Lương Ngọc Bảo Trân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lương Ngọc Bảo Trân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1: Bài làm:

Bài thơ "Cây đa" của "thần đồng thơ" Trần Đăng Khoa đã vẽ nên một bức tranh làng quê vô cùng sinh động và tràn đầy sức sống. Qua lứa tuổi trẻ thơ, cây đa không còn là một loài cây vô tri mà trở thành một thực thể có linh hồn, biết "gọi gió đến", "vẫy chim về". Em đặc biệt ấn tượng với hình ảnh cây đa dang tay che chở cho đàn trâu "thong thả nhai hương lúa" và đàn bò "đủng đỉnh" trở về. Cách nhân hóa tài tình kết hợp với những từ ngữ giàu hình ảnh như "lông hồng như đốm lửa" khiến cảnh vật hiện lên vừa thân thuộc, vừa lung linh sắc màu. Bài thơ không chỉ thể hiện tình yêu thiên nhiên tha thiết của tác giả mà còn khơi gợi trong lòng người đọc niềm tự hào, gắn bó với vẻ đẹp bình dị của quê hương Việt Nam. Đọc bài thơ, em cảm thấy tâm hồn mình như được tắm mát dưới bóng đa xanh ngắt, cảm nhận được sự bình yên và ngọt ngào của tuổi thơ nơi làng quê.

câu 2: bài làm: Trong hành trang trưởng thành của mỗi người, gia đình luôn là bến đỗ bình yên nhất. Với tôi, trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là chuyến về quê thăm ông bà nội vào mùa hè năm lớp sáu vừa qua. Đó không chỉ là một chuyến đi chơi, mà là hành trình của tình yêu thương và sự gắn kết.

Sáng sớm hôm ấy, nắng vàng nhuộm khắp phố phường, cả gia đình tôi đã chuẩn bị sẵn sàng hành trang. Bố kiểm tra xe, mẹ chuẩn bị những món quà ý nghĩa, còn tôi thì háo hức không sao ngủ được. Khi xe lăn bánh rời khỏi thành phố ồn ào để tiến về vùng quê yên bình, cảm giác trong tôi thật khó tả. Sau hai giờ đồng hồ, cổng làng với cây đa cổ thụ hiện ra. Ông nội đã đứng đợi sẵn ở cổng từ bao giờ. Vừa thấy xe, ông cười rạng rỡ, đôi mắt nheo lại đầy vẻ hiền từ. Bữa cơm trưa hôm ấy thật đặc biệt. Không phải những món cao lương mỹ vị, mà là đĩa rau muống luộc, bát cà pháo và bát canh cua đồng ngọt lịm do chính tay bà nấu. Cả nhà quây quần bên mâm cơm, tiếng nói cười rộn rã át cả tiếng ve kêu râm ran ngoài vườn. Trải nghiệm khiến tôi nhớ nhất là buổi chiều cùng bố và ông ra vườn hái quả. Khu vườn của ông như một mê cung xanh mát với đủ loại cây: nhãn, vải, bưởi... Ông dạy tôi cách nhận biết quả đã chín, cách cầm sào sao cho khéo để không làm nát quả. Lúc ấy, tôi bỗng nhận ra đôi bàn tay ông đã chai sần vì sương gió, đôi vai bố cũng đã thấm đẫm mồ hôi. Tôi hiểu rằng, để có được sự bình yên cho tôi ngày hôm nay, những người thân yêu đã phải vất vả biết nhường nào. Buổi tối, dưới ánh trăng sáng tỏ, cả nhà ngồi uống trà ngoài sân. Bà kể cho tôi nghe những câu chuyện ngày xưa của bố, về những kỷ niệm khó khăn nhưng đầy ắp tiếng cười. Trong không gian thanh tĩnh ấy, tôi cảm thấy mình thật may mắn khi được là một thành viên của gia đình này. Chuyến đi kết thúc, nhưng những hình ảnh về khu vườn xanh mướt, nụ cười của ông bà và sự ấm áp của bố mẹ vẫn còn in đậm trong tâm trí tôi. Trải nghiệm ấy đã dạy tôi biết trân trọng hơn những phút giây bên cạnh người thân, biết yêu thêm vẻ đẹp giản dị của quê hương. Tôi tự hứa với bản thân sẽ cố gắng học tập thật tốt để sớm được trở về trong vòng tay yêu thương của gia đình.
Câu 1: Cảm xúc về bài thơ "Cây đa" của Trần Đăng Khoa Bài thơ "Cây đa" (Trần Đăng Khoa):
“Làng em có cây đa
Lá xanh như lụa tỏa
Gió thổi rung rinh lá
Như những bàn tay vẫy...”
Đoạn văn tham khảo (Khoảng 150 chữ): Bài thơ "Cây đa" của thần đồng thơ Trần Đăng Khoa đã để lại trong em những rung động nhẹ nhàng về một làng quê thanh bình. Bằng ngòi bút hồn nhiên, tác giả đã khắc họa hình ảnh cây đa cổ thụ không chỉ là một loài cây mà như một thực thể có hồn. Hình ảnh so sánh độc đáo "lá xanh như lụa tỏa" gợi lên sự mềm mại, mướt mắt và tràn đầy sức sống. Đặc biệt, chi tiết "Gió thổi rung rinh lá / Như những bàn tay vẫy" là một sự liên tưởng cực kỳ thú vị, biến cây đa thành một người bạn thân thiện, đang nồng nhiệt chào đón những người con đi xa trở về. Ngôn ngữ thơ giản dị, nhịp điệu nhẹ nhàng đã giúp em cảm nhận được tình yêu thiên nhiên, yêu quê hương tha thiết của tác giả ngay từ khi còn nhỏ. Bài thơ không chỉ là bức tranh phong cảnh mà còn là tiếng lòng yêu mến dành cho những giá trị truyền thống tốt đẹp của làng quê Việt Nam.
Câu 2: Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ cùng người thân. Trong cuộc sống, có những khoảnh khắc trôi qua rất nhanh nhưng cũng có những kỷ niệm sẽ đi theo ta suốt đời. Với em, trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là lần đầu tiên được cùng bố mẹ gói bánh chưng vào dịp Tết năm ngoái. Sáng sớm hôm đó, không khí se lạnh của mùa xuân tràn ngập khắp ngõ nhỏ. Em cùng mẹ chuẩn bị những lá dong xanh mướt, những rổ đỗ xanh vàng óng và gạo nếp thơm lừng. Bố là "nghệ nhân" chính trong nhà, đôi tay bố thoăn thoắt xếp lá vào khuôn, đổ gạo, đặt nhân thịt một cách khéo léo. Em ngồi bên cạnh, chăm chú quan sát và được bố giao cho nhiệm vụ "quan trọng" là giữ lá và cắt lạt. Ban đầu, đôi tay em còn vụng về, làm đổ cả gạo ra ngoài, nhưng bố không hề trách mà còn cười hiền hậu, chỉ bảo em tận tình. Chiếc bánh đầu tiên em tự gói tuy không được vuông vắn như của bố, nhưng đó là kết quả của sự nỗ lực và tình yêu thương. Đến tối, cả nhà cùng nhau quây quần bên bếp lửa hồng để canh nồi bánh. Trong cái lạnh của đêm cuối năm, hơi ấm từ bếp lửa và tiếng nổ lách tách của củi khô làm không gian trở nên ấm áp lạ kỳ. Bố kể cho em nghe về ý nghĩa của chiếc bánh chưng, về sự tích Lang Liêu và truyền thống uống nước nhớ nguồn của dân tộc. Giây phút ấy, em cảm nhận được sự gắn kết thiêng liêng giữa các thành viên trong gia đình. Trải nghiệm gói bánh chưng ấy đã giúp em hiểu rằng, niềm vui không chỉ nằm ở việc được ăn món ngon, mà còn nằm ở sự sẻ chia và cùng nhau vun đắp tình cảm gia đình. Em tự hứa sẽ luôn trân trọng những phút giây quý giá này và cố gắng học hỏi nhiều hơn để giữ gìn những nét đẹp văn hóa của quê hương.
Câu 1. Vần được gieo trong khổ thơ đầu:
Vần được gieo là vần chân, cụ thể là vần "ang" (các từ "đồng" - "mông" ở cuối câu 2 và 4, có thể coi là vần gần gũi về âm hưởng) hoặc chính xác hơn theo luật thơ 4 chữ là vần chân ở cuối câu 2 và 4. 
Câu 2. Cây đa che chở, nuôi dưỡng:
Cây đa là nơi che chở, nuôi dưỡng gió, chim (gọi gió đến, vẫy chim về) và ve (nuôi thêm nhiều ve)
Câu 3. Vẻ đẹp bức tranh làng quê:
Bức tranh làng quê hiện lên với vẻ đẹp yên bình, thơ mộng, trù phú và tràn đầy sức sống. Đó là hình ảnh quen thuộc của mương nước, biển lúa vàng, bóng đa mát rượi, đàn trâu bò thong thả và cảnh người dân làm việc.
Câu 4. Tác dụng biện pháp tu từ (Khổ 2):
  • Biện pháp tu từ: Nhân hóa ("Cây đa gọi gió đến", "Cây đa vẫy chim về").
  • Tác dụng: Giúp cây đa trở nên sinh động, có linh hồn và hành động như con người. Qua đó, thể hiện sự gắn bó, thân thiết giữa cây đa với thiên nhiên, làm cho cảnh vật thêm gần gũi, ấm áp. 
Câu 5. Cảm xúc và hành động:
Hình ảnh cây đa và khung cảnh làng quê gợi trong em sự gắn bó, yêu mến và niềm tự hào sâu sắc về nét đẹp yên bình, giản dị của quê hương. Nó nhắc nhở em về những giá trị truyền thống, tình yêu thiên nhiên và con người nơi đây. Em cảm thấy trân trọng bóng mát, cảnh vật làng quê và yêu những người nông dân hiền hậu. Để giữ gìn, em sẽ nâng cao ý thức bảo vệ môi trường, trồng thêm cây xanh, không xả rác bừa bãi và tích cực tham gia các hoạt động làm sạch đẹp đường làng ngõ xóm. Em cũng sẽ cố gắng học tập tốt để sau này góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp hơn.