Vũ Thị Ngọc Bích

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ Thị Ngọc Bích
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Trong bài thơ "Tên làng", Y Phương đã thể hiện một tình yêu quê hương sâu nặng, gắn liền với niềm tự hào về bản sắc dân tộc của người miền núi. Tình yêu ấy trước hết là sự gắn bó máu thịt với mảnh đất nơi mình sinh ra qua hình ảnh "tên làng" – một biểu tượng thiêng liêng đại diện cho nguồn cội. Nhân vật trữ tình không chỉ nhớ về quê hương qua cảnh sắc mà còn qua những giá trị văn hóa, tâm hồn mộc mạc nhưng kiên cường của người dân quê mình. Qua những câu thơ giàu hình ảnh, ta thấy tình yêu quê hương trong tác phẩm mang vẻ đẹp của sự bền bỉ, sắt son; quê hương chính là điểm tựa tinh thần, là "mã gen" văn hóa mà nhân vật luôn mang theo dù ở bất cứ đâu. Đó không chỉ là nỗi nhớ đơn thuần mà còn là ý thức trách nhiệm trong việc giữ gìn và khẳng định giá trị của cộng đồng, khiến "tên làng" mãi vang vọng và sống động trong tâm khảm.

Câu 2 :

Bài Làm

Nhà văn Rasul Gamzatov từng có một nhận định đầy suy ngẫm: "Người ta chỉ có thể tách con người ra khỏi quê hương, chứ không thể tách quê hương ra khỏi con người". Câu nói đã khẳng định một sự thật hiển nhiên về sợi dây liên kết vô hình nhưng bền chặt giữa mỗi cá nhân và nguồn cội của mình. Về mặt địa lý, việc "tách con người ra khỏi quê hương" là điều hoàn toàn có thể xảy ra. Vì mưu sinh, học tập hay những biến động của cuộc đời, chúng ta có thể rời xa mảnh đất chôn rau cắt rốn để đến những phương trời mới. Tuy nhiên, "không thể tách quê hương ra khỏi con người" bởi quê hương không chỉ là một địa danh trên bản đồ, mà là một phần tâm hồn, là dòng máu chảy trong huyết quản của mỗi chúng ta. Tại sao quê hương lại không thể tách rời? Bởi đó là nơi nuôi dưỡng ta từ những bước đi đầu tiên, nơi có lời ru của mẹ, có phong tục tập quán và những kỷ niệm tuổi thơ không thể xóa nhòa. Quê hương hình thành nên nhân cách, ngôn ngữ và thế giới quan của một con người. Dù đi đến bất cứ đâu, mang quốc tịch nào, thì bản sắc văn hóa và tinh thần của quê hương vẫn luôn hiện hữu trong cách ăn mặc, giọng nói và lối sống của chúng ta. Giống như một cái cây có thể được bứng đi trồng ở nơi khác, nhưng chất dinh dưỡng và sức sống của nó vẫn khởi nguồn từ bộ rễ bám sâu vào lòng đất mẹ. Tình yêu quê hương chính là sức mạnh giúp con người vượt qua mọi nghịch cảnh. Đối với những người con xa xứ, hình ảnh quê hương luôn là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất, là bến đỗ bình yên sau những sóng gió cuộc đời. Ngược lại, kẻ lãng quên cội nguồn, chối bỏ quê hương sẽ giống như "cây không rễ", dễ dàng gục ngã và đánh mất đi bản sắc cá nhân giữa dòng đời xô bồ. Tóm lại, câu nói của Rasul Gamzatov là một lời nhắc nhở sâu sắc về lòng trung thành với nguồn cội. Mỗi chúng ta, dù có bay cao bay xa đến đâu, cũng hãy luôn trân trọng và mang theo hình bóng quê hương trong tim, bởi đó chính là thứ định nghĩa nên con người chúng ta.

Câu 1: -thể thơ tự do

Câu 2: -các PTBĐ: miêu tả,biểu cảm và tự sự

Câu 3: -nhan để gợi cho ta liên tưởng đến quê hương cội nguồn nơi mình sinh ra

Câu 4: -nhấn mạnh nguồn gốc của nhân vật trữ tình tự hào về cội nguồn gốc gác của mình, tạo nhịp điệu hài hòa cho bài thơ khẳng định sự gắn bó giữa nhân vật trữ tình


Câu 5: -mở bài và kết bài dựa vào đề bài

-phân tích Điệp khúc

-phân tích làng quê giúp cho anh trưởng thành

-làng quê giúp anh chữa lành vết thương

-biết ơn làng quê của nhân vật trữ tình

-Liên hệ bản thân