Phạm Duy Thịnh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Duy Thịnh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)


Câu 1

Tôn trọng sự khác biệt của người khác là một biểu hiện quan trọng của văn minh và trưởng thành. Mỗi con người là một cá thể riêng biệt, có hoàn cảnh sống, suy nghĩ và cách lựa chọn khác nhau. Khi biết tôn trọng sự khác biệt, chúng ta học được cách lắng nghe, thấu hiểu và không vội vàng phán xét người khác theo tiêu chuẩn của mình. Điều này giúp các mối quan hệ trở nên hài hòa, tránh xung đột không cần thiết và tạo ra môi trường tích cực để mọi người cùng phát triển. Ngược lại, nếu áp đặt suy nghĩ cá nhân hoặc kỳ thị sự khác biệt, ta dễ làm tổn thương người khác và tự giới hạn chính mình trong những định kiến hẹp hòi. Tôn trọng sự khác biệt không có nghĩa là đồng tình với tất cả, mà là chấp nhận quyền được là chính mình của mỗi người. Khi xã hội biết đề cao sự đa dạng, con người sẽ có nhiều cơ hội sáng tạo, đổi mới và tiến bộ hơn. Vì vậy, mỗi chúng ta cần rèn luyện thái độ cởi mở, bao dung và học cách nhìn nhận vấn đề từ nhiều góc độ khác nhau.


Câu 2

Bài thơ Nắng mới là một khúc hoài niệm sâu lắng về người mẹ đã khuất, gắn với những hồi ức tuổi thơ giản dị mà tha thiết. Qua hình ảnh “nắng mới”, tác giả gợi lên dòng chảy thời gian và nỗi nhớ thương da diết.


Mở đầu bài thơ là khung cảnh quen thuộc của làng quê: “Mỗi lần nắng mới hắt bên song…”. Ánh nắng như đánh thức những ký ức xưa cũ, gợi lên nỗi buồn man mác. Âm thanh “gà trưa gáy não nùng” càng làm tăng cảm giác vắng lặng, hiu quạnh. Từ đó, dòng cảm xúc của nhà thơ trôi ngược về quá khứ: “Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng”. Nỗi buồn không ồn ào mà thấm sâu, lan tỏa trong tâm hồn.


Ở khổ thơ tiếp theo, hình ảnh người mẹ hiện lên trong ký ức tuổi thơ: “Tôi nhớ me tôi, thuở thiếu thời…”. Những chi tiết bình dị như mẹ phơi áo, dáng mẹ ngoài sân… đã khắc họa hình ảnh người mẹ tần tảo, gần gũi. Đó là những kỷ niệm tưởng chừng nhỏ bé nhưng lại có sức sống lâu bền trong tâm trí nhà thơ.


Khổ thơ cuối là nỗi tiếc nuối, xót xa khi hình bóng mẹ dần phai mờ theo thời gian: “Hình dáng me tôi chửa xoá mờ…”. Tác giả cố gắng níu giữ ký ức qua tưởng tượng: nụ cười hiền, dáng đứng thân quen… Tất cả hiện lên mờ ảo trong “nắng trưa hè”, vừa rõ nét vừa xa xôi, như một miền ký ức không thể chạm tới.


Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng ngôn ngữ giản dị, giàu cảm xúc; hình ảnh quen thuộc, gần gũi với đời sống nông thôn; giọng điệu trầm lắng, tha thiết. Tất cả góp phần thể hiện sâu sắc tình cảm yêu thương, kính trọng và nỗi nhớ mẹ khôn nguôi của tác giả.


Nắng mới không chỉ là nỗi nhớ riêng của mà còn gợi lên trong lòng người đọc tình cảm thiêng liêng đối với mẹ và những năm tháng tuổi thơ đã qua. Bài thơ nhắc nhở mỗi chúng ta biết trân trọng những người thân yêu khi còn có thể, bởi thời gian trôi đi sẽ không bao giờ trở lại.



Câu 1

Tôn trọng sự khác biệt của người khác là một biểu hiện quan trọng của văn minh và trưởng thành. Mỗi con người là một cá thể riêng biệt, có hoàn cảnh sống, suy nghĩ và cách lựa chọn khác nhau. Khi biết tôn trọng sự khác biệt, chúng ta học được cách lắng nghe, thấu hiểu và không vội vàng phán xét người khác theo tiêu chuẩn của mình. Điều này giúp các mối quan hệ trở nên hài hòa, tránh xung đột không cần thiết và tạo ra môi trường tích cực để mọi người cùng phát triển. Ngược lại, nếu áp đặt suy nghĩ cá nhân hoặc kỳ thị sự khác biệt, ta dễ làm tổn thương người khác và tự giới hạn chính mình trong những định kiến hẹp hòi. Tôn trọng sự khác biệt không có nghĩa là đồng tình với tất cả, mà là chấp nhận quyền được là chính mình của mỗi người. Khi xã hội biết đề cao sự đa dạng, con người sẽ có nhiều cơ hội sáng tạo, đổi mới và tiến bộ hơn. Vì vậy, mỗi chúng ta cần rèn luyện thái độ cởi mở, bao dung và học cách nhìn nhận vấn đề từ nhiều góc độ khác nhau.


Câu 2

Bài thơ Nắng mới là một khúc hoài niệm sâu lắng về người mẹ đã khuất, gắn với những hồi ức tuổi thơ giản dị mà tha thiết. Qua hình ảnh “nắng mới”, tác giả gợi lên dòng chảy thời gian và nỗi nhớ thương da diết.


Mở đầu bài thơ là khung cảnh quen thuộc của làng quê: “Mỗi lần nắng mới hắt bên song…”. Ánh nắng như đánh thức những ký ức xưa cũ, gợi lên nỗi buồn man mác. Âm thanh “gà trưa gáy não nùng” càng làm tăng cảm giác vắng lặng, hiu quạnh. Từ đó, dòng cảm xúc của nhà thơ trôi ngược về quá khứ: “Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng”. Nỗi buồn không ồn ào mà thấm sâu, lan tỏa trong tâm hồn.


Ở khổ thơ tiếp theo, hình ảnh người mẹ hiện lên trong ký ức tuổi thơ: “Tôi nhớ me tôi, thuở thiếu thời…”. Những chi tiết bình dị như mẹ phơi áo, dáng mẹ ngoài sân… đã khắc họa hình ảnh người mẹ tần tảo, gần gũi. Đó là những kỷ niệm tưởng chừng nhỏ bé nhưng lại có sức sống lâu bền trong tâm trí nhà thơ.


Khổ thơ cuối là nỗi tiếc nuối, xót xa khi hình bóng mẹ dần phai mờ theo thời gian: “Hình dáng me tôi chửa xoá mờ…”. Tác giả cố gắng níu giữ ký ức qua tưởng tượng: nụ cười hiền, dáng đứng thân quen… Tất cả hiện lên mờ ảo trong “nắng trưa hè”, vừa rõ nét vừa xa xôi, như một miền ký ức không thể chạm tới.


Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng ngôn ngữ giản dị, giàu cảm xúc; hình ảnh quen thuộc, gần gũi với đời sống nông thôn; giọng điệu trầm lắng, tha thiết. Tất cả góp phần thể hiện sâu sắc tình cảm yêu thương, kính trọng và nỗi nhớ mẹ khôn nguôi của tác giả.


Nắng mới không chỉ là nỗi nhớ riêng của mà còn gợi lên trong lòng người đọc tình cảm thiêng liêng đối với mẹ và những năm tháng tuổi thơ đã qua. Bài thơ nhắc nhở mỗi chúng ta biết trân trọng những người thân yêu khi còn có thể, bởi thời gian trôi đi sẽ không bao giờ trở lại.