Trần Thu Hà

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Thu Hà
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Bài làm. Tình yêu quê hương của nhân vật trữ tình trong tác phẩm là một tình cảm vừa sâu nặng, vừa kiêu hãnh, gắn liền với nguồn sinh dưỡng và bản sắc dân tộc. Quê hương không chỉ là nơi chôn rau cắt rốn mà còn là cái nôi nuôi dưỡng tâm hồn, giúp nhân vật vượt qua mọi thiếu thốn để trưởng thành. Điệp khúc "Con là con trai của mẹ của người đàn ông làng Hiếu Lễ" vang lên đầy tự hào, khẳng định sự kế thừa mạnh mẽ những phẩm chất tốt đẹp của người dân quê mình. Đó là vẻ đẹp của sự chân chất, ý chí kiên cường được tôi luyện qua gian khó. Hơn thế nữa, quê hương còn đóng vai trò như một sức mạnh tâm linh kỳ diệu, giúp chữa lành những vết thương sau chiến tranh và giông bão cuộc đời. Tình cảm ấy không bó hẹp mà hòa quyện vào vũ trụ, lan tỏa khắp không gian, tạo nên sự gắn kết bền chặt giữa cái tôi cá nhân và cội nguồn xứ sở. Qua đó, ta thấy hiện lên một nhân vật trữ tình với lòng biết ơn sâu sắc và niềm tin mãnh liệt vào sức sống bền bỉ của quê hương. Tình yêu ấy chính là điểm tựa vững chắc nhất để con người vững bước trên hành trình vươn xa, nhưng vẫn luôn hướng về nguồn cội với tất cả sự trân trọng.

Câu 2.

Bài làm

Nhà thơ Rasul Gamzatov từng để lại một chiêm nghiệm đầy sức nặng: “Người ta chỉ có thể tách con người ra khỏi quê hương, chứ không thể tách quê hương ra khỏi con người”. Câu nói ấy không chỉ là một định nghĩa về lòng yêu nước, mà còn là lời khẳng định về sợi dây huyết thống thiêng liêng, bền chặt giữa mỗi cá nhân và mảnh đất nơi mình sinh ra. Về mặt vật lý, việc "tách con người ra khỏi quê hương" là điều hoàn toàn có thể xảy ra. Vì cuộc sống mưu sinh, vì khát vọng khám phá hay những biến động của thời đại, chúng ta có thể rời xa lũy tre làng, xa góc phố thân quen để đến những chân trời mới. Tuy nhiên, vế thứ hai mới chính là linh hồn của nhận định: "không thể tách quê hương ra khỏi con người". Điều này khẳng định rằng dù thân xác có ở cách xa vạn dặm, thì những giá trị tinh thần, văn hóa, kỉ niệm và bản sắc của cội nguồn vẫn luôn chảy trong huyết quản, bám sâu vào tâm trí mỗi người như một phần của bản thể. Tại sao quê hương lại có sức mạnh bền bỉ đến vậy. Bởi lẽ, quê hương chính là cái nôi đầu đời, nơi nuôi dưỡng ta cả về thể chất lẫn tâm hồn. Đó là nơi lưu giữ những kỉ niệm ấu thơ trong trẻo, là lời ru của mẹ, là hình bóng của cha. Quê hương hình thành nên nhân cách, ngôn ngữ và cách chúng ta nhìn nhận thế giới. Như những dòng tâm tình bạn đã phác thảo "Quê hương là nơi vỗ về mỗi khi gục ngã hay bất lực". Khi đối mặt với sóng gió nơi viễn xứ, chính nỗi nhớ về "nơi chôn rau cắt rốn" trở thành điểm tựa tinh thần, giúp con người có thêm nghị lực để đứng vững. Thực tế đã chứng minh, có biết bao người con xa xứ dù định cư ở nước ngoài hàng chục năm vẫn luôn đau đáu hướng về Tổ quốc. Họ giữ gìn tiếng mẹ đẻ, duy trì những phong tục tập quán truyền thống trong nếp sống hằng ngày. Với họ, quê hương không còn là một khái niệm địa lý khô khan, mà là "niệm tự hào", là "di sản" quý giá nhất mà họ mang theo trong hành trang cuộc đời. Tuy nhiên, trong nhịp sống hối hả ngày nay, vẫn có những người trẻ đang dần quên đi gốc gác, sống thờ ơ với cội nguồn. Đó là một điều đáng tiếc, bởi một cái cây nếu tự tách mình khỏi gốc rễ chắc chắn sẽ héo hon và mất đi sức sống. Sống gắn bó với quê hương không chỉ là trách nhiệm, mà còn là cách để chúng ta giữ cho tâm hồn mình luôn được "xanh tươi", không bị cuốn trôi giữa dòng đời thực dụng. câu nói của Rasul Gamzatov là một lời nhắc nhở sâu sắc về lòng biết ơn. Chúng ta có thể đi bất cứ đâu, vươn cao đến bất cứ vị thế nào, nhưng hãy luôn dành một góc trang trọng nhất trong tim cho quê hương. Bởi suy cho cùng, quê hương chính là bệ phóng vững chãi và cũng là bến đỗ bình yên nhất của mỗi cuộc đời.

Câu 1 thể thơ trên được sử dụng là thể thơ: Tự do

Câu 2

Phương thức biểu đạt là biểu cảm miêu tả tự sự

Câu 3

Nhan đề của bài thơ gợi cho em những cảm nhận của nhan đề "Tên Làng"

Gửi cho chúng ta thấy được liên tưởng đến quê hương coi nguồn nơi mình đã sinh ra

Tác dụng và nhan đề nhấn mạnh hình tượng của bài thơ khái quát vai trò của quê hương trong sự phát triển, nuôi dưỡng Tâm hồn, phẩm chất của nhân vật trữ tình

Câu 4

-nhấn mạnh nguồn gốc của nhân vật trữ tình tự hào về cõi nguồn của mình

-tạo nhịp điệu hài hòa cho bài thơ khẳng định gắn bó giữa nhân vật trữ tình và quê Hương

Câu5

Nội dung của bài thơ nói lên thể hiện tình yêu quê hương sâu sắc nặng tự biết ơn đối với nơi chôn rau cắt rốn và triết lý về tự trưởng thành của con người qua thời gian khổ