Nguyễn Phương Thảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Phương Thảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1:
Bài thơ "Cây đa" của Trần Đăng Khoa là một bức tranh làng quê yên bình, khắc họa hình ảnh cây đa già gần gũi, chứng nhân của thời gian. Qua ngôn từ hồn nhiên, tác giả gợi lên tình yêu quê hương sâu sắc, biến cây đa thành người bạn thân thiết, che chở tuổi thơ. Đoạn thơ mang lại cảm giác ấm áp, bình yên và trân trọng những nét đẹp văn hóa truyền thống của xóm làng Việt Nam.
câu 2:
Được sống trong vòng tay chở che, thương yêu của người thân luôn là khoảnh khắc hạnh phúc, ấm áp với mỗi người. Em luôn khắc ghi và nhớ mãi những giây phút được sống bên ông ngoại. Kỷ niệm ông dạy em nấu ăn đã trở thành ký ức khó phai, theo em đến hết cuộc đời này.

Năm 11 tuổi, khi vừa kết thúc kì thi cuối năm học, mẹ đã gửi em tới nhà ông ngoại. Trong suốt ba tháng nghỉ hè ấy, em đã được ông dạy bảo rất nhiều điều. Nhờ đó, em dần cứng cáp, khôn lớn và tích lũy thêm vô vàn kiến thức quý giá.

Em nhớ như in buổi trưa hè nọ, em theo ông ngoại xuống bếp chuẩn bị cơm trưa. Thường thường, em sẽ giúp ông nhặt và rửa rau, chuẩn bị bát đũa. Tuy nhiên, hôm đó ông bận mổ cá nên đã nhờ em rang lạc. Biết em chưa từng làm việc này bao giờ, ông đã dạy em cách đảo đũa để lạc được chín đều, không bị khét. Em đứng bên cạnh, cố gắng lắng nghe và tiếp thu lời ông. Nhưng quá trình thực hành lại chẳng suôn sẻ. Vì cho lửa quá to và đảo không đều tay nên lạc đã bị cháy gần hết. Khi bước vào bếp, thấy cái chảo lạc đen xì, ông còn hóm hỉnh cười nhẹ một tiếng. Ông không mắng mỏ nặng lời hay trách móc mà chỉ đùa vui rằng "Cháu ông ngốc quá!". Trước đó, em thấy buồn vô cùng bởi bản thân quá vụng về. Đến khi nghe lời ông nói, em nhẹ nhõm và thoải mái hơn.


Những ngày sau đó, em thường xuyên quan sát và học hỏi lúc ông nấu ăn. Nếu có thắc mắc, em sẽ nhờ ông giải đáp. Nhờ đó, kỹ năng bếp núc của em được cải thiện phần nào. Em có thể nấu được các món đơn giản như: rang lạc, rán đậu, rán trứng,...

Nhiều năm trôi qua, mỗi khi nhắc đến kỷ niệm rang lạc bị cháy, không chỉ em hay ông ngoại mà tất cả mọi người trong nhà đều cười phá lên. Kỷ niệm ấy sẽ mãi như dòng suối trong trẻo, tưới mát tâm hồn em.

câu 1:
Bài thơ "Cây đa" của Trần Đăng Khoa là một bức tranh làng quê yên bình, khắc họa hình ảnh cây đa già gần gũi, chứng nhân của thời gian. Qua ngôn từ hồn nhiên, tác giả gợi lên tình yêu quê hương sâu sắc, biến cây đa thành người bạn thân thiết, che chở tuổi thơ. Đoạn thơ mang lại cảm giác ấm áp, bình yên và trân trọng những nét đẹp văn hóa truyền thống của xóm làng Việt Nam.
câu 2:
Được sống trong vòng tay chở che, thương yêu của người thân luôn là khoảnh khắc hạnh phúc, ấm áp với mỗi người. Em luôn khắc ghi và nhớ mãi những giây phút được sống bên ông ngoại. Kỷ niệm ông dạy em nấu ăn đã trở thành ký ức khó phai, theo em đến hết cuộc đời này.

Năm 11 tuổi, khi vừa kết thúc kì thi cuối năm học, mẹ đã gửi em tới nhà ông ngoại. Trong suốt ba tháng nghỉ hè ấy, em đã được ông dạy bảo rất nhiều điều. Nhờ đó, em dần cứng cáp, khôn lớn và tích lũy thêm vô vàn kiến thức quý giá.

Em nhớ như in buổi trưa hè nọ, em theo ông ngoại xuống bếp chuẩn bị cơm trưa. Thường thường, em sẽ giúp ông nhặt và rửa rau, chuẩn bị bát đũa. Tuy nhiên, hôm đó ông bận mổ cá nên đã nhờ em rang lạc. Biết em chưa từng làm việc này bao giờ, ông đã dạy em cách đảo đũa để lạc được chín đều, không bị khét. Em đứng bên cạnh, cố gắng lắng nghe và tiếp thu lời ông. Nhưng quá trình thực hành lại chẳng suôn sẻ. Vì cho lửa quá to và đảo không đều tay nên lạc đã bị cháy gần hết. Khi bước vào bếp, thấy cái chảo lạc đen xì, ông còn hóm hỉnh cười nhẹ một tiếng. Ông không mắng mỏ nặng lời hay trách móc mà chỉ đùa vui rằng "Cháu ông ngốc quá!". Trước đó, em thấy buồn vô cùng bởi bản thân quá vụng về. Đến khi nghe lời ông nói, em nhẹ nhõm và thoải mái hơn.


Những ngày sau đó, em thường xuyên quan sát và học hỏi lúc ông nấu ăn. Nếu có thắc mắc, em sẽ nhờ ông giải đáp. Nhờ đó, kỹ năng bếp núc của em được cải thiện phần nào. Em có thể nấu được các món đơn giản như: rang lạc, rán đậu, rán trứng,...

Nhiều năm trôi qua, mỗi khi nhắc đến kỷ niệm rang lạc bị cháy, không chỉ em hay ông ngoại mà tất cả mọi người trong nhà đều cười phá lên. Kỷ niệm ấy sẽ mãi như dòng suối trong trẻo, tưới mát tâm hồn em.