Lê Mai Quỳnh
Giới thiệu về bản thân
a. Đoạn văn rời rạc vì tuy có lặp từ “hiền tài” nhưng các câu chưa được sắp xếp theo trình tự hợp lý, ý chưa gắn bó và phát triển thống nhất quanh một luận điểm chung.
b. Đoạn văn mắc lỗi mạch lạc ở chỗ các ý còn rời rạc, chuyển ý đột ngột, chưa thể hiện rõ mối quan hệ giữa các câu nên chưa làm nổi bật chủ đề trung tâm là vai trò của hiền tài.
a. Đoạn được coi là một đoạn văn vì có chủ đề thống nhất và các câu liên kết chặt chẽ xoay quanh nội dung ấy.
b. Mạch lạc thể hiện ở chỗ các câu nối tiếp, giải thích và bổ sung cho nhau quanh ý con người vốn có lòng đồng cảm, nghệ sĩ là người giữ được phẩm chất đó.
c. Cụm từ “nói cách khác” cho thấy đoạn này liên kết với đoạn trước bằng cách diễn đạt lại, làm rõ ý đã nêu.
d. Các từ “lòng đồng cảm”, “người”, “nghệ thuật” được lặp lại nhiều để nhấn mạnh nội dung chính và tạo sự liên kết giữa các câu.
Văn bản “Hiền tài là nguyên khí của quốc gia” có mạch lạc rõ ràng, lập luận chặt chẽ và các phần gắn bó logic với nhau. Tác giả mở đầu bằng việc khẳng định vai trò của hiền tài, sau đó giải thích, chứng minh bằng dẫn chứng lịch sử, rồi kết thúc bằng lời khuyên, lời răn dạy. Các ý được liên kết tự nhiên, nhất quán quanh tư tưởng trung tâm: coi trọng và bồi dưỡng nhân tài để đất nước hưng thịnh.
Quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ” được triển khai qua ý rằng mỗi bài thơ là một lần nhà thơ phải “ứng cử” trước những con chữ. Chỉ khi lao động nghiêm túc và sáng tạo ngôn ngữ thật hay, người viết mới được chữ công nhận là nhà thơ.
Quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ” được triển khai qua ý rằng mỗi bài thơ là một lần nhà thơ phải “ứng cử” trước những con chữ. Chỉ khi lao động nghiêm túc và sáng tạo ngôn ngữ thật hay, người viết mới được chữ công nhận là nhà thơ.
Quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ” được triển khai qua ý rằng mỗi bài thơ là một lần nhà thơ phải “ứng cử” trước những con chữ. Chỉ khi lao động nghiêm túc và sáng tạo ngôn ngữ thật hay, người viết mới được chữ công nhận là nhà thơ.
Quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ” được triển khai qua ý rằng mỗi bài thơ là một lần nhà thơ phải “ứng cử” trước những con chữ. Chỉ khi lao động nghiêm túc và sáng tạo ngôn ngữ thật hay, người viết mới được chữ công nhận là nhà thơ.