Ninh Hoài Lâm
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
thơ tự do
Câu 2:
Bài thơ "Hơi ấm ổ rơm" của Nguyễn Duy thể hiện cảm xúc ấm áp, xúc động của tác giả (người lính/người con xa quê) trong một cuộc gặp gỡ tình cờ, giản dị nhưng đầy tình người. Đó là cuộc gặp gỡ giữa nhân vật trữ tình và người mẹ/người dân làng quê nghèo nghèo miền Nam/quê hương trong những ngày chiến tranh gian khổ.
Câu 3:
Trong hai câu thơ: “Trong hơi ấm hơn nhiều chăn đệm / Của những cọng rơm xơ xác gầy gò” , tác giả sử dụng các biện pháp tu từ chính: Ẩn dụ ("hơi ấm" rơm), Đối lập/Tương phản ("hơi ấm hơn nhiều chăn đệm" - "cọng rơm xơ xác gầy gò") và Nhân hóa ("cọng rơm xơ xác gầy gò").
Tác dụng:- Gợi hình, gợi cảm: Khắc họa hình ảnh những cọng rơm khô, xơ xác, trông có vẻ thiếu sức sống nhưng lại chứa đựng hơi ấm dịu kỳ, hơn hẳn sự ấm áp vật chất của chăn đệm thông thường.
- Nhấn mạnh tình người: Nhấn mạnh hơi ấm không đến từ giá trị vật chất mà đến từ tấm lòng nhân hậu, đùm bọc của người mẹ nông dân, qua hình ảnh rơm lót ổ, theo VietJack.
- Bồi đắp tâm hồn: Thể hiện sự trân trọng, xúc động sâu sắc của người lính trước sự tử tế, tình quê hương mộc mạc và chân thành trong hoàn cảnh khó khăn.
Tôi đắm chìm trong tác phẩm "Mẹ" của tác giả Đỗ Trung Lai, một bài thơ đầy cảm xúc dành cho người mẹ.
Nó là một bản nhạc của tình thương, cung cấp cái nhìn sâu sắc về cuộc đời và tình yêu của người con đối với người mẹ. Bài thơ vẽ lên một hình ảnh độc đáo của mẹ thông qua những từ ngữ và biểu tượng mà tôi không thể quên. Trong bài thơ, người mẹ hiện lên trước mắt tôi như một tượng đài vĩ đại, một "cây cầu" trong cuộc đời.
Hình ảnh này không chỉ là một biểu tượng, mà còn chứa đựng cả bài học về cuộc sống. Cuộc sống đã làm cho mẹ già đi, nhưng cau không, nó vẫn thẳng đứng. Sự đối lập giữa mẹ và cau thể hiện một sự bền bỉ, kiên định của người mẹ, còn cau, trong tất cả sự xanh tươi và cường tráng của nó, không thể hiện nhiều hơn sự thoáng qua của thời gian. Tôi đặc biệt ấn tượng với hình ảnh "Một miếng cau khô - Khô gầy như mẹ". Nó làm nổi bật sự giàu nua, héo hon của người mẹ và sự mâu thuẫn trong lòng người con.
Động từ "nâng" và "cầm" không chỉ là một hành động, mà còn thể hiện tình cảm, lòng trân trọng và nâng niu của người con đối với người mẹ. Trong đó, "cầm" lại càng thêm thấm thía và đắng cay. Cuối bài thơ, câu hỏi "Ngẩng hỏi giời vậy - Sao mẹ ta già" không có câu trả lời. Nó chấm dứt bài thơ một cách thảm mà đẹp, như một đồng hồ biểu tượng đang quay đi không ngừng. Hình ảnh "mây bay về xa" giống như mái tóc mẹ bạc trắng và những ước mơ cao cả của mẹ bay lên cao thể hiện sự xót xa, tiếc nuối và lòng yêu thương sâu sắc của người con.
Bài thơ "Mẹ" của Đỗ Trung Lai không chỉ là một tác phẩm thơ ca, mà còn là một bài học về tình mẹ, sự hy sinh và lòng yêu thương vô điều kiện. Nó khắc sâu vào trái tim của tôi và khiến tôi trân trọng, yêu quý người mẹ hơn bao giờ hết.
Nếu gặp lại một người bạn như anh gầy trong tác phẩm của Chekhov, em sẽ ứng xử chân thành, bình đẳng và tôn trọng, cố gắng phá bỏ khoảng cách về địa vị.
Cách ứng xử tốt nhất là sự chân thành, coi trọng tình cảm hơn vật chất, giúp xây dựng mối quan hệ bền vững dựa trên sự bình đẳng và tôn trọng lẫn nhau.Chi tiết "mấy thứ vali, hộp túi của anh ta cũng co rúm lại, nhăn nhó"gợi tả nỗi sợ hãi, e dè quyền lực tột độ và sự hèn hạ, khúm núm của nhân vật anh gầy khi biết bạn mình là quan trên.
Ý nghĩa của chi tiết:-Nghệ thuật nhân hóa, tả cảnh ngụ tình: Tác giả dùng đặc điểm của con người ("co rúm", "nhăn nhó") để miêu tả đồ vật, qua đó nhấn mạnh nỗi sợ hãi đã thấm sâu vào mọi vật xung quanh anh gầy, không chỉ riêng bản thân anh.
-Khắc họa tính cách nhân vật: Làm nổi bật sự hèn nhát, thay đổi thái độ nhanh chóng (từ bình đẳng sang khúm núm) của người gầy trước quyền lực .
- Phê phán xã hội: Chi tiết này phản ánh một xã hội Nga đương thời bị bao trùm bởi sự sợ hãi, e dè và phân chia giai cấp sâu sắc, khiến con người trở nên hèn hạ.
Với bàn tay tài hoa của mình, Nguyễn Tuân đã xây dựng một tình huống truyện vô cùng độc đáo trong “Chữ người tử tù”. Bởi đối với truyện ngắn, tình huống truyện có ý nghĩa then chốt vì nó góp phần giúp cho cốt truyện phát triển, tính cách nhân vật được bộc lộ và tư tưởng nhà văn được sáng rõ.
Trong “Chữ người tử từ" tình huống truyện xoay quanh cuộc gặp gỡ kỳ ngộ giữa Huấn Cao và quản ngục. Đó là một tình huống có tính chất éo le, kịch tính và ngang trái, bởi Huấn Cao là tử tù cò quản ngục là quản tù; Huấn Cao đứng đầu đội quân phiến loạn triều đình còn quản ngục lại là công cụ bảo vệ triều đình, đại diện cho triều đình.
Huấn Cao là một anh hùng có chỉ khí, khí phách hiên ngang và có tài viết chữ thư pháp được ví như người tài lưng đeo gươm tay mềm mại bút hoa còn quản ngục mặc dù sống trong chốn cặn bã, lừa lọc, tàn nhẫn nhưng lại yêu cái đẹp, trọng người tài. Huấn Cao bị cầm tù về nhân thân nhưng tự do về thân cách còn quản ngục tự do về nhân thân nhưng lại bị cầm tù bởi nhân cách. Trên bình diện xã hội, họ ở hai chiến tuyến đối lập nhau, chính vì thế tình huống truyện càng gay gắt và kịch tỉnh hơn.
Tình huống truyện giúp cho cốt truyện phát triển từ cuộc gặp gỡ đến sự biệt đại của quản ngục cho Huấn Cao rồi đến sự hiểu nhầm của Huấn Cao trước tấm lòng của quản ngục để rồi sự trân trọng và quý mến khi nhận ra tấm lòng chân thành và sự biệt đãi của quản ngục, một người biết quỷ trọng người tài, yêu cái đẹp. Đồng thời tính cách nhân vật cũng được bộc lộ: Huấn Cao là người tài hoa uyên bác, anh hùng có khí phách có thiện lương; quản ngục trong văn của Nguyễn Tuân dù sống trong chốn cặn bã, quay quắt nhưng tấm lòng yêu cái đẹp biết trọng người tài của ông giống như một thanh âm trong trẻo trong bản nhạc xô bồ, hỗn loạn.
Hoàn cảnh không thể nào thay đổi bản chất lương thiện và tốt đẹp trong tâm hồn con người. Cũng qua tình huống ấy, tư tưởng nhà văn được bộc lộ: Nguyễn Tuân một cây bút suốt đời đi tìm cái đẹp bị ẩn dấu và khuất lấp, thậm chí là cái đẹp độc đáo, mãnh liệt và ấn tượng ông đã qua tình huống này ca ngợi cái đẹp, cái đẹp của tâm hồn và nhân cách con người, cái đẹp của tài năng. Đồng thời việc ca ngợi và tìm ra cái đẹp kín đáo bị ẩn lấp ấy cũng chính là một biểu hiện kín đáo của lòng yêu nước khi ca ngợi những con người dân tộc.
Bằng tài năng và tấm lòng yêu con người, yêu cái đẹp. Nguyễn Tuân đã sáng tạo ra được tình huống truyện đặc sắc và hấp dẫn, chỉ có thể là một cây bút tài năng mới thành công như vậy. “Chữ người tử tù” luôn là một truyện ngắn hấp dẫn bởi giọng riêng của Nguyễn Tuân.
Bài thơ "Khi mùa mưa đến" của Trần Hoà Bình khơi gợi trong em cảm xúc tươi mới và niềm yêu mến quê hương tha thiết thông qua bức tranh thiên nhiên sống động.
Câu thơ "Ta hoá phù sa mỗi bến chờ"thể hiện sự cống hiến, hy sinh âm thầm và bền bỉ