc áo có chiếc cúc mẹ khâu, như mang theo tình yêu và sự che chở của mẹ. Khi anh bị thương, chiếc áo bị rách nhưng chiếc cúc vẫn còn nguyên, khiến anh xúc động nhớ về mẹ. Câu chuyện cho thấy dù trong hoàn cảnh khốc liệt đến đâu, tình mẹ vẫn luôn là điểm tựa tinh thần lớn lao. Chiếc cúc áo như sợi dây vô hình nối liền hậu phương và tiền tuyến. Qua đó, văn bản thể hiện tình cảm gia đình thiêng liêng, đặc biệt là tình mẫu tử, góp phần làm nổi bật vẻ đẹp tâm hồn người lính trong chiến tranh.
mik ko chắc cs đúng ko nếu sai mong chỉ !
Tính chất vật lý của muối ăn:
- Muối ăn là chất rắn màu trắng, có vị mặn.
- Tan dễ trong nước và không có mùi.
- Khi tan trong nước, dung dịch muối có thể dẫn điện.
Tính chất hóa học của muối ăn:
- Muối ăn là hợp chất của natri và clo (NaCl).
- Không cháy, không bị phân huỷ khi đun nóng thường.
- Có thể tác dụng với một số chất khác để tạo ra chất mới (như phản ứng với bạc nitrat tạo kết tủa trắng).
mik chỉ trả lời theo ý hiểu còn lại thì ko chắc . nếu có chỗ sai mong chỉ !
Bài làm
Bài thơ “Sự tích loài người” kể về quá trình hình thành của con người bằng những hình ảnh giản dị và cảm động. Trong đó, em thích nhất đoạn thơ:“Nhưng còn cần cho trẻ/Tình yêu và lời ru/Cho nên mẹ sinh ra/Để bế bồng chăm sóc.”Đoạn thơ thể hiện tình yêu thương bao la và sự hi sinh thầm lặng của người mẹ. Mẹ không chỉ sinh ra con mà còn dành cho con tất cả tình yêu, sự chăm sóc và những lời ru ấm áp. Qua những câu thơ ấy, em cảm nhận được tình mẫu tử thật thiêng liêng, cao đẹp — nguồn cội của hạnh phúc và sự sống con người.
Nếu cs gì sai sót , mong bn thoải mái góp ý ah !
Bài làm
Nguyễn Khuyến là nhà thơ nổi tiếng với chùm thơ thu đầy chất dân tộc và tinh tế. Trong bài thơ “Thu điếu”, ông đã vẽ nên một bức tranh mùa thu nhẹ nhàng qua hai câu: “Sóng biếc theo làn hơi gợn tí, / Lá vàng trước gió khẽ đưa vèo.” Cảnh vật hiện lên rất thanh bình: sóng chỉ gợn nhẹ, lá rơi trong gió cũng khẽ, cho thấy sự tĩnh lặng tuyệt đối của thiên nhiên. Tuy nhiên, trong cái tĩnh ấy vẫn có chút động, khiến cảnh thu càng thêm sinh động và sâu lắng. Hai câu thơ vừa thể hiện vẻ đẹp nhẹ nhàng của thiên nhiên mùa thu, vừa phản ánh tâm trạng bình yên, sâu lắng của nhà thơ khi thưởng thức cảnh vật.
Nếu còn gì sai sót , mong bn góp ý !
Bài làm
Trong cuộc sống, ai cũng từng trải qua những khoảnh khắc không vui. Đó có thể là một lần bị điểm kém, một lần cãi nhau với bạn, hoặc như em – là một lần mất đi một người bạn nhỏ thân thiết. Đó là chú chó nhỏ tên Đốm – người bạn mà em yêu quý nhất.
Đốm đến với gia đình em vào một buổi chiều mưa. Hôm ấy, bố em đi làm về và bất ngờ mang theo một chú chó nhỏ ướt sũng, run rẩy vì lạnh. Thấy chú đáng thương, cả nhà em quyết định nhận nuôi. Em là người đặt tên cho chú là “Đốm” vì chú có bộ lông trắng tinh điểm vài đốm đen như hạt tiêu. Ngay từ giây phút đầu, em đã rất quý mến Đốm.Từ ngày đó, em và Đốm trở thành đôi bạn thân thiết. Mỗi sáng, Đốm chạy lon ton theo tiễn em đi học, rồi chiều lại đứng trước cổng ngóng em về. Có hôm em bị điểm kém, em ngồi im trong góc sân, buồn rầu, thì Đốm lại lặng lẽ nằm bên cạnh, đặt đầu lên chân em như để an ủi. Dù không biết nói, nhưng ánh mắt của Đốm luôn khiến em cảm thấy được yêu thương và chia sẻ.Vậy mà… một ngày nọ, một chuyện buồn đã xảy ra. Hôm ấy là chủ nhật. Em dậy muộn, vội vàng ra sân cho Đốm ăn như thường lệ. Nhưng lạ thay, em không thấy chú đâu. Em gọi lớn: “Đốm ơi! Đốm ơi!” – nhưng chỉ có tiếng gió thổi và vài chiếc lá rơi lạo xạo. Em bắt đầu lo lắng. Em tìm quanh nhà, ra cả đầu ngõ, rồi sau đó là khắp khu xóm. Bố mẹ cũng chia nhau đi tìm, nhưng đến chiều tối vẫn không ai thấy Đốm.Trái tim em như có ai bóp nghẹt. Em vừa lo chú bị lạc, vừa sợ có ai đó đã bắt mất chú. Đêm đó, em không sao ngủ được. Em cứ nằm nghĩ đến cảnh Đốm đang lang thang, đói lạnh, hoặc tệ hơn là bị thương... Nước mắt em cứ rơi, không thể nào kìm lại được.Những ngày sau đó, em vẫn tiếp tục đi tìm, mang theo ảnh của Đốm và hỏi từng người một. Dán cả tờ rơi tìm chó lạc. Nhưng tất cả đều vô vọng. Mỗi lần nhìn thấy chiếc vòng cổ nhỏ hay chiếc chăn em từng đắp cho Đốm, lòng em lại quặn thắt. Mọi thứ quen thuộc giờ chỉ còn là kỷ niệm.
Người ta thường nói thời gian có thể phai mờ tất cả nhưng hình ảnh của Đốm – đôi mắt tròn, cái đuôi vẫy không ngừng và tình cảm ấm áp ấy vẫn khắc sâu trong tim em.
Nếu cs gì sai sót , mong bn thoải mái góp ý ah !
bn ns rõ ra dc ko hoặc nếu bạn có đề bài thì gửi thì mới bt để giải ah !
Cảm ơn bn nhiều nha ! :3