Nguyễn Thị Mai Lan

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Mai Lan
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

*PHẦN VIẾT* *Câu 1. Đoạn văn nghị luận xã hội* Trong thời đại phát triển nhanh như hiện nay, tính sáng tạo là chìa khóa để thế hệ trẻ khẳng định bản thân và đóng góp cho xã hội. Sáng tạo không chỉ là khả năng nghĩ ra điều mới mẻ, mà còn là dám nghĩ khác, dám làm khác để giải quyết vấn đề theo cách hiệu quả hơn. Với thế hệ trẻ, sáng tạo giúp vượt qua lối mòn, tránh bị tụt lại trong dòng chảy công nghệ và hội nhập. Một ý tưởng nhỏ nhưng độc đáo có thể trở thành khởi nghiệp, một cách học mới có thể mở ra cơ hội, một góc nhìn khác có thể thay đổi cộng đồng. Hơn nữa, sáng tạo rèn luyện sự chủ động, linh hoạt và bản lĩnh dám chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình. Trong bối cảnh cạnh tranh toàn cầu, quốc gia nào có thế hệ trẻ sáng tạo thì quốc gia đó có tương lai. Vì vậy, mỗi bạn trẻ cần rèn luyện tư duy phản biện, dám thử – dám sai – dám sửa, biến tò mò thành hành động. Chính từ những điều nhỏ bé ấy, sáng tạo sẽ trở thành động lực để tuổi trẻ viết tiếp câu chuyện của chính mình và của đất nước. --- *Câu 2. Bài văn cảm nhận về con người Nam Bộ qua nhân vật Phi và ông Sáu Đèo trong _Biển người mênh mông*_ Đọc _Biển người mênh mông_ của Nguyễn Ngọc Tư, người đọc như được trôi giữa dòng đời của những con người Nam Bộ giản dị mà sâu nặng tình nghĩa. Qua hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo, nhà văn đã khắc họa rõ nét tâm hồn phóng khoáng, chân chất và nghĩa tình của con người vùng sông nước. Phi là hình ảnh của một đứa con bất hạnh nhưng kiên cường. Mồ côi cha, bị bỏ lại cho ngoại nuôi, mang tiếng “con hoang” từ nhỏ, Phi sớm nếm trải sự thiếu thốn tình cảm và những định kiến khắc nghiệt. Dù vậy, cậu không trở nên chai sạn hay oán trách. Phi lặng lẽ lớn lên, tự học, tự kiếm việc làm, tự lo cho mình khi ngoại mất. Ở Phi có sự lầm lì, bất cần bên ngoài nhưng bên trong là một trái tim khát khao được yêu thương và được công nhận. Chi tiết Phi vẫn nhờ má đi họp phụ huynh, vẫn chờ đợi một cái nhìn ấm áp từ người cha dù ông luôn lạnh lẽo, cho thấy sự mềm yếu, trẻ con vẫn còn nguyên trong con người từng trải ấy. Phi là hình ảnh của lớp trẻ Nam Bộ: chịu thương chịu khó, tự lập từ sớm, sống bằng nghị lực chứ không than vãn. Đối lập nhưng bổ sung cho Phi là ông Sáu Đèo – một lão già lang bạt, nghèo khổ nhưng nặng tình. Cả đời ông sống trên ghe, trôi dạt khắp nơi chỉ để tìm lại người vợ đã bỏ đi trong một lần giận dỗi. Bốn mươi năm, ba mươi ba lần dời nhà, ông vẫn không bỏ cuộc. Tình yêu và sự ân hận khiến ông trở thành kẻ “lội rã cặp giò” giữa biển người mênh mông. Đến cuối đời, tài sản duy nhất của ông là con bìm bịp và niềm tin gửi gắm nơi Phi. Hành động trao lại con chim cho Phi không chỉ là nhờ cậy, mà là trao cả sự tin tưởng, như một lời nhắn nhủ về chữ “nghĩa”. Ở ông Sáu Đèo hiện lên nét phóng khoáng, trọng nghĩa khinh tài, sống hết mình và dám đối diện với lỗi lầm – một phẩm chất rất Nam Bộ. Cả Phi và ông Sáu Đèo đều là những mảnh đời trôi nổi, nhưng chính trong sự trôi nổi ấy lại bộc lộ rõ nhất bản lĩnh và tình người. Họ nghèo vật chất nhưng giàu tình cảm, nghèo ổn định nhưng giàu lòng tự trọng và nghĩa khí. Ngôn ngữ mộc mạc, giọng kể thủ thỉ của Nguyễn Ngọc Tư càng làm nổi bật vẻ đẹp ấy: chân chất, không tô vẽ, nhưng đủ sức làm người đọc nhói lòng. Qua hai nhân vật, Nguyễn Ngọc Tư đã cho thấy con người Nam Bộ là những con người của sông nước: phóng khoáng, nghĩa tình, bền bỉ và luôn mang trong mình khát khao được yêu thương, được thứ tha. Đó cũng chính là vẻ đẹp làm nên linh hồn của vùng đất này.