Dương Bảo An

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Dương Bảo An
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Quảng Ninh là nơi quen thuộc với rất nhiều người. Cảnh đẹp lộng lẫy từ ngọn cỏ ,hàng cây cho tới nước hồ trong xanh gợn sóng.

Mùa hè ,sau những cơn mưa rào ,nước hồ đầy lên ,màu nước như bớt xanh hơn. Trong giông gió ,hồ nổi sóng. Nhưng dông gió đến đâu thì mặt hồ vẫn chỉ lăn tăn sóng gợn, trầm mặc giữa thing không soi bóng những ánh mây nổi rồi lại tạn .

Mẹ mùa đông nước hồ cạn đi, sâu xuống .chân cầu bỗng cao hơn lênh kênh. Trong cái lạnh bao trùm phố phường Quảng Ninh ,hồ nước lặng trong sương ,một mả xương trong nhẹ và mỏng như khăn voan. Hổ hiện ra vẻ cổ kính với những cành lá khô vàng in bóng xuống mặt nước lặng thinh.

Có lẽ tưng bừng nhất là vào dịp Tết Nguyên Đán ,hồ được trang điểm lộng lẫy bởi đèn đủ màu ,cờ bay phấp phới và hoa đỏ rực rỡ .trong mưa bay ,người người đi trẩy hội .Ngàn vạn tiếng reo ,tiếng mời chào của người bán hàng rong cất lên như chim hót mùa Xuân.

Nhưng hồ Yên Trung đẹp hơn cả là về mùa thu .Mùa thu Quảng Ninh dường như không có gió lớn ,đủ để nước hồ lắng sâu .Những cây liễu bên hồ xanh mướt lá bay dịu dàng như mái tóc thiếu nữ.

Từng ánh nước của hồ Yên Trung có biết bao người đang ngắm ,nghỉ ngơi và thầm nghĩ về cuộc sống của mình ở một góc nhỏ nào trên trái đất này.

Câu 7: chao liệng nghĩa là liệu sang bên này liệu sang bên kia cánh diều không yên một chỗ

Câu 8: đại từ mình dùng để xưng hô

Câu 9: nhìn ánh mắt bạn,tôi bối rối, cúi đầu.Tôi liền trả lại diều cho thằng bé ,lặng lẽ bỏ đi. Nhưng tôi vẫn nghe thấy tiếng bạn ấy nói với cậu bé rằng:

Thôi em hãy nín đi, mà nhà em ở đâu vậy để chị đưa em về.

Tôi ân hận nghĩ.

Từ giờ trở đi mình sẽ không bao giờ làm như vậy nữa.