Nguyễn Vũ Đức Thuỷ
Giới thiệu về bản thân
Câu nói của Rasul Gamzatov: “Người ta chỉ có thể tách con người ra khỏi quê hương, chứ không thể tách quê hương ra khỏi con người” đã khẳng định một chân lí sâu sắc về mối quan hệ gắn bó bền chặt giữa con người và quê hương. Trước hết, quê hương là nơi mỗi con người được sinh ra, lớn lên và trưởng thành. Đó không chỉ là một không gian địa lí mà còn là nơi lưu giữ những kỉ niệm tuổi thơ, những tình cảm gia đình, làng xóm, thầy cô… Vì vậy, dù con người có thể rời xa quê hương để học tập, làm việc hay lập nghiệp, nhưng những hình ảnh, âm thanh và tình cảm gắn bó với quê hương vẫn luôn tồn tại trong tâm hồn. Nói cách khác, quê hương đã trở thành một phần không thể tách rời của mỗi con người. Câu nói còn nhấn mạnh rằng tình yêu quê hương là một tình cảm tự nhiên, sâu sắc và bền vững. Con người có thể thay đổi nơi ở, môi trường sống, nhưng không thể xóa bỏ cội nguồn của mình. Chính quê hương đã nuôi dưỡng tâm hồn, hình thành nhân cách và tạo nên bản sắc riêng của mỗi người. Vì thế, dù đi đâu, làm gì, con người vẫn luôn hướng về quê hương với niềm tự hào và lòng biết ơn sâu sắc. Trong thực tế, có rất nhiều người con xa quê luôn nhớ về nơi chôn rau cắt rốn, luôn mong muốn đóng góp, xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp. Những người Việt Nam sinh sống ở nước ngoài vẫn giữ gìn tiếng nói, văn hóa dân tộc và hướng về Tổ quốc. Điều đó cho thấy quê hương không chỉ tồn tại bên ngoài mà còn sống mãi trong trái tim mỗi người. Tuy nhiên, bên cạnh đó vẫn có một số người thờ ơ, quên đi nguồn cội, chạy theo lối sống thực dụng. Đây là thái độ đáng phê phán vì đánh mất quê hương cũng chính là đánh mất một phần bản thân mình. Tóm lại, câu nói của Rasul Gamzatov đã nhắc nhở mỗi chúng ta phải luôn trân trọng, yêu thương và có trách nhiệm với quê hương. Là học sinh, em cần cố gắng học tập tốt, rèn luyện đạo đức để sau này góp phần xây dựng quê hương ngày càng phát triển.
Nhân vật trữ tình cất lời tha thiết Gọi quê hương bằng nhịp đập con tim Qua hình ảnh bình dị mà thân thiết Hiện lên miền kí ức mãi đi tìm Quê là cánh đồng, làn hương lúa chín Nắng trải vàng trên những lối em qua Là con sông dịu dàng trôi êm ái Ôm tuổi thơ trong những buổi trưa hè Không chỉ cảnh, còn nghĩa tình con người Chân chất, hiền hòa như đất như cây Nuôi tâm hồn lớn lên từng ngày tháng Dạy yêu thương từ những điều nhỏ nhoi Từ đó dâng niềm tự hào sâu nặng Một tình quê bền chặt chẳng phai mờ Dẫu đi xa, lòng vẫn luôn hướng vọng Về nơi nguồn cội ấm áp tuổi thơ Bài thơ khép mà dư âm còn mãi Tình quê hương lan tỏa khắp không gian Nhân vật trữ tình gửi trọn cảm xúc Yêu quê mình – cũng là yêu Việt Nam…