Phạm Thu Huyền
Giới thiệu về bản thân
nhân vật cũng không kém phần đặc sắc. Ăng-đrô-mác hiện lên là một người vợ hiền với cánh tay trắng ngần xống áo thướt tha trang phục diễm lệ hiền thục cao quý dịu dàng, nàng một lòng vì gia đình của mình, để khi nghe tin xấu nàng không thể bình tĩnh, lo lắng và cầu mong cho người chồng của mình. Khi gặp chồng “nước mắt đầm đìa” “xiết chặt tay Héc to” “nức nở”, yếu đuối khi nghe chàng nói về lí tưởng “ôm chặt con vào bầu ngực thơm tho, cười qua hàng lệ” đến lúc chàng ra đi “nàng bước về nhà hàng lệ tuôn rơi chốc chốc lại ngoái nhìn qua bóng hình phu quân yêu quý”. Ăng-đrô-mác đã mất đi những người thân yêu của mình bởi A-khin , bởi chiến trận Hơn ai hết, Héc-to là người thân yêu nhất của Ăng-đrô-mác . Ăng-đrô-mác không muốn Héc-to ra trận vì không muốn chàng phải mạo hiểm, bị sát hại, không muốn con thơ thành đứa trẻ mồ côi cha, mà bản thân mình cũng trở thành góa phụ. Trong lòng nàng, nàng đã coi Héc-to là người thân kính yêu duy nhất của mình, không chỉ là chồng mà còn là cha, là mẹ, là anh chỗ dựa lớn nhất của nàng nên rất sợ mất đi Héc-to.“Héc to chàng hỡi, giờ đây với thiếp, chàng là cha và cả mẹ kính yêu; chàng là cả anh trai duy nhất, là đức lang cao quý của thiếp”. “Xin chàng hãy rủ lòng thương thiếp và con mà đừng ra trận…đừng để trẻ thơ phải mồ côi, vợ hiền thành góa phụ”…lời nói như đau tận tâm can, nàng giờ chẳng còn ai, chỉ còn người chồng mà mình hằng ngày yêu thương nhưng người chồng ấy đến nay cũng đang gặp phải nguy hiểm. Đây là những thời cầu xin chân thành thốt ra từ một người phụ nữ yêu chồng thương con rất tha thiết với gia đình và luôn khát khao hạnh phúc. Đến đây là nhìn thấy một Ăng-đrô-mác – người phụ nữ cảm tính thiên về cảm xúc đôi khi lo lắng đến mất đi lí trí nhưng đó cũng chính là tính cách chung của những người phụ nữ có chồng đi chinh chiến trong sử thi. Vấn đề nhân sinh được đặt ra hơn hết là việc hi sinh hạnh phúc gia đình để nghĩ tới hạnh phúc an nguy của cả một dân tộc, người anh hùng đã biết đặt tình cảm cá nhân lồng trong tình cảm lớn đối với dân tộc, hi sinh mình để cứu đỗi lại sự bình yên cho mọi người, cho những người tin tưởng chàng và cả những người chàng yêu quý. Dường như ta nhận thấy rằng, xã hội loạn lạc, chiến tranh khốc liệt khiến cho loài người và vũ trụ đều không thể sống một cuộc sống bình yên, mái ấm gia đình dần tan tác, đổ vỡ, những tình cảm rất đỗi bình dị của con người cũng không thể nào đáp ứng nổi trong thời buổi khủng hoảng ấy. Có chăng phải biết hi sinh bản thân mình, gạt những tình cảm cá nhân, gạt đi những năm tháng trọn vẹn bên gia đình để hướng tới một lí tưởng cao cả hơn tốt đẹp hơn đó chính là chiến đấu vì tổ quốc vì nhân loại, sẵn sàng hi sinh để đổi lại năm tháng bình yên hạnh phúc, đây là một niềm can đảm và cũng thật đáng quý, đáng trân trọng.
Vì Héc-to là chủ soái thành Tơ-roa mang trong mình trách nhiệm và bổn phận. Chàng cảm thấy hổ thẹn với những chiến binh và những người phụ nữ nếu chỉ là kẻ hèn nhát, đứng từ xa, tránh không xung trận. Hơn thế nữa bầu nhiệt huyết không cho phép Héc-to làm như vậy, chàng đã học cách can trường chiến đấu, dũng cảm ở tuyến đầu. Dù thất bại hay thành công thì vẫn phải hoàn thành bổn phận của mình, phải dũng cảm chiến đấu. => Hành động đó cho ta thấy sự dũng cảm, can trường của Héc-to.
- Những từ ngữ lặp lại: Nhân vật nam Nhân vật nữ + sáng loáng khiên đồng (Héc-to, gã A-kê-en) + quả cảm (vua Ê-ê-xi-ông, những dũng sĩ) + xống áo thướt tha (cô hầu gái, Ăng-đrô-mác, nhũ mẫu) + trang phục diễm lệ (cô dâu) + vấn tóc chỉnh tề (phu nhân thành Tơ-roa) - Vì nhân vật nam trong sử thi là nhân vật anh hùng. Phẩm chất cao quí của nhân vật là lòng dũng cảm xả thân vì cộng đồng trong việc chiến đấu chống kẻ thù. Nhân vật nữ là những công nương, công chúa,… dịu dàng, trong sáng, hiền dịu. Cả hai nhân vật đều tượng trưng cho những phẩm chất tốt đẹp nhất trong cộng đồng.
Lập bảng tổng hợp những đặc trưng của sử thi được thể hiện trong hai đoạn trích Héc-to từ biệt Ăng-đrô-mác và Đăm Săn đi bắt Nữ Thần Mặt Trời trên các phương diện: nhân vật, cốt truyện, không gian, thời gian, người kể chuyện.