Nguyễn Quang Tùng
Giới thiệu về bản thân
Câu1
"Bến đò ngày mưa" của Anh Thơ là một bức tranh ngôn từ đầy ám ảnh về làng quê Việt Nam. Qua bài thơ, ta nhận ra chủ đề xuyên suốt là sự giao thoa giữa thiên nhiên u buồn và cuộc sống con người nhọc nhằn nơi bến vắng. Cảm hứng chủ đạo của tác phẩm chính là nỗi buồn thương, sự đồng cảm sâu sắc trước nhịp sống chậm rãi, có phần hiu quạnh của thôn quê. Tác giả không dùng những mỹ từ bóng bẩy mà chọn những hình ảnh chân thực như "tre rũ rợi", "chuối bơ phờ" hay "bà hàng sụ sụ ho" để lột tả cái lạnh lẽo của ngày mưa. Nỗi buồn ở đây không bi lụy mà mang vẻ đẹp cổ điển, trầm mặc, thể hiện một tâm hồn gắn bó thiết tha với từng hơi thở của đất đai, sông nước. Đọc bài thơ, ta không chỉ thấy mưa trên bến đò, mà còn thấy cả một tấm lòng yêu quê hương lặng lẽ nhưng bền bỉ của người nghệ sĩ.
Câu2
Trong dòng chảy hối hả của cuộc đời, có một nơi luôn tĩnh lặng đợi chờ, một nơi mà chỉ cần nhắc tên thôi cũng đủ thấy lòng bình yên lạ kỳ – đó chính là Quê hương. Quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra và lớn lên, mà còn là điểm tựa tinh thần, là bệ phóng quan trọng nhất hình thành nên cốt cách và số phận của mỗi con người. Trước hết, quê hương là cội nguồn, là cái nôi nuôi dưỡng tâm hồn. Từ lời ru ngọt ngào của mẹ, hương thơm nồng nàn của cánh đồng lúa chín đến tiếng cá quẫy nước bên bến đò mưa... tất cả những hình ảnh bình dị ấy đã thấm sâu vào máu thịt, dệt nên những kỷ niệm đầu đời trong sáng. Quê hương dạy ta biết yêu cái đẹp đơn sơ, biết trân trọng những giá trị truyền thống và đạo lý "uống nước nhớ nguồn". Một người không có quê hương cũng giống như một cái cây không có gốc, dễ dàng gục ngã trước những giông bão của cuộc đời. Thứ hai, quê hương chính là điểm tựa tinh thần vững chãi nhất. Giữa thế gian đầy rẫy những áp lực và toan tính, quê hương hiện ra như một "ốc đảo" bình yên. Khi ta thành công, quê hương là nơi để sẻ chia niềm vui; khi ta thất bại hay mệt mỏi, quê hương là bến đỗ bao dung, sẵn sàng ôm ấp và xoa dịu mọi tổn thương. Sức mạnh từ mảnh đất chôn rau cắt rốn giúp con người có thêm nghị lực để vươn xa, bay cao trên con đường sự nghiệp mà không sợ lạc lối. Hơn thế nữa, tình yêu quê hương là nền tảng của lòng yêu nước và trách nhiệm cộng đồng. Khi biết yêu từng bờ tre, gốc đa của làng mình, ta mới biết yêu lấy giang sơn gấm vóc. Những người con xa xứ vẫn luôn đau đáu hướng về nguồn cội, nỗ lực làm việc để làm rạng danh và xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp. Tuy nhiên, thật đáng buồn khi vẫn còn một số người sống vô ơn, quay lưng lại với gốc gác của mình. Đó là lối sống đáng bị phê phán và lên án. Tóm lại, quê hương là báu vật vô giá mà mỗi người chỉ có một trong đời. Đúng như nhà thơ Đỗ Trung Quân đã viết: "Quê hương mỗi người chỉ một Như là chỉ một mẹ thôi". Chúng ta hãy yêu và bảo vệ quê hương bằng những hành động thiết thực nhất, để dù đi bất cứ đâu, "mùi vị" của quê nhà vẫn mãi là hành trang quý giá nhất trong tâm hồn.
Câu1
Thể thơ: tám chữ (mỗi dòng thơ có 8 tiếng)
Câu2
Đề tài về cảnh sắc thiên nhiên và cuộc sống con người ở làng quê cụ thể là khung cảnh bến đò trong một ngày mưa.
Câu 3
Bptt:nhân hóa "Tre rũ rợi ven bờ chen ướt át"
Tác dụng:tăng sức gợi hình gợi cảm
-Việc sử dụng những tính từ chỉ tâm trạng con người cho sự vật làm cho bức tranh thiên nhiên trở nên có hồn hơn. Nó không chỉ tả cái ướt át của mưa mà còn gợi lên sự mệt mỏi, buồn bã, tĩnh lặng của cảnh vật. Qua đó, biện pháp này góp phần làm nổi bật không gian vắng lặng, đượm buồn của bến đò ngày mưa.
Câu4
Những hình ảnh: * Cảnh vật: Tre rũ rợi, chuối bơ phờ, dòng sông trôi rào rạt, con thuyền trơ vơ, quán hàng không khách đứng xo ro. Con người: Bác lái ghé buồm hút điếu, bà hàng khụ khụ ho, người đi chợ lội bùn, thúng đội đầu. Cảm nhận: Bức tranh hiện lên thật chân thực, sống động nhưng cũng đầy hiu quạnh. Đó là một vẻ đẹp mang mác buồn, gợi sự vắng vẻ, cái lạnh lẽo của thời tiết thấm vào cả cảnh vật và con người, cho thấy một nhịp sống chậm rãi, nhọc nhằn nơi thôn dã.
Câu 5
- Bài thơ gợi lên một tâm trạng buồn thương, man mác và đầy hoài niệm. Đó là sự đồng cảm của tác giả trước vẻ đẹp bình dị, trầm mặc của quê hương. Qua đó, ta thấy được tình yêu quê hương kín đáo, sâu sắc và sự quan sát tinh tế của nhà thơ đối với những mảnh đời, những góc khuất tĩnh lặng của cuộc sống thường nhật