Nguyễn Mai Chi
Giới thiệu về bản thân
Chào bạn, dựa trên bài thơ "Cây Đa" đầy hoài niệm của Trần Đăng Khoa, mình xin gợi ý cách triển khai hai câu hỏi trên một cách cảm xúc và mạch lạc nhất nhé.
Câu 1. Cảm xúc về bài thơ "Cây đa" (Khoảng 150 chữ)
Bài thơ "Cây đa" của Trần Đăng Khoa là một bức tranh làng quê trong trẻo, đánh thức trong lòng người đọc tình yêu quê hương tha thiết. Qua con mắt quan sát tinh tế của tác giả, cây đa không chỉ là một loài thực vật mà hiện lên như một "người khổng lồ" nhân hậu, biết "gọi" gió, "vẫy" chim và "nuôi" nấng đàn ve. Những hình ảnh đối lập giữa "lá xanh" với "dòng nước bạc" và "biển lúa vàng" tạo nên một không gian rực rỡ sắc màu, tràn đầy sức sống. Đặc biệt, chi tiết con trâu "thong thả nhai hương lúa" dưới bóng đa gợi lên vẻ đẹp thanh bình, yên ả đặc trưng của vùng nông thôn Việt Nam. Đọc bài thơ, ta cảm nhận được sự gắn bó mật thiết giữa thiên nhiên và con người; cây đa chính là điểm tựa, là bóng mát che chở cho những nhọc nhằn của bác nông dân. Tác phẩm đã khơi gợi trong em niềm trân trọng những giá trị truyền thống và ý thức giữ gìn vẻ đẹp bình dị của mảnh đất quê hương.
Câu 2. Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ cùng người thân
Dàn ý gợi ý:
- Mở bài: Giới thiệu về trải nghiệm (Ví dụ: Một chuyến về quê thăm ông bà, một buổi cùng mẹ nấu cơm tất niên, hoặc một chuyến đi cắm trại cùng bố...).
- Thân bài: * Hoàn cảnh xảy ra câu chuyện (Thời gian, địa điểm).
- Diễn biến sự việc (Bắt đầu, cao trào, kết thúc).
- Tình cảm của người thân thể hiện qua hành động, lời nói.
- Kết bài: Ý nghĩa của trải nghiệm và lời hứa của bản thân.
Trong ký ức của mỗi người, gia đình luôn là bến đỗ bình yên nhất. Với tôi, trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là lần cùng bố trồng cây khế nhỏ ở góc vườn vào mùa hè năm ngoái. Đó không chỉ là việc trồng một cái cây, mà là bài học về sự kiên nhẫn và tình yêu thương mà bố đã dạy cho tôi.
Sáng hôm ấy, nắng vàng ươm như mật rót xuống khu vườn nhỏ. Bố khệ nệ bê chiếc chậu sành và một cây khế giống xanh mướt ra sân, khẽ gọi: "Gia bảo ơi, ra giúp bố một tay nào!". Tôi hào hứng chạy lại, giúp bố xới đất. Bố dạy tôi cách trộn phân bón, cách đặt bầu cây sao cho thẳng và nén đất vừa đủ để rễ không bị ngạt. Đôi bàn tay bố chai sần nhưng vô cùng khéo léo, tỉ mẩn như đang chăm sóc một báu vật.
Trong lúc làm, bố kể cho tôi nghe về ngày xưa, khi ông nội cũng từng dắt tay bố đi trồng những cây bưởi, cây na trong vườn. Bố bảo: "Trồng một cái cây cũng giống như nuôi dưỡng tâm hồn mình vậy con ạ. Cần phải có sự kiên trì, tưới tắm bằng tình thương thì cây mới cho trái ngọt". Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng nhìn nụ cười hiền hậu của bố, tôi thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Khi cây đã đứng vững vàng, tôi là người trực tiếp cầm vòi nước tưới những hạt bụi nhỏ long lanh lên lá.
Buổi chiều hôm đó kết thúc trong tiếng cười giòn giã của hai bố con bên mâm cơm mẹ nấu. Giờ đây, cây khế đã cao lớn, bắt đầu ra những chùm hoa tím li ti, nhưng hình ảnh bố tỉ mẩn hướng dẫn tôi từng chút một vẫn luôn in đậm trong tâm trí. Trải nghiệm ấy giúp tôi hiểu rằng, hạnh phúc đôi khi chẳng ở đâu xa, nó nằm ngay trong những việc làm nhỏ bé nhưng đầy ắp sự gắn kết giữa các thành viên trong gia đình. Tôi tự nhủ sẽ chăm sóc cây thật tốt, cũng như chăm chút cho tình cảm gia đình mình luôn xanh lá.
Chào bạn, dựa trên bài thơ "Cây Đa" đầy hoài niệm của Trần Đăng Khoa, mình xin gợi ý cách triển khai hai câu hỏi trên một cách cảm xúc và mạch lạc nhất nhé.
Câu 1. Cảm xúc về bài thơ "Cây đa" (Khoảng 150 chữ)
Bài thơ "Cây đa" của Trần Đăng Khoa là một bức tranh làng quê trong trẻo, đánh thức trong lòng người đọc tình yêu quê hương tha thiết. Qua con mắt quan sát tinh tế của tác giả, cây đa không chỉ là một loài thực vật mà hiện lên như một "người khổng lồ" nhân hậu, biết "gọi" gió, "vẫy" chim và "nuôi" nấng đàn ve. Những hình ảnh đối lập giữa "lá xanh" với "dòng nước bạc" và "biển lúa vàng" tạo nên một không gian rực rỡ sắc màu, tràn đầy sức sống. Đặc biệt, chi tiết con trâu "thong thả nhai hương lúa" dưới bóng đa gợi lên vẻ đẹp thanh bình, yên ả đặc trưng của vùng nông thôn Việt Nam. Đọc bài thơ, ta cảm nhận được sự gắn bó mật thiết giữa thiên nhiên và con người; cây đa chính là điểm tựa, là bóng mát che chở cho những nhọc nhằn của bác nông dân. Tác phẩm đã khơi gợi trong em niềm trân trọng những giá trị truyền thống và ý thức giữ gìn vẻ đẹp bình dị của mảnh đất quê hương.
Câu 2. Kể lại một trải nghiệm đáng nhớ cùng người thân
Dàn ý gợi ý:
- Mở bài: Giới thiệu về trải nghiệm (Ví dụ: Một chuyến về quê thăm ông bà, một buổi cùng mẹ nấu cơm tất niên, hoặc một chuyến đi cắm trại cùng bố...).
- Thân bài: * Hoàn cảnh xảy ra câu chuyện (Thời gian, địa điểm).
- Diễn biến sự việc (Bắt đầu, cao trào, kết thúc).
- Tình cảm của người thân thể hiện qua hành động, lời nói.
- Kết bài: Ý nghĩa của trải nghiệm và lời hứa của bản thân.
Trong ký ức của mỗi người, gia đình luôn là bến đỗ bình yên nhất. Với tôi, trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là lần cùng bố trồng cây khế nhỏ ở góc vườn vào mùa hè năm ngoái. Đó không chỉ là việc trồng một cái cây, mà là bài học về sự kiên nhẫn và tình yêu thương mà bố đã dạy cho tôi.
Sáng hôm ấy, nắng vàng ươm như mật rót xuống khu vườn nhỏ. Bố khệ nệ bê chiếc chậu sành và một cây khế giống xanh mướt ra sân, khẽ gọi: "Gia bảo ơi, ra giúp bố một tay nào!". Tôi hào hứng chạy lại, giúp bố xới đất. Bố dạy tôi cách trộn phân bón, cách đặt bầu cây sao cho thẳng và nén đất vừa đủ để rễ không bị ngạt. Đôi bàn tay bố chai sần nhưng vô cùng khéo léo, tỉ mẩn như đang chăm sóc một báu vật.
Trong lúc làm, bố kể cho tôi nghe về ngày xưa, khi ông nội cũng từng dắt tay bố đi trồng những cây bưởi, cây na trong vườn. Bố bảo: "Trồng một cái cây cũng giống như nuôi dưỡng tâm hồn mình vậy con ạ. Cần phải có sự kiên trì, tưới tắm bằng tình thương thì cây mới cho trái ngọt". Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng nhìn nụ cười hiền hậu của bố, tôi thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Khi cây đã đứng vững vàng, tôi là người trực tiếp cầm vòi nước tưới những hạt bụi nhỏ long lanh lên lá.
Buổi chiều hôm đó kết thúc trong tiếng cười giòn giã của hai bố con bên mâm cơm mẹ nấu. Giờ đây, cây khế đã cao lớn, bắt đầu ra những chùm hoa tím li ti, nhưng hình ảnh bố tỉ mẩn hướng dẫn tôi từng chút một vẫn luôn in đậm trong tâm trí. Trải nghiệm ấy giúp tôi hiểu rằng, hạnh phúc đôi khi chẳng ở đâu xa, nó nằm ngay trong những việc làm nhỏ bé nhưng đầy ắp sự gắn kết giữa các thành viên trong gia đình. Tôi tự nhủ sẽ chăm sóc cây thật tốt, cũng như chăm chút cho tình cảm gia đình mình luôn xanh lá.
Phần Đọc hiểu văn bản "Cây đa"
Câu 1. Chỉ ra vần được gieo trong khổ thơ đầu: Vần được gieo là vần "ông" (đồng - mông). Đây là vần chân, tạo sự kết nối và nhịp điệu hài hòa cho khổ thơ.
Câu 2. Cây đa đã trở thành nơi che chở, nuôi dưỡng cho những sự vật nào? Cây đa là nơi che chở, nuôi dưỡng cho: gió (gọi gió đến), chim (vẫy chim về), ve (nuôi thêm nhiều ve), con trâu, đàn bò và các bác nông dân (nghỉ mát).
Câu 3. Bức tranh làng quê được miêu tả trong bài thơ hiện lên với vẻ đẹp như thế nào? Bức tranh làng quê hiện lên với vẻ đẹp thanh bình, trù phú và tràn đầy sức sống. Đó là sự kết hợp hài hòa giữa màu sắc (xanh của lá, bạc của nước, vàng của lúa) và âm thanh (tiếng ve kêu, tiếng lá rì rào), tạo nên một không gian đặc trưng của nông thôn Việt Nam xưa.
Câu 4. Phân tích tác dụng của một biện pháp tu từ được sử dụng trong khổ thơ thứ hai:
- Biện pháp: Nhân hóa qua các từ ngữ "gọi", "vẫy", "nuôi".
- Tác dụng: Khiến cây đa trở nên gần gũi, sinh động như một con người có tâm hồn và tình cảm. Nó nhấn mạnh vai trò của cây đa như một người bạn, một "người bảo mẫu" che chở và gắn kết các sự vật thiên nhiên lại với nhau.
Câu 5. Cảm nhận về quê hương và hành động giữ gìn vẻ đẹp quê hương: Hình ảnh cây đa và khung cảnh làng quê trong bài thơ khơi gợi trong em niềm tự hào và tình yêu sâu sắc đối với nơi mình sinh ra. Em cảm thấy quê hương thật bình dị, gần gũi nhưng cũng rất đỗi thiêng liêng qua những hình ảnh thân thuộc như bóng mát cây đa hay cánh đồng lúa. Từ đó, em tự nhủ mình cần có trách nhiệm bảo vệ môi trường, không xả rác bừa bãi và trân trọng những di tích, cảnh quan của quê mình. Em sẽ cố gắng học tập tốt để sau này góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp hơn, nhưng vẫn giữ được những nét văn hóa truyền thống quý báu.
Một vài lưu ý nhỏ cho bài viết của bạn:
- Ở phần Câu 2 (Viết bài văn) mà bạn đã chia sẻ mẫu, bài viết về trải nghiệm trồng cây khế với bố rất cảm động và giàu hình ảnh. Bạn có thể giữ nguyên mạch cảm xúc đó vì nó rất phù hợp với lứa tuổi học sinh.
- Hãy chú ý đảm bảo dung lượng khoảng 150 chữ cho đoạn văn cảm nhận ở Câu 1 để không bị quá ngắn hay quá dài nhé.