Nguyễn Mạnh Đức

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Mạnh Đức
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

bai1 Bài thơ "Cây đa" của tác giả Trần Đăng Khoa đã để lại trong em những cảm xúc vô cùng sâu sắc về vẻ đẹp bình dị của làng quê Việt Nam. Qua ngòi bút tài hoa của "nhà thơ trẻ con", cây đa hiện lên thật sống động với những hình ảnh so sánh độc đáo như "chân cao chân thấp", "râu dài chấm đất". Cây đa không chỉ là một cái cây già nua mà giống như một người ông hiền hậu, che chở cho dân làng qua bao mùa nắng mưa. Đọc bài thơ, em cảm nhận được tình yêu thiên nhiên tha thiết và sự quan sát tỉ mỉ của tác giả. Những thanh âm của gió, màu sắc của lá đa và khung cảnh yên bình dưới gốc cây gợi nhắc về một tuổi thơ êm đềm, gắn liền với cội nguồn dân tộc. Bài thơ khơi dậy trong lòng mỗi người đọc niềm tự hào và ý thức giữ gìn những giá trị văn hóa truyền thống tốt đẹp của quê hương. bài 2 :Trong hành trang trưởng thành của mỗi người, có lẽ những giây phút quây quần bên gia đình là những mảnh ghép hạnh phúc nhất. Với tôi, trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là chuyến về quê thăm nội vào mùa hè năm ngoái – một chuyến đi đã giúp tôi hiểu thêm về giá trị của tình thân và sự gắn kết.

Sáng sớm hôm ấy, cả nhà tôi cùng lên đường khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xuyên qua màn sương mờ. Bố cầm lái, mẹ ngồi cạnh chuẩn bị những món quà quê, còn tôi háo hức nhìn ngắm cảnh vật thay đổi qua ô cửa kính. Sau vài giờ đồng hồ, con đường làng quen thuộc với hàng tre xanh ngắt đã hiện ra trước mắt. Nội đã đứng đợi ở cổng từ bao giờ, nụ cười hiền hậu làm nhăn nheo cả khuôn mặt già nua. Trải nghiệm khiến tôi nhớ nhất là buổi chiều cùng bố và nội ra vườn hái quả. Khu vườn của nội không quá rộng nhưng tràn ngập màu xanh. Nội chỉ cho tôi cách nhận biết từng loại cây, từ gốc khế ngọt trĩu quả đến cây mít mật thơm lừng. Bố tôi, người hằng ngày vốn bận rộn với những bản kế hoạch ở thành phố, giờ đây lại trở nên thong dong, vừa hái quả vừa kể cho tôi nghe về những trò nghịch ngợm thời thơ ấu của bố ngay tại mảnh vườn này. Tiếng cười nói rộn vang khắp không gian, xua tan đi cái nóng oi ả của buổi trưa hè. Đến tối, cả gia đình cùng nhau quây quần bên mâm cơm đạm bạc nhưng ấm áp dưới ánh trăng. Mẹ nấu món canh chua cá lóc – món khoái khẩu của cả nhà. Trong bữa ăn, nội ân cần gắp thức ăn cho từng người và dặn dò tôi phải chăm chỉ học hành. Những câu chuyện không đầu không cuối, những ánh mắt tràn đầy yêu thương đã khiến tôi nhận ra rằng, dù đi đâu xa, gia đình vẫn luôn là bến đỗ bình yên nhất. Chuyến đi tuy ngắn ngủi nhưng đã để lại trong tôi những kỷ niệm không thể nào quên. Tôi không chỉ được tận hưởng không khí trong lành của vùng thôn quê mà còn cảm nhận rõ nét hơi ấm tình thân. Trải nghiệm ấy dạy tôi biết trân trọng những phút giây bên cạnh người thân và hiểu rằng hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được cùng nhau chia sẻ một bữa cơm, một nụ cười

bai1 Bài thơ "Cây đa" của tác giả Trần Đăng Khoa đã để lại trong em những cảm xúc vô cùng sâu sắc về vẻ đẹp bình dị của làng quê Việt Nam. Qua ngòi bút tài hoa của "nhà thơ trẻ con", cây đa hiện lên thật sống động với những hình ảnh so sánh độc đáo như "chân cao chân thấp", "râu dài chấm đất". Cây đa không chỉ là một cái cây già nua mà giống như một người ông hiền hậu, che chở cho dân làng qua bao mùa nắng mưa. Đọc bài thơ, em cảm nhận được tình yêu thiên nhiên tha thiết và sự quan sát tỉ mỉ của tác giả. Những thanh âm của gió, màu sắc của lá đa và khung cảnh yên bình dưới gốc cây gợi nhắc về một tuổi thơ êm đềm, gắn liền với cội nguồn dân tộc. Bài thơ khơi dậy trong lòng mỗi người đọc niềm tự hào và ý thức giữ gìn những giá trị văn hóa truyền thống tốt đẹp của quê hương. bài 2 :Trong hành trang trưởng thành của mỗi người, có lẽ những giây phút quây quần bên gia đình là những mảnh ghép hạnh phúc nhất. Với tôi, trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là chuyến về quê thăm nội vào mùa hè năm ngoái – một chuyến đi đã giúp tôi hiểu thêm về giá trị của tình thân và sự gắn kết.

Sáng sớm hôm ấy, cả nhà tôi cùng lên đường khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xuyên qua màn sương mờ. Bố cầm lái, mẹ ngồi cạnh chuẩn bị những món quà quê, còn tôi háo hức nhìn ngắm cảnh vật thay đổi qua ô cửa kính. Sau vài giờ đồng hồ, con đường làng quen thuộc với hàng tre xanh ngắt đã hiện ra trước mắt. Nội đã đứng đợi ở cổng từ bao giờ, nụ cười hiền hậu làm nhăn nheo cả khuôn mặt già nua. Trải nghiệm khiến tôi nhớ nhất là buổi chiều cùng bố và nội ra vườn hái quả. Khu vườn của nội không quá rộng nhưng tràn ngập màu xanh. Nội chỉ cho tôi cách nhận biết từng loại cây, từ gốc khế ngọt trĩu quả đến cây mít mật thơm lừng. Bố tôi, người hằng ngày vốn bận rộn với những bản kế hoạch ở thành phố, giờ đây lại trở nên thong dong, vừa hái quả vừa kể cho tôi nghe về những trò nghịch ngợm thời thơ ấu của bố ngay tại mảnh vườn này. Tiếng cười nói rộn vang khắp không gian, xua tan đi cái nóng oi ả của buổi trưa hè. Đến tối, cả gia đình cùng nhau quây quần bên mâm cơm đạm bạc nhưng ấm áp dưới ánh trăng. Mẹ nấu món canh chua cá lóc – món khoái khẩu của cả nhà. Trong bữa ăn, nội ân cần gắp thức ăn cho từng người và dặn dò tôi phải chăm chỉ học hành. Những câu chuyện không đầu không cuối, những ánh mắt tràn đầy yêu thương đã khiến tôi nhận ra rằng, dù đi đâu xa, gia đình vẫn luôn là bến đỗ bình yên nhất. Chuyến đi tuy ngắn ngủi nhưng đã để lại trong tôi những kỷ niệm không thể nào quên. Tôi không chỉ được tận hưởng không khí trong lành của vùng thôn quê mà còn cảm nhận rõ nét hơi ấm tình thân. Trải nghiệm ấy dạy tôi biết trân trọng những phút giây bên cạnh người thân và hiểu rằng hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được cùng nhau chia sẻ một bữa cơm, một nụ cười