Trần Bảo Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Bảo Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:
Bài thơ được viết theo thể thơ tự do.

Câu 2:
Chủ thể trữ tình trong bài thơ là người mẹ (đang nói với con của mình).


Câu 3:

  • Biện pháp tu từ: nhân hoá (cỏ “toả hương”, “hát khúc mùa xuân”).
  • Tác dụng: Làm cho hình ảnh cỏ trở nên sinh động, gần gũi như con người; qua đó thể hiện tình yêu thương, niềm vui và sự tự hào của người mẹ khi con lớn lên.

Câu 4:
Những dòng thơ cho thấy người mẹ mong con luôn hồn nhiên, lớn lên khỏe mạnh, sống có ích và mang lại điều tốt đẹp cho cuộc đời.


Câu 5:
Để gìn giữ và vun đắp tình mẫu tử, em cần yêu thương, kính trọng và biết ơn mẹ. Em sẽ chăm ngoan, học tập tốt để mẹ vui lòng. Ngoài ra, em nên giúp mẹ những công việc trong gia đình như quét nhà, nấu cơm. Em cũng cần lắng nghe, chia sẻ với mẹ khi mẹ buồn. Bên cạnh đó, em phải biết nói lời yêu thương và quan tâm đến mẹ nhiều hơn trong cuộc sống hằng ngày.

Trong những tác phẩm truyện em đã được học, truyện ngắn “Chiếc lá cuối cùng” của nhà văn O. Henry đã để lại trong em nhiều xúc động sâu sắc. Tác phẩm không chỉ kể một câu chuyện cảm động mà còn ca ngợi tình yêu thương và sự hi sinh cao cả giữa con người với nhau.

Truyện kể về Xiu và Giôn-xi – hai cô họa sĩ nghèo sống cùng nhau. Khi Giôn-xi bị bệnh nặng, cô tuyệt vọng và tin rằng khi chiếc lá thường xuân cuối cùng rụng xuống thì mình cũng sẽ chết. Trước tình cảnh đó, cụ Bơ-men – một họa sĩ già – đã âm thầm vẽ nên chiếc lá cuối cùng trên tường trong đêm mưa gió để giúp Giôn-xi có thêm niềm tin sống. Cuối cùng, Giôn-xi khỏi bệnh, còn cụ Bơ-men thì qua đời vì bị nhiễm lạnh.

Nhân vật khiến em cảm động nhất là cụ Bơ-men. Dù nghèo khó và cả đời chưa vẽ được “kiệt tác”, nhưng cuối cùng cụ đã tạo ra một tác phẩm vô cùng ý nghĩa – chiếc lá cứu sống một con người. Hành động của cụ thể hiện tấm lòng nhân hậu và sự hi sinh thầm lặng, cao cả. Bên cạnh đó, tình bạn giữa Xiu và Giôn-xi cũng rất đáng trân trọng, cho thấy sự quan tâm, yêu thương chân thành giữa con người.

Truyện còn mang đến cho em một bài học sâu sắc: trong cuộc sống, niềm tin và hi vọng có ý nghĩa rất lớn. Chính “chiếc lá cuối cùng” đã giúp Giôn-xi vượt qua bệnh tật và tiếp tục sống. Qua đó, tác giả gửi gắm thông điệp về giá trị của tình yêu thương và sự sống.

Bằng cách kể chuyện giản dị nhưng giàu cảm xúc, cùng với tình huống truyện bất ngờ và ý nghĩa, tác phẩm đã để lại trong em nhiều ấn tượng khó quên.

Trong những tác phẩm truyện em đã được học, truyện ngắn “Chiếc lá cuối cùng” của nhà văn O. Henry đã để lại trong em nhiều xúc động sâu sắc. Tác phẩm không chỉ kể một câu chuyện cảm động mà còn ca ngợi tình yêu thương và sự hi sinh cao cả giữa con người với nhau.

Truyện kể về Xiu và Giôn-xi – hai cô họa sĩ nghèo sống cùng nhau. Khi Giôn-xi bị bệnh nặng, cô tuyệt vọng và tin rằng khi chiếc lá thường xuân cuối cùng rụng xuống thì mình cũng sẽ chết. Trước tình cảnh đó, cụ Bơ-men – một họa sĩ già – đã âm thầm vẽ nên chiếc lá cuối cùng trên tường trong đêm mưa gió để giúp Giôn-xi có thêm niềm tin sống. Cuối cùng, Giôn-xi khỏi bệnh, còn cụ Bơ-men thì qua đời vì bị nhiễm lạnh.

Nhân vật khiến em cảm động nhất là cụ Bơ-men. Dù nghèo khó và cả đời chưa vẽ được “kiệt tác”, nhưng cuối cùng cụ đã tạo ra một tác phẩm vô cùng ý nghĩa – chiếc lá cứu sống một con người. Hành động của cụ thể hiện tấm lòng nhân hậu và sự hi sinh thầm lặng, cao cả. Bên cạnh đó, tình bạn giữa Xiu và Giôn-xi cũng rất đáng trân trọng, cho thấy sự quan tâm, yêu thương chân thành giữa con người.

Truyện còn mang đến cho em một bài học sâu sắc: trong cuộc sống, niềm tin và hi vọng có ý nghĩa rất lớn. Chính “chiếc lá cuối cùng” đã giúp Giôn-xi vượt qua bệnh tật và tiếp tục sống. Qua đó, tác giả gửi gắm thông điệp về giá trị của tình yêu thương và sự sống.

Bằng cách kể chuyện giản dị nhưng giàu cảm xúc, cùng với tình huống truyện bất ngờ và ý nghĩa, tác phẩm đã để lại trong em nhiều ấn tượng khó quên.

Trong những tác phẩm truyện em đã được học, truyện ngắn “Chiếc lá cuối cùng” của nhà văn O. Henry đã để lại trong em nhiều xúc động sâu sắc. Tác phẩm không chỉ kể một câu chuyện cảm động mà còn ca ngợi tình yêu thương và sự hi sinh cao cả giữa con người với nhau.

Truyện kể về Xiu và Giôn-xi – hai cô họa sĩ nghèo sống cùng nhau. Khi Giôn-xi bị bệnh nặng, cô tuyệt vọng và tin rằng khi chiếc lá thường xuân cuối cùng rụng xuống thì mình cũng sẽ chết. Trước tình cảnh đó, cụ Bơ-men – một họa sĩ già – đã âm thầm vẽ nên chiếc lá cuối cùng trên tường trong đêm mưa gió để giúp Giôn-xi có thêm niềm tin sống. Cuối cùng, Giôn-xi khỏi bệnh, còn cụ Bơ-men thì qua đời vì bị nhiễm lạnh.

Nhân vật khiến em cảm động nhất là cụ Bơ-men. Dù nghèo khó và cả đời chưa vẽ được “kiệt tác”, nhưng cuối cùng cụ đã tạo ra một tác phẩm vô cùng ý nghĩa – chiếc lá cứu sống một con người. Hành động của cụ thể hiện tấm lòng nhân hậu và sự hi sinh thầm lặng, cao cả. Bên cạnh đó, tình bạn giữa Xiu và Giôn-xi cũng rất đáng trân trọng, cho thấy sự quan tâm, yêu thương chân thành giữa con người.

Truyện còn mang đến cho em một bài học sâu sắc: trong cuộc sống, niềm tin và hi vọng có ý nghĩa rất lớn. Chính “chiếc lá cuối cùng” đã giúp Giôn-xi vượt qua bệnh tật và tiếp tục sống. Qua đó, tác giả gửi gắm thông điệp về giá trị của tình yêu thương và sự sống.

Bằng cách kể chuyện giản dị nhưng giàu cảm xúc, cùng với tình huống truyện bất ngờ và ý nghĩa, tác phẩm đã để lại trong em nhiều ấn tượng khó quên.

Bài thơ Mẹ của Viễn Phương đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng và xúc động. Hình ảnh người mẹ được ví như đóa hoa sen giản dị, thanh khiết nhưng âm thầm tỏa hương cho đời khiến em vô cùng cảm phục. Mẹ nghèo khó, lam lũ nhưng vẫn hi sinh tất cả để nuôi con khôn lớn. Khi con trưởng thành, mẹ lại lặng lẽ già đi theo năm tháng, giống như “đời mẹ lắt lay chiếc bóng”. Đặc biệt, những câu thơ cuối nói về sự ra đi của mẹ khiến em cảm thấy bâng khuâng và thương nhớ. Dù mẹ không còn nữa, tình yêu và sự hi sinh của mẹ vẫn mãi tỏa sáng như “ngôi sao lên trời”. Bài thơ giúp em càng thêm trân trọng tình mẫu tử thiêng liêng và nhắc nhở em phải biết yêu thương, biết ơn mẹ nhiều hơn.

Câu 1

Văn bản Hoa rừng đã khắc họa vẻ đẹp đáng quý của nhân vật Phước – một nữ giao liên trong thời chiến. Qua câu chuyện, tác giả làm nổi bật phẩm chất dũng cảm, kiên cường và trách nhiệm của người con gái trẻ. Dù phải băng rừng, vượt qua mưa bom bão đạn, Phước vẫn hoàn thành nhiệm vụ dẫn đường cho bộ đội. Không chỉ mạnh mẽ, cô còn hiện lên với vẻ đẹp giản dị, khiêm tốn và giàu lòng vị tha. Khi các chiến sĩ hiểu lầm và có thái độ thiếu tôn trọng, Phước vẫn bình thản, không trách móc mà cư xử rất chân thành. Hình ảnh cô gái ngồi ăn sắn luộc, nhặt lá khô chữa vết vắt cắn và hái hoa rừng để chuẩn bị cho lễ kết nạp đoàn viên đã thể hiện một tâm hồn trong sáng, lạc quan giữa gian khổ chiến tranh. Qua đó, tác giả ca ngợi vẻ đẹp của những con người bình dị nhưng giàu lòng dũng cảm và tình yêu cuộc sống. Đồng thời, văn bản cũng gợi nhắc con người không nên vội vàng đánh giá người khác khi chưa hiểu rõ họ.

Câu 2

Trong cuộc sống, con người thường đánh giá người khác qua những biểu hiện bên ngoài mà quên đi việc thấu hiểu hoàn cảnh và tâm trạng của họ. Điều đó dẫn đến sự thiếu cảm thông trong cách nhìn nhận những người xung quanh, một vấn đề khá phổ biến trong xã hội hiện nay.

Thiếu cảm thông là thái độ không đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để thấu hiểu và chia sẻ với họ. Khi thiếu cảm thông, con người dễ vội vàng phán xét, hiểu lầm hoặc có những lời nói, hành động gây tổn thương cho người khác. Trong văn bản Hoa rừng của Dương Thị Xuân Quý, ban đầu các chiến sĩ đã có thái độ thiếu tôn trọng đối với Phước vì cho rằng cô lạnh lùng, không quan tâm đến sự mệt mỏi của họ. Chỉ khi biết cô vừa trải qua một hành trình gian khổ xuyên rừng trong mưa bom bão đạn để dẫn đường cho đơn vị khác, họ mới hiểu và cảm phục cô. Câu chuyện cho thấy sự vội vàng trong cách nhìn nhận con người có thể dẫn đến những hiểu lầm đáng tiếc.

Trong thực tế, tình trạng thiếu cảm thông vẫn xảy ra khá nhiều. Có người vội vàng phê phán một bạn học vì kết quả học tập kém mà không biết rằng bạn ấy đang gặp khó khăn trong gia đình. Có người nhìn thấy một hành động khác thường của ai đó rồi lập tức đánh giá tiêu cực. Những thái độ ấy không chỉ làm tổn thương người khác mà còn khiến các mối quan hệ trở nên lạnh nhạt, thiếu sự gắn kết.

Vì vậy, mỗi người cần học cách lắng nghe, thấu hiểu và đặt mình vào vị trí của người khác trước khi đưa ra nhận xét hay phán đoán. Sự cảm thông giúp con người sống nhân ái hơn, biết tôn trọng và chia sẻ với nhau. Đồng thời, nó cũng giúp xây dựng những mối quan hệ tốt đẹp và một xã hội giàu tình người.

Tóm lại, cảm thông là một phẩm chất quan trọng trong cuộc sống. Khi biết thấu hiểu và chia sẻ với người khác, chúng ta không chỉ tránh được những hiểu lầm đáng tiếc mà còn góp phần làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp và ý nghĩa hơn.

Nếu gặp lại một người bạn như anh gầy, em sẽ cư xử chân thành, thân thiện và tôn trọng như một người bạn cũ, không phân biệt địa vị hay hoàn cảnh. Em sẽ trò chuyện tự nhiên, nhắc lại những kỷ niệm xưa để giữ tình bạn chân thành, tránh thái độ xa cách hay coi thường.

Chi tiết “Mấy thứ vali, hộp, túi của anh ta cũng co rúm lại, nhăn nhó” gợi tả sự khúm núm, sợ sệt và tự ti quá mức của anh gầy khi biết bạn mình có địa vị cao hơn.

Trong nền văn học Việt Nam hiện đại, Thạch Lam được biết đến là cây bút giàu chất trữ tình, luôn hướng ngòi bút về những số phận bình dị và những rung động tinh tế trong đời sống con người. Truyện ngắn Trở về đã thể hiện rõ phong cách ấy. Đoạn trích trên khắc họa cuộc gặp gỡ giữa Tâm và người mẹ già sau nhiều năm xa cách, qua đó làm nổi bật sự lạnh nhạt của người con và tình yêu thương, sự hi sinh thầm lặng của người mẹ.

Trước hết, đoạn trích đã gợi lên khung cảnh quen thuộc của ngôi nhà quê khi Tâm trở về. Ngôi nhà “vẫn như trước, không thay đổi”, chỉ có “sụp thấp hơn một chút” và “mái gianh xơ xác hơn”. Những chi tiết ấy không chỉ miêu tả sự nghèo khó mà còn gợi cảm giác thời gian trôi qua lặng lẽ, khiến mọi thứ cũ kỹ và tàn tạ hơn. Trong không gian ấy, hình ảnh người mẹ xuất hiện với “tiếng guốc thong thả và chậm hơn trước”, cho thấy bà đã già đi nhiều sau những năm tháng chờ đợi con. Khi nhận ra con, bà “ứa nước mắt”, câu nói “Con đã về đấy ư?” chứa đựng niềm vui mừng và xúc động sâu sắc. Chỉ bằng vài chi tiết giản dị, tác giả đã làm nổi bật tình cảm tha thiết của người mẹ dành cho con trai sau nhiều năm xa cách.

Trái ngược với tình yêu thương của người mẹ là thái độ lạnh nhạt của Tâm. Dù đã sáu năm không về thăm nhà, khi gặp lại mẹ, anh chỉ hỏi những câu xã giao, thậm chí “câu nói như khó khăn mới ra khỏi miệng”. Trong khi mẹ quan tâm, hỏi han sức khỏe và cuộc sống của con thì Tâm lại trả lời hờ hững, qua loa. Khi mẹ kể chuyện làng quê hay nhắc đến cô Trinh – người vẫn luôn nhớ đến anh – Tâm chỉ “nhún vai” và tỏ ra dửng dưng. Những chi tiết ấy cho thấy Tâm đã thay đổi rất nhiều sau thời gian sống ở thành phố. Anh trở nên xa lạ với quê hương và dường như không còn gắn bó với những con người từng thân thiết với mình.

Đặc biệt, sự vô tâm của Tâm còn thể hiện rõ khi anh vội vàng rời đi. Dù mẹ khẩn khoản mời ở lại ăn cơm, anh vẫn từ chối với lý do “bận công việc”. Hành động lấy tiền đưa cho mẹ với thái độ hơi kiêu ngạo càng làm nổi bật khoảng cách tình cảm giữa hai mẹ con. Đối với Tâm, việc gửi tiền dường như đã thay thế cho sự quan tâm và tình cảm. Trong khi đó, người mẹ “run run đỡ lấy gói bạc, rơm rớm nước mắt”. Chi tiết ấy vừa cho thấy sự tủi thân, vừa thể hiện tình yêu thương sâu sắc của bà dành cho con. Bà không trách móc, không oán giận, chỉ lặng lẽ chấp nhận sự lạnh nhạt của con trai.

Qua đoạn trích, tác giả đã khắc họa thành công hai hình tượng nhân vật đối lập: người mẹ già giàu tình yêu thương, hi sinh thầm lặng và người con trai trở nên vô tâm, xa cách với gia đình. Đồng thời, câu chuyện cũng gợi lên nỗi buồn về sự đổi thay của con người khi rời xa quê hương và chạy theo cuộc sống nơi thành thị. Với lối viết nhẹ nhàng, tinh tế và giàu chất trữ tình, Thạch Lam đã làm nổi bật những rung động sâu kín trong tâm hồn con người.



Câu 1. Viết đoạn văn

Bài thơ “Đất nước” của Nguyễn Đình Thi đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc về vẻ đẹp và sức sống của Tổ quốc. Qua những câu thơ giản dị mà giàu hình ảnh như “trời xanh”, “núi rừng”, “những cánh đồng thơm ngát”, “những dòng sông đỏ nặng phù sa”, đất nước hiện lên vừa gần gũi, thân thương vừa rộng lớn, trù phú. Đặc biệt, điệp ngữ “đây là của chúng ta” đã khơi dậy trong em niềm tự hào về quyền làm chủ đất nước của nhân dân. Em cảm nhận được niềm vui, niềm xúc động của tác giả trước mùa thu mới của dân tộc – mùa thu của độc lập, tự do. Bên cạnh đó, câu thơ “Nước những người chưa bao giờ khuất” còn gợi nhắc đến truyền thống kiên cường, bất khuất của dân tộc Việt Nam qua bao thế hệ. Những con người đã hi sinh vì độc lập dân tộc dường như vẫn đang “rì rầm trong tiếng đất”, nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng quá khứ. Đọc bài thơ, em càng thêm yêu quê hương, đất nước và nhận thức rõ trách nhiệm của mình trong việc học tập, rèn luyện để góp phần xây dựng Tổ quốc ngày càng giàu đẹp. Câu 2. Bài văn nghị luận

Dân tộc Việt Nam từ ngàn đời nay luôn tự hào với truyền thống yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần bất khuất. Chính vì thế, nhà thơ Nguyễn Đình Thi đã khẳng định đầy tự hào: “Nước chúng ta – Nước những người chưa bao giờ khuất”. Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại khi chiến tranh đã lùi xa, vẫn còn một số bạn trẻ có thái độ sống vô trách nhiệm, thờ ơ với vận mệnh và lợi ích chung của đất nước. Đây là một vấn đề đáng suy ngẫm.

Thờ ơ với đất nước là lối sống thiếu quan tâm đến những vấn đề chung của xã hội, không có ý thức đóng góp hay trách nhiệm đối với cộng đồng và Tổ quốc. Một số bạn trẻ chỉ quan tâm đến lợi ích cá nhân, hưởng thụ cuộc sống mà quên đi nghĩa vụ của mình đối với đất nước. Biểu hiện của điều này có thể thấy qua việc thiếu ý thức học tập, không quan tâm đến các vấn đề xã hội, thậm chí có những hành vi làm tổn hại đến hình ảnh và lợi ích quốc gia như vi phạm pháp luật, lan truyền thông tin sai lệch hoặc sống ích kỷ, vô cảm với cộng đồng.

Nguyên nhân của tình trạng này có thể xuất phát từ nhiều phía. Một số bạn trẻ chưa được giáo dục đầy đủ về truyền thống lịch sử, chưa hiểu hết những hi sinh to lớn của các thế hệ đi trước. Bên cạnh đó, ảnh hưởng của lối sống thực dụng, sự bùng nổ của mạng xã hội và tâm lý chỉ chú trọng lợi ích cá nhân cũng khiến nhiều người dần xa rời các giá trị chung của dân tộc.

Thái độ sống thờ ơ không chỉ làm suy giảm tinh thần trách nhiệm của mỗi cá nhân mà còn ảnh hưởng tiêu cực đến sự phát triển của xã hội. Một đất nước muốn phát triển bền vững cần có những công dân có ý thức, trách nhiệm và lòng yêu nước.

Vì vậy, mỗi bạn trẻ hôm nay cần nhận thức rõ vai trò của mình đối với Tổ quốc. Trách nhiệm ấy không nhất thiết phải là những việc lớn lao, mà bắt đầu từ những hành động nhỏ như chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức, tuân thủ pháp luật, tích cực tham gia các hoạt động vì cộng đồng và luôn tự hào, gìn giữ những giá trị tốt đẹp của dân tộc.

Thế hệ trẻ chính là tương lai của đất nước. Khi mỗi người biết sống có trách nhiệm, có lý tưởng và lòng yêu nước, chúng ta sẽ tiếp nối xứng đáng truyền thống “chưa bao giờ khuất” của dân tộc Việt Nam