Nguyễn Đăng Khoa

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Đăng Khoa
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1:

Tình yêu quê hương trong bài thơ được khắc họa vô cùng sâu sắc qua những cảm xúc chân thành và hình ảnh bình dị, ngay từ những dòng đầu, tình cảm ấy gắn liền với sự trưởng thành trong nhận thức: "lần đầu tiên ý nghĩa khôn lớn". Quê hương không phải điều gì xa lạ mà chính là "làng của mẹ sinh con", là ngôi nhà đá hộc, là con đường trâu bò đi kín lối. Nhân vật trữ tình thể hiện một tình yêu máu thịt, tan hòa vào tiếng khóc vàng, từng âm thanh "bập bẹ tiếng đầu tiên". Đặc biệt, việc nhắc đến tên làng "Hiếu Lễ" cho thấy niềm tự hào và sự khắc ghi sâu đậm về cội nguồn cội. Dù có đi đâu, "ý nghĩ khôn lớn" vẫn dẫn lối con người trở về với những giá trị nguyên sơ nhất. Qua đó, tác giả nhắn nhủ rằng quê hương chính là điểm tựa tinh thần vững chãi nhất, nuôi dưỡng tâm hôn fvaf tình yêu ấy không chỉ là nỗi nhớ mà còn là sự thấu hiểu và trân trọng những nhọc nhằn, vẻ đẹp mộc mạc của quê cha đất tổ.

câu 2:

Mở bài:

Dẫn dắt về vai trò của quê hương đối với mỗi cá nhân

trích dẫn câu hỏi của ronan ganon: "Người ta chỉ có thể tách con người ra khỏi quê hương, chứ không thể tách quê hương ra khỏi con người."

Thân bài:

1. Giải thích câu nói:

1. "Tách con người ra khỏi quê hương": Là sự xa cách về mặt địa lý (đi xa lập nghiệp, định cư nước ngoài, đi học...). Đây là điều hoàn toàn có thể xảy ra

2 "không thể tách quê hương ra khỏi con người": Quê hương đã thấm sâu vào máu thịt, tâm hồn, ngôn ngữ và cách tư duy. Dù ở bất cứ đâu, bản sắc quê hương vẫn luôn tồn tại trong mỗi cá nhân

2. Tại sao không thể tách quê hương ra khỏi con người?

1. Quê hương là cái nôi đầu tiên hình thành nên nhân cách, nơi lưu giữ những kỷ niệm tuổi thơ không thể xóa nhòa

2. Quê hương là tiếng mẹ đẻ, là phong tục tập quán đã ăn sau vào tiềm thức.

3. Trong khó khăn, hình bóng quê hương chính là động lực, là điểm dựa tinh thần để con người vươn lên. (Ví dụ: Những người Việt xa xứ luôn hướng về nguồn cội, gìn giữ văn hóa dân tộc).

3. Bàn luận mở rộng:

1. Phê phán những người "vong bản", quên đi gốc gác khi thành đạt hoặc khi sống ở nơi đất khách quê người

2. Khẳng định: Tình yêu quê hương không nhất thiết phải là những điều lớn lao, mà bắt đầu từ việc trân trọng những giá trị truyền thống.

Kết bài:

Khẳng định tính đúng đắn và giá trị nhân văn của câu nói

Bài học cho bản thân: Luôn ghi nhớ cội nguồn và nỗ lực cống hiến để xây dựng quê hương giàu đẹp

câu 1: thể thơ được sử dụng là thơ tự do

câu 2: các phương thức biểu đạt bao gồm: Biểu cảm (chính), kết hợp với miêu tả và tự sự

câu 3: cảm nhận: Nhan đề gợi lên sự trân trọng, tự hào và gắn bó máu thịt của tác giả với mảnh đất quê hương - nơi có tên gọi cụ thể, thân thương là làng Hiếu Lễ

Tác dụng: giúp định hướng chủ đề của bài thơ, nhấn mạnh cội nguồn nuôi dưỡng tâm hồn và định danh bản sắc của nhân vật trữ tình

câu 4: tác dụng của việc lặp lại dòng thơ

về cấu trúc: tạo nhịp điêu, sự kết nối chặt chẽ cho các khổ thơ

về nội dung: khẳng định bản sắc cá nhân không tách rời gốc rễ quê hương. việc lặp lại như một lời nhắc nhở về lòng biết ơn và sự gắn bó bền chặt của người đàn ông khi trưởng thành vẫn luôn hướng về nơi mình sinh ra

câu 5: Nội dung chính của bài thơ là sự thức tỉnh về tình yêu và lòng biết ơn đối với quê hương, đó là hành trình tìm về cội nguồn, nơi nuôi dưỡng những ý nghĩa đầu đời, nơi có mẹ, có những hình ảnh bình dị nhưng thiêng liêng đã tạc nên vóc dáng và tâm hồn của con người