Nguyễn Văn Dũng
Giới thiệu về bản thân
hả
Chào bạn, mình sẽ viết chi tiết cả hai câu để bạn có tư liệu tham khảo hoàn chỉnh nhất nhé.
Câu 1: Đoạn văn nêu cảm xúc về bài thơ "Cây đa" của Trần Đăng Khoa
Bài thơ "Cây đa" của Trần Đăng Khoa là một bức tranh làng quê đầy sinh động qua lăng kính hồn nhiên của trẻ thơ. Đọc bài thơ, em ấn tượng nhất với cách tác giả nhân hóa cây đa như một "người khổng lồ" hiền lành và trầm ngâm. Hình ảnh "Cây đa già cử động / Như một người đi câu" không chỉ gợi lên dáng vẻ cong cong, lặng lẽ của những cành đa mà còn mang đến một sức sống kì diệu cho thiên nhiên. Những âm thanh của gió "rủ rỉ", tiếng lá rơi xào xạc và bóng mát che rợp một góc trời đã tạo nên một không gian thanh bình, thân thuộc. Qua những vần thơ giản dị nhưng tinh tế, Trần Đăng Khoa đã đánh thức trong lòng người đọc tình yêu tha thiết đối với quê hương. Bài thơ không chỉ là lời miêu tả một loài cây, mà còn là biểu tượng của sự che chở, bao dung, gắn liền với kí ức tuổi thơ tươi đẹp của bao thế hệ con người Việt Nam.
Câu 2: Bài văn kể lại một trải nghiệm đáng nhớ cùng người thân
Bài làm
Trong hành trình trưởng thành của mỗi người, gia đình luôn là bến đỗ bình yên nhất. Với riêng em, kỉ niệm đáng nhớ nhất chính là buổi chiều cùng bố trồng vườn cây ăn quả nhỏ sau nhà vào kỳ nghỉ hè năm ngoái. Đó không chỉ là một buổi lao động, mà còn là bài học đầu đời về sự kiên nhẫn và tình yêu lao động.
Chiều hôm ấy, nắng đã bớt gay gắt, gió thổi nhẹ mang theo mùi ngai ngái của đất ẩm. Bố gọi em ra vườn, tay cầm theo những bầu cây giống nhỏ xíu. Bố bảo: “Hôm nay hai bố con mình sẽ biến mảnh đất trống này thành một vườn cam con nhé!”. Em hào hứng vô cùng, lăng xăng chạy đi chuẩn bị cuốc nhỏ và bình tưới nước.
Trải nghiệm bắt đầu khi bố dạy em cách đào hố. Bố bảo hố không được quá nông vì rễ sẽ không bám chắc, cũng không được quá sâu vì cây sẽ khó phát triển. Nhìn bố làm thì dễ, nhưng khi em cầm cuốc, đôi bàn tay bắt đầu lóng ngóng. Sau vài nhát cuốc, lòng bàn tay em đã đỏ ửng và hơi rát. Thấy em có vẻ nản chí, bố dừng tay, mỉm cười bảo: “Trồng cây cũng như việc học vậy con ạ, phải thật kiên trì thì mới hái được quả ngọt”. Lời nói của bố như tiếp thêm động lực, em hít một hơi thật sâu và tiếp tục công việc.
Khoảnh khắc đáng nhớ nhất là khi hai bố con cùng đặt cây giống xuống đất. Em khéo léo giữ thân cây cho thẳng, còn bố thì vun đất xung quanh. Sau đó, em dùng bình nước nhỏ tưới nhẹ nhàng lên những tán lá xanh mướt. Khi hoàn thành xong mười gốc cam thẳng tắp, nhìn lại đôi bàn tay lấm lem bùn đất và khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi của hai bố con, em cảm thấy một niềm vui sướng lạ kỳ. Bố xoa đầu em, ánh mắt đầy tự hào. Trong giây phút ấy, em cảm nhận được sự gắn kết thiêng liêng giữa mình và bố, điều mà những trò chơi điện tử hay chương trình tivi không bao giờ có được.
Buổi chiều trồng cây ấy đã trôi qua lâu, nhưng dư vị của nó vẫn còn mãi. Mỗi khi nhìn ra khu vườn xanh tốt, em lại nhớ về lời dạy của bố và hơi ấm của sự đồng hành. Trải nghiệm đó đã giúp em hiểu rằng, hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được cùng người thân làm những việc bình dị, và để có được “trái ngọt” trong đời, chúng ta cần phải đổ mồ hôi và tâm huyết.
Em tự hứa sẽ chăm sóc vườn cây thật tốt, cũng như luôn trân trọng từng phút giây quý giá bên gia đình mình.
Chào bạn, mình sẽ viết chi tiết cả hai câu để bạn có tư liệu tham khảo hoàn chỉnh nhất nhé.
Câu 1: Đoạn văn nêu cảm xúc về bài thơ "Cây đa" của Trần Đăng Khoa
Bài thơ "Cây đa" của Trần Đăng Khoa là một bức tranh làng quê đầy sinh động qua lăng kính hồn nhiên của trẻ thơ. Đọc bài thơ, em ấn tượng nhất với cách tác giả nhân hóa cây đa như một "người khổng lồ" hiền lành và trầm ngâm. Hình ảnh "Cây đa già cử động / Như một người đi câu" không chỉ gợi lên dáng vẻ cong cong, lặng lẽ của những cành đa mà còn mang đến một sức sống kì diệu cho thiên nhiên. Những âm thanh của gió "rủ rỉ", tiếng lá rơi xào xạc và bóng mát che rợp một góc trời đã tạo nên một không gian thanh bình, thân thuộc. Qua những vần thơ giản dị nhưng tinh tế, Trần Đăng Khoa đã đánh thức trong lòng người đọc tình yêu tha thiết đối với quê hương. Bài thơ không chỉ là lời miêu tả một loài cây, mà còn là biểu tượng của sự che chở, bao dung, gắn liền với kí ức tuổi thơ tươi đẹp của bao thế hệ con người Việt Nam.
Câu 2: Bài văn kể lại một trải nghiệm đáng nhớ cùng người thân
Bài làm
Trong hành trình trưởng thành của mỗi người, gia đình luôn là bến đỗ bình yên nhất. Với riêng em, kỉ niệm đáng nhớ nhất chính là buổi chiều cùng bố trồng vườn cây ăn quả nhỏ sau nhà vào kỳ nghỉ hè năm ngoái. Đó không chỉ là một buổi lao động, mà còn là bài học đầu đời về sự kiên nhẫn và tình yêu lao động.
Chiều hôm ấy, nắng đã bớt gay gắt, gió thổi nhẹ mang theo mùi ngai ngái của đất ẩm. Bố gọi em ra vườn, tay cầm theo những bầu cây giống nhỏ xíu. Bố bảo: “Hôm nay hai bố con mình sẽ biến mảnh đất trống này thành một vườn cam con nhé!”. Em hào hứng vô cùng, lăng xăng chạy đi chuẩn bị cuốc nhỏ và bình tưới nước.
Trải nghiệm bắt đầu khi bố dạy em cách đào hố. Bố bảo hố không được quá nông vì rễ sẽ không bám chắc, cũng không được quá sâu vì cây sẽ khó phát triển. Nhìn bố làm thì dễ, nhưng khi em cầm cuốc, đôi bàn tay bắt đầu lóng ngóng. Sau vài nhát cuốc, lòng bàn tay em đã đỏ ửng và hơi rát. Thấy em có vẻ nản chí, bố dừng tay, mỉm cười bảo: “Trồng cây cũng như việc học vậy con ạ, phải thật kiên trì thì mới hái được quả ngọt”. Lời nói của bố như tiếp thêm động lực, em hít một hơi thật sâu và tiếp tục công việc.
Khoảnh khắc đáng nhớ nhất là khi hai bố con cùng đặt cây giống xuống đất. Em khéo léo giữ thân cây cho thẳng, còn bố thì vun đất xung quanh. Sau đó, em dùng bình nước nhỏ tưới nhẹ nhàng lên những tán lá xanh mướt. Khi hoàn thành xong mười gốc cam thẳng tắp, nhìn lại đôi bàn tay lấm lem bùn đất và khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi của hai bố con, em cảm thấy một niềm vui sướng lạ kỳ. Bố xoa đầu em, ánh mắt đầy tự hào. Trong giây phút ấy, em cảm nhận được sự gắn kết thiêng liêng giữa mình và bố, điều mà những trò chơi điện tử hay chương trình tivi không bao giờ có được.
Buổi chiều trồng cây ấy đã trôi qua lâu, nhưng dư vị của nó vẫn còn mãi. Mỗi khi nhìn ra khu vườn xanh tốt, em lại nhớ về lời dạy của bố và hơi ấm của sự đồng hành. Trải nghiệm đó đã giúp em hiểu rằng, hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được cùng người thân làm những việc bình dị, và để có được “trái ngọt” trong đời, chúng ta cần phải đổ mồ hôi và tâm huyết.
Em tự hứa sẽ chăm sóc vườn cây thật tốt, cũng như luôn trân trọng từng phút giây quý giá bên gia đình mình.