Nguyễn Nhật Phương
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài thơ "cây đa" của tác giả Trần Đăng Khoa nhưng 1 bầu trời tuổi thơ khi tác giả đã gửi gắm biết bao điều vào bài thơ. Bài thơ như mở ra cho em khoảng trời tuổi thơ khi tác giả miêu tả gốc cây đa cùng những chú chim líu lo,con ve kêu vang khắp vùng, chú trâu ung dung gặp cỏ bên gốc đa già. Còn buổi chiều, ánh nắng khẽ chiếu qua từng kẽ là các bác nông dân nghỉ ngơi bên gốc đa, còn tán lá như 1 chiếu ô che chở nắng cho mọi người. Bài thơ còn khiến em thích thú với cách tác giả khéo léo sử dụng biện pháp ẩn dụ trong các câu thơ khiến nó trở nên sinh động và đầy màu sắc. Sau bài thơ, em thấy được những điều tưởng chừng nhỏ bé nhưng nó khiến mình cảm thấy như được sống, được là chính mình. Vì vậy em sẽ cố gắng hết sức trong học tập,cố gắng sau này cống hiến 1 điều nhỏ bé cho đất nước và cho cả quê hương.
Câu 2:
Trong cuộc sống ai cũng có thể mắc lỗi dù là lỗi lớn hay lỗi nhỏ .Tôi cũng vậy thôi từng mắc rất nhiều nhưng có một lần mà tôi vẫn không thể quên nó là lần tôi nói dối bố mẹ để đi chơi game với bạn . Kỉ niệm ấy đã để lại cho tôi một bài học đắt giá mà tôi không thể nào quên.
Cách đây 1 năm, khi tôi đi chơi game với bạn và thua, tôi cảm thấy rất bực bội và quyết định sẽ hẹn găm bạn ra nét để đấu lại. Trong đầu tôi nghĩ rằng nếu tôi thắng tôi sẽ vui vì có thể cười vào mặt bạn. Về đến nhà, tôi định xin phép mẹ đi chơi nhưng lại lo sợ mẹ sẽ không cho nên tôi đã nói dối bảo rằng mình đi học nhóm. Mẹ nghe vậy thì đồng ý và tôi cảm thấy vui mừng vì có thể thoải mái ra ngoài. Tôi nhanh chóng lấy xe đạp và chạy đến quán net .
Đi đến sẵn tôi đã thấy bạn đợi sẵn . Chúng tôi bắt đầu chơi game vào một lúc sau ,tôi thắng. Cảm thấy rất hài lòng cuối cùng cũng trả được mối thù trước đó. Nhưng khi ngẩng đầu lên tôi nhận thấy trong quán chỉ còn mình tôi và bạn, không còn ai khác nữa. Quán lúc này vắng vẻ và tôi không để ý thời gian nữa.
Chơi thêm một lúc bác chủ quán đến nhắc tôi về sớm vì đã muộn. Tôi giật mình nhìn đồng hồ thấy đã 12 giờ đêm. Lúc này lòng tôi như thắt lại cảm thấy lo lắng và sợ hãi . Tôi vội vàng trả tiền đạp xe nhanh về nhà. Đường về tôi nhìn thấy một bóng người quen thuộc. Đó là bố tôi! Ông đang đi tìm tôi . Thấy bố tôi hốt hoảng trong lòng nghĩ đến cây roi quen thuộc . Bố nhìn tôi rộng vừa lo lắng vừa tức giận:" con đi đâu mà để bố tìm? ".
Đó tôi cảm thấy vô cùng tội lỗi không biết phải nói gì . Tôi lắp bắp Trả lời nhanh chóng đạp xe về nhà trong lòng như một tạng đá đè nặng. Về đến nhà mẹ tôi chạy ra ôm tôi và khóc khiến tôi cảm thấy áy náy . Mẹ ghẹn ngào hỏi:" con đi đâu mà giờ này mới về mẹ lo lắng cho con bị bắt đi sao ? ". Tôi không thể nói dối thêm nên cuối cùng đã kể hết sự thật về việc mình đi chơi net.
Nghe xong bố mẹ không làm bằng như tôi tưởng . Họ nhẹ nhàng dặn dò tôi không nên làm vậy nữa vì lời nói dối không chỉ làm tôi đau khổ mà còn khiến họ lo lắng rất nhiều. Dù đã được tha thứ nhưng tôi vẫn cảm thấy tội lỗi . Tôi biết mình đã làm bố mẹ buồn nữa .Tôi xin lỗi họ và hứa sẽ không bao giờ làm vậy nữa.
Sau lần đó tôi đã thay đổi . Tôi xem chỉ học hành và mang lại những kết quả tốt để bù đắp lại sai lầm của mình gây ra. Lòng tôi vẫn day dứt mỗi khi nghĩ lại về sự việc ấy và tôi tự hứa rằng sau này sẽ luôn trung thực với bố mẹ vì tôi không muốn họ phải lo lắng thêm một lần nào nữa .
Qua kỷ niệm đó tôi nhận ra rằng sự trung thực là nền tảng quan trọng nhất trong mối quan hệ với bố mẹ. Dù làm gì đi trăng nữa tôi sẽ luôn nói thật với họ chỉ có sự thật mới giúp tôi xây dựng được niềm tin vững chắc và tình yêu thương chân thành . Tôi hứa rằng sẽ không bao giờ lập lại sai lầm này nữa luôn giữ lời hứa với chính mình để trở thành một con người tốt xứng đáng với sự tin tưởng của bố mẹ .
Câu 1:
Vần được reo trên khổ thơ 1 là vần "ông".
Câu 2:
Cây đa trở thành nơi tre trở cho những chú chim, con ve, con trâu và cả các bác nông dân mệt mỏi sau cả ngày làm ruộng.
Câu 3:
Bài thơ cho người đọc thấy được khung cảnh làng quê yêu bình, cùng tầu lá xanh mướt, màu nước bạc, hòa cùng những tiếng hót líu lo của các chú chim, tiếng kêu vang trời của những chú ve như đang nói rằng một mùa hè mới đã bắt đầu, còn con trâu ung dung nằm một bên gặm cỏ. Buổi chiều, đầy ánh nắng xuyên qua những tán lá thù có các bác nông dân nghỉ ngơi bên gốc cây đa.
Câu 4:
Tác giả đã sử dụng biện pháp ẩn dụ trong câu " Cây đa gọi gió về". Tác giả còn khéo léo cài cắm và sử dụng hành động của con người thường ngày để ẩn dụ cho cây đa.
Câu 5:
Hình ảnh cây đa củ bài thơ khiến em nhớ đến gốc cây đa gần nhà ông nội em. Cây có bóng dâm to lớn che chở mọi người khỏi cáu nóng oi bức. Và đây không chỉ là cây mà với em đây như là 1 bầu trời tuổi thơ. Là nơi chứng kiến khi em mới bập bẹ biết đi đến khi em lớn. Vì vậy em sẽ luôn cố gắng hết mình trong học tập, để sau này có thể cống hiến một phần nhỏ cho đất nước và quê hương sau này.