Chíu Văn Thành
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. (2.0 điểm) Đoạn văn khoảng 200 chữ phân tích tình yêu quê hương của nhân vật trữ tình.
Trong bài thơ Người đàn ông ở làng Hiếu Lễ, tình yêu quê hương của nhân vật trữ tình được thể hiện một cách sâu nặng và đầy tự hào. Dù không trực tiếp xưng “tôi”, nhưng qua ánh nhìn trân trọng dành cho “người đàn ông” ấy, ta thấy được tấm lòng gắn bó tha thiết với mảnh đất Hiếu Lễ. Tình yêu quê hương hiện lên qua sự am hiểu tường tận về con người nơi đây: từ dáng hình, công việc cắt tóc, vá xe đến tấm lòng “vá miễn phí cho trẻ con”. Nhân vật trữ tình không ca ngợi những điều lớn lao, mà nâng niu từng chi tiết đời thường, bình dị nhất. Đó là tình yêu không ồn ào nhưng bền bỉ, thể hiện qua nỗi xót xa khi chứng kiến vết thương chiến tranh còn hằn trên thân thể người lính già, và qua niềm tin rằng vẻ đẹp của quê hương nằm ở chính những con người thầm lặng ấy. Tình yêu quê hương vì thế trở nên gần gũi, chạm đến trái tim người đọc, nhắc ta biết ơn mảnh đất đã sinh ra những con người nhân hậu.
Câu 2. (4.0 điểm) Nghị luận về câu nói của Raxun Gamzatov
Raxun Gamzatov từng khẳng định: “Người ta chỉ có thể tách con người ra khỏi quê hương, chứ không thể tách quê hương ra khỏi con người.” Câu nói đã chạm đến một chân lý sâu sắc về cội nguồn và bản thể.
Trước hết, con người hoàn toàn có thể rời xa quê hương về mặt địa lý. Vì mưu sinh, học tập hay chiến tranh, ta có thể sống ở một đất nước khác, một thành phố khác. Đó là sự “tách con người ra khỏi quê hương” hữu hình. Thế nhưng, không ai có thể “tách quê hương ra khỏi con người”, bởi quê hương đã hóa thành máu thịt, thành tâm hồn. Quê hương là tiếng mẹ ru từ thuở lọt lòng, là cánh đồng, bến nước, là giọng nói, phong tục đã ăn sâu vào tiềm thức. Dù đi đâu, ta vẫn mang theo giọng quê không lẫn, vẫn nhớ bát canh rau muống ngày mưa, vẫn chạnh lòng khi nghe câu quan họ. Như nhà thơ Chế Lan Viên viết: “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở / Khi ta đi đất đã hóa tâm hồn”.
Câu nói của Gamzatov nhắc mỗi chúng ta phải biết trân trọng cội nguồn. Trong thời đại toàn cầu hóa, càng đi xa ta càng phải giữ gìn bản sắc, tiếng nói, lối sống của dân tộc mình. Đó không phải là sự bảo thủ, mà là cách để ta không đánh mất chính mình giữa thế giới rộng lớn. Yêu quê hương không nhất thiết phải trở về, mà là sống tử tế, mang những giá trị tốt đẹp của quê hương để làm giàu cho nơi mình đến.
Câu 1. (2.0 điểm) Đoạn văn khoảng 200 chữ phân tích tình yêu quê hương của nhân vật trữ tình.
Trong bài thơ Người đàn ông ở làng Hiếu Lễ, tình yêu quê hương của nhân vật trữ tình được thể hiện một cách sâu nặng và đầy tự hào. Dù không trực tiếp xưng “tôi”, nhưng qua ánh nhìn trân trọng dành cho “người đàn ông” ấy, ta thấy được tấm lòng gắn bó tha thiết với mảnh đất Hiếu Lễ. Tình yêu quê hương hiện lên qua sự am hiểu tường tận về con người nơi đây: từ dáng hình, công việc cắt tóc, vá xe đến tấm lòng “vá miễn phí cho trẻ con”. Nhân vật trữ tình không ca ngợi những điều lớn lao, mà nâng niu từng chi tiết đời thường, bình dị nhất. Đó là tình yêu không ồn ào nhưng bền bỉ, thể hiện qua nỗi xót xa khi chứng kiến vết thương chiến tranh còn hằn trên thân thể người lính già, và qua niềm tin rằng vẻ đẹp của quê hương nằm ở chính những con người thầm lặng ấy. Tình yêu quê hương vì thế trở nên gần gũi, chạm đến trái tim người đọc, nhắc ta biết ơn mảnh đất đã sinh ra những con người nhân hậu.
Câu 2. (4.0 điểm) Nghị luận về câu nói của Raxun Gamzatov
Raxun Gamzatov từng khẳng định: “Người ta chỉ có thể tách con người ra khỏi quê hương, chứ không thể tách quê hương ra khỏi con người.” Câu nói đã chạm đến một chân lý sâu sắc về cội nguồn và bản thể.
Trước hết, con người hoàn toàn có thể rời xa quê hương về mặt địa lý. Vì mưu sinh, học tập hay chiến tranh, ta có thể sống ở một đất nước khác, một thành phố khác. Đó là sự “tách con người ra khỏi quê hương” hữu hình. Thế nhưng, không ai có thể “tách quê hương ra khỏi con người”, bởi quê hương đã hóa thành máu thịt, thành tâm hồn. Quê hương là tiếng mẹ ru từ thuở lọt lòng, là cánh đồng, bến nước, là giọng nói, phong tục đã ăn sâu vào tiềm thức. Dù đi đâu, ta vẫn mang theo giọng quê không lẫn, vẫn nhớ bát canh rau muống ngày mưa, vẫn chạnh lòng khi nghe câu quan họ. Như nhà thơ Chế Lan Viên viết: “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở / Khi ta đi đất đã hóa tâm hồn”.
Câu nói của Gamzatov nhắc mỗi chúng ta phải biết trân trọng cội nguồn. Trong thời đại toàn cầu hóa, càng đi xa ta càng phải giữ gìn bản sắc, tiếng nói, lối sống của dân tộc mình. Đó không phải là sự bảo thủ, mà là cách để ta không đánh mất chính mình giữa thế giới rộng lớn. Yêu quê hương không nhất thiết phải trở về, mà là sống tử tế, mang những giá trị tốt đẹp của quê hương để làm giàu cho nơi mình đến.