Nguyễn Đức Ngọc
Giới thiệu về bản thân
Giọng điệu chân thành, gần gũi: Tác giả sử dụng ngôi thứ nhất ("tôi," "chúng ta") và giọng điệu tự nhận lỗi, chia sẻ kinh nghiệm cá nhân ("Tôi đã từng nghiện điện thoại thông minh và tôi thực sự hiểu...", "Tôi cũng dần thoát được chứng nghiện ghê gớm kia..."). Điều này tạo cảm giác người viết là người trong cuộc chứ không phải giáo huấn, dễ đồng cảm.Lý lẽ sắc bén và hình ảnh gợi cảm: Sử dụng các hình ảnh nhân hóa mạnh mẽ:Điện thoại là "ông chủ."Điện thoại là "người thích làm nũng," "đòi tôi dí sát mắt vào."Sự đối lập giữa "Thế giới mạng".hấp dẫn và "thế giới thực" xung quanh.Sự đối lập và tương phản: Đặt sự tiện ích của điện thoại (kết nối nhanh chóng) đối lập với sự mất mát trong đời thực (quên bố mẹ, anh chị em, bạn bè, cuộc sống vô vị).Lời kêu gọi tích cực và giải pháp thiết thực: Thay vì chỉ trích, bài viết đưa ra một đích đến tích cực: sử dụng điện thoại "chủ động, thông minh," và mong muốn một ngày cất điện thoại đi để "nắm tay nhau, trao đổi những câu chuyện thật ấm áp."
-Luận điểm 1 (Nêu vấn đề): Điện thoại thông minh mang lại nhiều lợi ích nhưng đã dẫn đến hiện tượng "nghiện" và khiến người dùng mất đi vai trò chủ động (Ai là ông chủ?). -Luận điểm 2 (Phân tích nguyên nhân và tác hại): Sự ưu việt và hấp dẫn của điện thoại (kết nối, giải trí, mạng xã hội) là nguyên nhân gây nghiện. Tác hại: Quên đi cuộc sống thực, xao nhãng học tập/công việc, mất kết nối với gia đình/bạn bè, cuộc sống trở nên nhạt nhẽo. -Luận điểm 3 (Kêu gọi và khẳng định): Kêu gọi thay đổi, khẳng định lại vai trò của điện thoại chỉ là công cụ và con người phải là chủ thể tích cực trong cuộc sống.
- Việc lạm dụng điện thoại đã trở thành một "căn bệnh" phổ biến, đặc biệt trong giới trẻ, gây ra nhiều hệ lụy tiêu cực trong cuộc sống thực. Đặt câu hỏi về việc con người đang bị công cụ (điện thoại) chi phối, trở thành nô lệ của nó, thay vì giữ vai trò làm chủ và sử dụng công cụ một cách chủ động, thông minh