Trần Phạm Thảo Ngân
Giới thiệu về bản thân
Để làm tốt một bài kiểm tra Ngữ văn 6 (bộ sách Cánh Diều) với thể loại thơ có yếu tố tự sự và miêu tả, bạn có thể bám sát các bước hướng dẫn dưới đây. Mình sẽ lấy ví dụ minh họa bằng bài "Chuyện cổ tích về loài người" để bạn dễ hình dung nhé:
1. Xác định câu chuyện được kể (Yếu tố tự sự)
Thơ tự sự thường có một "cốt truyện" ngầm hoặc các sự kiện nối tiếp nhau.
- Cách làm: Bạn hãy tự hỏi: "Bài thơ này kể về chuyện gì? Ai xuất hiện trước, ai xuất hiện sau?"
- Ví dụ: Bài Chuyện cổ tích về loài người kể về quá trình thế giới được tạo ra. Đầu tiên là trẻ con, sau đó là mặt trời, cây cỏ, rồi đến mẹ, bà, bố và trường học. Tất cả sự thay đổi của vũ trụ đều xoay quanh việc chăm sóc đứa trẻ.
2. Nhận biết yếu tố tự sự, miêu tả và tác dụng
Đây là phần trọng tâm để lấy điểm cao về phân tích nghệ thuật.
- Yếu tố tự sự: Các chi tiết kể lại hành động, sự việc (ví dụ: mẹ sinh ra để bế bồng, bà kể chuyện, bố dạy học).
- Tác dụng: Giúp bài thơ trở nên sinh động, gần gũi như một câu chuyện kể, làm nổi bật quá trình lớn lên của đứa trẻ.
- Yêu tố miêu tả: Các chi tiết vẽ nên hình ảnh, màu sắc (ví dụ: "mắt trẻ con sáng lắm", "cỏ cây xanh", "tiếng hót trong như nước").
- Tác dụng: Giúp người đọc hình dung ra một thế giới tươi đẹp, tràn đầy sức sống và tình yêu thương.
3. Một số nét đặc sắc về hình thức và nghệ thuật
Khi làm bài, bạn nên gọi tên được các biện pháp tu từ:
- Thể thơ: Thường là thơ 5 chữ hoặc thơ tự do (dễ diễn đạt cảm xúc).
- Biện pháp tu từ:
- Điệp ngữ: "Cho", "Thế rồi", "Để"... (tạo nhịp điệu dồn dập, nhấn mạnh sự quan tâm).
- So sánh: "Tiếng hót trong như nước", "Cánh buồm trắng như mây"... (làm hình ảnh thơ trở nên lung linh, hồn nhiên).
- Nhân hóa: "Gió thơ ngây", "Sông không hiểu"... (khiến thiên nhiên cũng có tâm hồn như con người).
4. Ý nghĩa và tình cảm của bản thân
Đây là phần "ăn điểm" về cảm xúc (thường nằm ở câu cuối của bài đọc hiểu hoặc đoạn văn nghị luận).
- Ý nghĩa bài thơ: Khẳng định trẻ em là trung tâm của thế giới, mọi sự vật và con người sinh ra đều để yêu thương, bảo vệ và giáo dục trẻ em.
- Tình cảm của em: * Cảm thấy xúc động trước tình cảm của cha mẹ, người thân.
- Trân trọng sự chăm sóc của gia đình và xã hội.
- Thấy mình cần phải nỗ lực học tập để không phụ lòng mong mỏi của mọi người.
Ví dụ một đoạn văn mẫu ngắn:
"Trong bài thơ Chuyện cổ tích về loài người, tác giả Xuân Quỳnh đã khéo léo sử dụng yếu tố tự sự để kể về sự ra đời của các thành viên trong gia đình. Hình ảnh người mẹ sinh ra 'để bế bồng', 'để chăm sóc' kết hợp với yếu tố miêu tả về lời ru ngọt ngào đã làm hiện lên một không gian tràn ngập tình yêu. Qua đó, em cảm nhận được thông điệp sâu sắc rằng: trẻ em chính là món quà quý giá nhất và xứng đáng nhận được tất cả những điều tốt đẹp nhất trên thế giới này."
beautiful nhé
- Không xả rác bừa bãi: Tuyệt đối không vứt rác thải, xác động vật xuống sông, hồ, kênh rạch.
- Tiết kiệm nước: Sử dụng nước sạch hợp lý, tiết kiệm trong sinh hoạt hàng ngày (tắt vòi khi không sử dụng).
- Tuyên truyền, nâng cao nhận thức: Nhắc nhở người thân, bạn bè không vứt rác, bảo vệ môi trường nước; phê phán các hành vi phá hoại thiên nhiên.
- Tích cực tham gia hoạt động cộng đồng: Tham gia các phong trào dọn dẹp vệ sinh bờ sông, trồng cây xanh bảo vệ nguồn nước.
- Hạn chế rác thải nhựa: Hạn chế sử dụng túi ni lông và các sản phẩm nhựa dùng một lần để giảm thiểu rác thải nhựa trôi nổi ra sông hồ.
Câu 1: Bài thơ "Cây đa" của "thần đồng thơ" Trần Đăng Khoa đã vẽ nên một bức tranh làng quê Việt Nam đầy sống động và thanh bình. Tác giả sử dụng nghệ thuật nhân hóa tài tình để biến cây đa già trở thành một "người khổng lồ" hiền lành: "Cây đa già cử động / Tay vươn dài nghêu ngao". Cây đa không còn là vật vô tri mà như một người bạn của trẻ con, cùng "chơi" với gió, với trăng. Những hình ảnh so sánh độc đáo như lá đa như "chiếc thuyền nan" hay quả đa như "hạt ngọc" làm cho cảnh vật trở nên lung linh, huyền ảo dưới ánh trăng. Qua ngòi bút hồn nhiên nhưng cũng đầy tinh tế, bài thơ không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn thể hiện tình yêu quê hương tha thiết của tác giả. Đọc bài thơ, em cảm thấy tâm hồn mình như được gột rửa, trở nên nhẹ nhàng và thêm yêu những giá trị bình dị của xóm làng.
Câu 2: Mỗi khi mùa hè đến, tiếng ve kêu râm ran cũng là lúc lòng em lại nôn nao nhớ về một chuyến hành trình đầy ắp tiếng cười: chuyến về thăm quê ngoại cùng bố mẹ và em trai vào mùa hè năm ngoái. Đó là một trải nghiệm không chỉ vui vẻ mà còn giúp em hiểu thêm về sự gắn kết giữa các thành viên trong gia đình.
Sáng sớm hôm ấy, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xuyên qua màn sương, cả nhà em đã chuẩn bị đồ đạc lên đường. Trên xe, bố vừa lái vừa huýt sáo theo một bản nhạc không lời, mẹ thì bận rộn chia bánh ngọt cho hai anh em. Em nhớ mãi khoảnh khắc xe đi qua những cánh đồng lúa chín vàng rực ở quê ngoại, mùi lúa thơm dịu quyện trong gió như mời gọi.
Về đến nhà ngoại, trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là buổi chiều cả nhà cùng nhau ra vườn hái quả. Ông ngoại cầm sào, bố leo lên cây khế ngọt, còn em và mẹ thì cầm rổ đứng dưới đón những chùm quả mọng. Tiếng bố cười đùa, tiếng mẹ dặn bố phải cẩn thận tạo nên một bản đồng ca hạnh phúc. Sau đó, cả nhà cùng nhau chuẩn bị bữa cơm chiều dưới hiên nhà. Em lần đầu được bà dạy cách nhặt rau muống, dù đôi chỗ còn vụng về nhưng bà vẫn cười hiền từ khen em giỏi.
Buổi tối hôm đó là lúc tuyệt vời nhất. Giữa không gian tĩnh mịch của làng quê, cả gia đình quây quần bên hiên nhà gỗ, ăn dưa hấu mát lạnh và ngắm sao trời. Bố kể cho em nghe về tuổi thơ của bố, về những lần bố cùng các bác ra sông tắm mát. Trong ánh đèn vàng ấm áp, em nhìn thấy niềm hạnh phúc lấp lánh trong mắt mẹ và nụ cười rạng rỡ của em trai. Giây phút ấy, em nhận ra rằng chẳng có chuyến du lịch sang trọng nào có thể sánh bằng những phút giây sum họp bình dị như thế này.
Chuyến đi đã khép lại nhưng dư âm của nó vẫn còn mãi trong tâm trí em. Trải nghiệm đó đã dạy em biết trân trọng hơn những phút giây bên cạnh người thân, giúp em yêu thêm vẻ đẹp của quê hương mình. Em tự hứa sẽ học tập thật tốt để mỗi mùa hè đều được cùng gia đình tạo nên những ký ức tuyệt vời như thế.
Câu 1:
Bài thơ "Cây đa" của Trần Đăng Khoa gợi lên cảm xúc về sự vĩ đại, trường tồn của thiên nhiên và tình yêu quê hương sâu sắc. Bài thơ "Cây đa" của tác giả Trần Đăng Khoa đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc và ấn tượng mạnh mẽ. Trước hết, em cảm nhận được sự vĩ đại, to lớn của cây đa qua những câu thơ miêu tả. Cây đa hiện lên không chỉ là một thực thể thiên nhiên mà còn là một chứng nhân lịch sử, chứng kiến bao thăng trầm, đổi thay của làng quê. Hình ảnh cây đa đầu làng đã trở thành một biểu tượng quen thuộc, gắn liền với tuổi thơ của biết bao thế hệ, gợi lên cảm giác bình yên, thân thuộc. Hơn nữa, bài thơ còn khơi dậy trong em tình yêu quê hương, đất nước nồng nàn. Cây đa không chỉ là cảnh vật mà còn là linh hồn của làng quê Việt Nam. Mỗi khi đọc thơ, em như được trở về với không gian làng quê mộc mạc, được sống lại những kỷ niệm êm đềm bên gốc đa già. Tình cảm của tác giả dành cho cây đa cũng chính là tình cảm yêu mến, trân trọng đối với quê hương mình. Bài thơ giúp em hiểu rằng, tình yêu quê hương đôi khi bắt nguồn từ những điều giản dị, gần gũi như cây đa, bến nước, sân đình.
Câu 2:
Bài làm
Trong hành trang trưởng thành của mỗi người, có lẽ những ký ức đẹp nhất luôn gắn liền với hai chữ "gia đình". Với tôi, kỷ niệm đáng nhớ nhất, cũng là trải nghiệm khiến tôi hiểu thêm về giá trị của tình thân, chính là những ngày cuối năm cả nhà cùng nhau quây quần bên bếp lửa hồng để gói bánh chưng đón Tết.
Năm ấy, khi nhịp sống hối hả của phố thị tạm lắng xuống, gia đình tôi quyết định khôi phục lại truyền thống tự gói bánh chưng thay vì mua sẵn ngoài chợ. Không khí trong nhà bỗng chốc trở nên rộn ràng khác hẳn. Sáng sớm tinh mơ ngày ba mươi Tết, ông nội và bố đã ra chợ chọn những xấp lá dong xanh mướt, bản to và đều tăm tắp. Ở nhà, bà và mẹ tất bật với những thau gạo nếp cái hoa vàng trắng ngần, những rổ đỗ xanh vàng óng và những miếng thịt ba chỉ được tẩm ướp tiêu thơm nồng.
Tôi, một đứa trẻ vốn chỉ quen với sách vở và máy tính, lần đầu tiên được tham gia vào "dây chuyền" sản xuất đặc biệt này. Nhiệm vụ của tôi là dùng khăn sạch lau khô từng chiếc lá dong. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại đòi hỏi sự khéo léo; nếu lau quá mạnh tay, lá sẽ bị rách, còn nếu không sạch, bánh sẽ nhanh hỏng. Vừa làm, tôi vừa chăm chú quan sát đôi bàn tay của ông nội.
Nhìn cách ông gói bánh, tôi mới thấy đó là cả một nghệ thuật. Ông không cần dùng khuôn nhưng chiếc bánh nào ra đời cũng vuông vức, sắc cạnh. Ông bảo: "Gói bánh chưng cần sự kiên nhẫn và tỉ mỉ, cũng giống như cách mình chăm chút cho gia đình vậy". Khi tôi hào hứng xin ông cho thử sức, kết quả thật dở khóc dở cười. Chiếc bánh của tôi méo xệch, gạo đổ cả ra ngoài, lạt buộc thì lỏng lẻo. Cả nhà được một trận cười nghiêng ngả, nhưng tuyệt nhiên không ai trách mắng, bố còn ân cần cầm tay chỉ tôi cách gấp mép lá sao cho đẹp. Khoảnh khắc ấy, tiếng cười vang lên xóa tan cái lạnh giá của mùa đông.
Nhưng có lẽ, phần linh hồn của trải nghiệm này chính là đêm canh nồi bánh chưng. Khi màn đêm buông xuống, một chiếc bếp dã chiến được bắc lên ngay giữa sân. Nồi bánh to sừng sững đặt trên bếp lửa, khói nghi ngút bốc lên mang theo mùi thơm đặc trưng của lá dong và gạo nếp.
Bên ánh lửa bập bùng, cả gia đình tôi quây quần trên chiếc chiếu nhỏ. Ông nội bắt đầu kể những câu chuyện về ngày xửa ngày xưa, về những cái Tết thiếu thốn nhưng ấm áp tình người. Mẹ thì loay hoay nướng mấy củ khoai, bắp ngô trong tro nóng để cho chị em tôi ăn đêm. Trong không gian tĩnh mịch của đêm cuối năm, chỉ có tiếng củi nổ lách tách và giọng nói trầm ấm của người thân, tôi cảm thấy một sự bình yên đến lạ kỳ. Tôi chợt nhận ra bấy lâu nay mình đã quá mải mê với những thú vui riêng mà quên mất rằng, hạnh phúc thật sự đôi khi chỉ là được ngồi cạnh bố mẹ, lắng nghe những câu chuyện cũ kỹ nhưng đầy hơi ấm.
Sáng hôm sau, khi những chiếc bánh đầu tiên được vớt ra, mùi hương ngào ngạt lan tỏa khắp căn nhà. Chiếc bánh "méo" của tôi dù hình thức không đẹp nhưng lại là chiếc bánh ngon nhất mà tôi từng được ăn trong đời. Nó không chỉ có vị ngọt của gạo, vị béo của thịt mà còn có cả vị của niềm vui và sự sẻ chia.
Trải nghiệm gói bánh chưng cùng gia đình đã để lại trong tôi một dấu ấn sâu đậm. Nó giúp tôi hiểu rằng, Tết không chỉ là dịp để nghỉ ngơi, mà là dịp để chúng ta tìm về với cội nguồn, để gắn kết tình cảm giữa các thế hệ. Những chiếc bánh chưng xanh không chỉ là lễ vật dâng lên tổ tiên, mà còn là sợi dây thắt chặt tình yêu thương của mọi thành viên dưới một mái nhà.
Câu 1:
Vần "a" và "ông"
Trong khổ thơ đầu, các từ cuối dòng gieo vần với nhau: "đa" (dòng 1) và "lá" (dòng 3) gieo vần "a". "Đồng" (dòng 2) và "mông" (dòng 4) gieo vần "ông".
Câu 2:
Gió, chim, ve, trâu, bò, và người nông dân
Cây đa là nơi gọi gió đến, vẫy chim về, nuôi thêm nhiều ve. Dưới bóng đa, con trâu thong thả nhai hương lúa, đàn bò về, và các bác làm đồng nghỉ mát.
Câu 3:
Bình yên, giàu sức sống và tươi sáng
Bức tranh làng quê hiện lên với vẻ đẹp bình dị, yên ả qua hình ảnh mương nước, đồng lúa mênh mông, và cuộc sống sinh hoạt đời thường của người dân, trâu bò dưới bóng đa. Cảnh vật đầy màu sắc tươi sáng: lá xanh, nước bạc, lúa vàng, lông bò hồng như đốm lửa.
Câu 4:
Biện pháp nhân hóa
Trong khổ thơ thứ hai, tác giả sử dụng biện pháp nhân hóa qua các từ "gọi", "vẫy", "nuôi" ("Cây đa gọi gió đến / Cây đa vẫy chim về / Và nuôi thêm nhiều ve"). Tác dụng là làm cho hình ảnh cây đa trở nên sống động, gần gũi, có hồn như một con người, thể hiện tình cảm gắn bó của tác giả với cây đa quê hương.
Câu 5:
Hình ảnh cây đa và khung cảnh làng quê trong bài thơ gợi lên trong em tình yêu tha thiết và niềm tự hào sâu sắc về vẻ đẹp bình dị, thanh bình của quê hương Việt Nam. Em cảm nhận được sự gắn bó máu thịt giữa con người và thiên nhiên, thấy được hồn quê mộc mạc, đáng quý. Để giữ gìn những vẻ đẹp này, em sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện bản thân để sau này góp phần xây dựng quê hương giàu đẹp hơn. Đồng thời, em cũng sẽ tích cực tham gia các hoạt động bảo vệ môi trường, giữ gìn cảnh quan xanh, sạch, đẹp của làng quê mình.
lâm ơi t đang hỏi hộ m á lâm
ê tr diệp ơi kh nộp đc
thu hà chép trên mạng à?? ^^