Trần Minh Tiến

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Minh Tiến
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu1

Bài thơ "Cây đa" của "thần đồng thơ" Trần Đăng Khoa đã để lại trong em những rung động sâu sắc về vẻ đẹp thanh bình của làng quê Việt Nam. Qua lăng kính trẻ thơ hồn nhiên, tác giả đã biến một loài cây quen thuộc trở thành một người bạn, một người bảo vệ đầy bao dung. Biện pháp nhân hóa tài tình qua các hành động "gọi gió", "vẫy chim" khiến cây đa hiện lên thật sống động, như một người ông hiền từ đang dang tay che chở cho vạn vật. Em đặc biệt ấn tượng với hình ảnh cây đa là nơi "nuôi ve", là bóng mát cho đàn bò và những bác nông dân nghỉ ngơi. Sự kết hợp giữa âm thanh tiếng ve, sắc bạc của mương nước và biển lúa mênh mông tạo nên một bức tranh quê hương vừa rực rỡ, vừa êm đềm. Bài thơ không chỉ là lời ca ngợi thiên nhiên mà còn đánh thức trong em tình yêu quê hương đất nước từ những điều giản dị nhất, nhắc nhở chúng ta biết trân trọng và giữ gìn vẻ đẹp truyền thống của cội nguồn.

câu2

Trong ký ức tuổi thơ của mỗi người, gia đình luôn là bến đỗ bình yên và ấm áp nhất. Với riêng em, kỉ niệm đáng nhớ nhất, khiến em cảm thấy yêu thêm sự gắn kết của những người thân chính là lần đầu tiên được cùng mẹ gói bánh chưng vào dịp Tết năm ngoái.

Sáng hôm ấy, không khí se lạnh của những ngày cuối năm bao trùm khắp ngõ nhỏ. Sau khi đã chuẩn bị đầy đủ nguyên liệu: nào là lá dong xanh mướt, gạo nếp trắng ngần, đỗ vàng và những miếng thịt ba chỉ ướp tiêu thơm lừng, hai mẹ con bắt đầu "khởi công". Nhìn đôi bàn tay mẹ thoăn thoắt xếp lá, đổ gạo rồi gói ghém một cách điêu luyện, em cứ ngỡ việc này thật dễ dàng.

Nhưng khi bắt tay vào làm, em mới thấy mình "lóng ngóng" đến nhường nào. Em loay hoay mãi không biết đặt lá sao cho vuông, gạo thì đổ vương vãi ra ngoài, còn lạt buộc thì cứ tuột khỏi tay. Có lúc em nản chí, định bỏ cuộc vì thấy chiếc bánh mình làm ra trông thật "kỳ dị". Thế nhưng, mẹ đã mỉm cười hiền hậu, nắm lấy bàn tay em và bảo: "Gói bánh cũng như rèn tính người vậy con ạ, cần nhất là sự tỉ mỉ và kiên nhẫn. Cứ từ từ, mẹ sẽ cùng con làm lại".

Lời động viên của mẹ như một luồng điện ấm áp tiếp thêm động lực cho em. Dưới sự chỉ bảo tận tình của mẹ, em dần biết cách giữ khuôn, nén gạo và buộc lạt sao cho chắc. Dù chiếc bánh đầu tiên em hoàn thành không được vuông vức như của mẹ, nhưng em cảm thấy vô cùng tự hào.

Đến tối, hai mẹ con cùng nhau ngồi canh nồi bánh chưng bên bếp lửa bập bùng. Trong tiếng củi cháy tí tách, mẹ kể cho em nghe những câu chuyện về ngày xửa ngày xưa, về cái Tết nghèo nhưng ấm áp tình làng nghĩa xóm. Giây phút ấy, em cảm nhận rõ rệt tình yêu thương vô bờ bến mà mẹ dành cho em, cũng như giá trị của những truyền thống gia đình tốt đẹp.

Trải nghiệm gói bánh chưng cùng mẹ đã dạy cho em bài học quý giá về sự kiên trì và giúp em hiểu hơn về ý nghĩa của ngày Tết đoàn viên. Giờ đây, mỗi khi thấy hoa đào nở, lòng em lại rộn ràng nhớ về mùi thơm của lá dong, khói bếp cay nồng và nụ cười ấm áp của mẹ bên nồi bánh chưng đêm giao thừa.

Trong khổ thơ thứ nhất, tác giả sử dụng vần chân (vần gieo ở cuối dòng thơ) và vần cách:

  • Vần "ông": xuất hiện ở cuối dòng 2 (đồng) và dòng 4 (mông).
  • Vần "a": xuất hiện ở cuối dòng 1 (đa) và dòng 3 () - đây là vần cách không hoàn toàn.
  • câu2
  • Cây đa không chỉ là một cái cây mà còn là "mái nhà" của thiên nhiên và con người:


  • Thiên nhiên: Gọi gió đến, vẫy chim về, nuôi dưỡng những chú ve sầu.
  • Con người và vật nuôi: Là bóng mát cho con trâu nghỉ ngơi, nhai hương lúa; là nơi dừng chân cho đàn bò và các bác nông dân nghỉ mát sau giờ làm đồng mệt mỏi.
  • câu3
  • Màu sắc tươi sáng: Có sắc xanh của lá, dòng nước bạc của mương và sắc vàng rực rỡ, bao la của "biển lúa".
  • Không gian: Rộng lớn, khoáng đạt với hình ảnh mương nước giữa đồng và biển lúa mênh mông.
  • Âm thanh và hơi thở: Có tiếng ve, có gió, có chim về, tạo nên một khung cảnh tràn đầy năng lượng sống.
  • câu4
  • Biện pháp tu từ: Nhân hóa qua các động từ chỉ hoạt động của con người: "gọi" (gọi gió), "vẫy" (vẫy chim), "nuôi" (nuôi ve).
  • Tác dụng:
    • Khiến hình ảnh cây đa trở nên sinh động, có tâm hồn và tình cảm như một con người thân thiện, hiếu khách.
    • Nhấn mạnh vai trò gắn kết, che chở của cây đa đối với vạn vật xung quanh, làm cho mối quan hệ giữa thiên nhiên và con người trở nên gần gũi, ấm áp hơn.
    • câu5
    • Hình ảnh cây đa và khung cảnh làng quê trong bài thơ gợi cho em niềm tự hào và tình yêu tha thiết đối với nơi mình sinh ra. Cây đa không chỉ là bóng mát mà còn là biểu tượng của sự trường tồn, chứng kiến bao thế hệ lớn lên trong sự bình yên. Từ đó, em cảm thấy mình cần có trách nhiệm hơn trong việc bảo vệ những giá trị truyền thống và cảnh quan thiên nhiên. Để giữ gìn vẻ đẹp ấy, em sẽ tích cực tham gia các hoạt động trồng cây, dọn dẹp vệ sinh môi trường tại địa phương. Đồng thời, em sẽ cố gắng học tập tốt để sau này góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp nhưng vẫn giữ được nét hồn hậu, chân phương vốn có.