Trần Nguyệt Hà
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Thể thở được sử dụng trên bài thơ là: thơ tự do Câu 2:
Phương thức biểu đạt: biểu cảm ( chính) kết hợp với tự sự miêu tả.
Câu 3:
-cảm nhận " tên làng" gợi lên sự gần gũi thân thuộc là cội nguồn , danh tính và niềm tự hào về nơi mình sinh ra và lớn lên ( cụ thể làng Hiếu Lễ). -Tác dụng: + Xác nhận đối tượng cảm xúc xuyên suốt bài thơ. + Nhấn mạnh tầm quan trọng của quê hương đối với sự hình thành và nhân cách và tâm hồn con người Tạo nên sợi dây kết nối giữa tình cảm gia đình với quê hương đất nước. Câu 4: -Tác dụng : +Về điệp cấu trúc tạo nhịp điệu dồn dập nhấn mạnh như lời khẳng đinh tự hào về bản sắc.
+Nhấn mạnh tạo nhịp điệu.
Câu 5:
Bài thơ thể hiện tình yêu quê hương sâu sắc, tha thiết của nhân vật trữ tình. Quê hương hiện lên qua những hình ảnh gần gũi như mùa lúa chín, thiên nhiên đất trời, cùng với âm thanh và cảm xúc dâng trào. Tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh quê hương vừa bình dị vừa giàu sức sống. Đặc biệt, hình ảnh “tên làng Hiếu Lễ” nhấn mạnh niềm tự hào và ý thức về cội nguồn. → Qua đó, bài thơ khẳng định: quê hương là một phần thiêng liêng, gắn bó máu thịt với mỗi con người, luôn tồn tại trong tâm hồn dù đi đâu xa.
Câu 1:
-Tình yêu quê hương của nhân vật trữ tình trong đoạn thơ được thể hiện một cách sâu lắng và tha thiết. Quê hương hiện lên qua những hình ảnh giản dị mà giàu cảm xúc như “niềm vui lúa chín”, “tình yêu tan thành tiếng thác”, “vầng lên trời, vọng xuống đất”. Đó không chỉ là cảnh sắc thiên nhiên mà còn là sự hòa quyện giữa con người và đất trời. Đặc biệt, hình ảnh “cái tên làng Hiếu Lễ của con” gợi lên niềm tự hào và ý thức cội nguồn sâu sắc. Nhân vật trữ tình yêu quê hương bằng cả trái tim, coi quê hương như một phần máu thịt không thể tách rời. Tình cảm ấy vừa chân thành, vừa thiêng liêng, thể hiện sự gắn bó bền chặt giữa con người với nơi mình sinh ra và lớn lên.
Câu 2:
Bài làm
Ý kiến cho rằng: “Người ta có thể tách con người ra khỏi quê hương, chứ không thể tách quê hương ra khỏi con người” đã khẳng định vai trò sâu sắc và bền vững của quê hương trong đời sống tinh thần của mỗi cá nhân. Đây là một nhận định đúng đắn, giàu ý nghĩa nhân văn. Trước hết, quê hương là nơi con người sinh ra, lớn lên và trưởng thành. Đó không chỉ là một địa danh cụ thể mà còn là không gian văn hóa, nơi lưu giữ những kỷ niệm tuổi thơ, tình cảm gia đình, và những giá trị truyền thống. Dù con người có đi xa đến đâu, sinh sống ở nơi nào, thì quê hương vẫn luôn tồn tại trong tâm trí như một phần không thể thiếu. Chính vì vậy, người ta có thể rời xa quê hương về mặt địa lý, nhưng không thể xóa nhòa hình bóng quê hương trong tâm hồn. Quê hương còn góp phần hình thành nhân cách và bản sắc của mỗi con người. Từ tiếng nói, phong tục, tập quán đến cách suy nghĩ và ứng xử, tất cả đều mang dấu ấn của quê hương. Những giá trị ấy theo con người suốt cuộc đời, trở thành nền tảng để họ hội nhập và phát triển. Khi đối diện với khó khăn, thử thách, ký ức về quê hương thường là nguồn động lực giúp con người vững bước. Vì thế, quê hương không chỉ là nơi chốn mà còn là cội nguồn tinh thần. Bên cạnh đó, tình yêu quê hương còn là động lực thúc đẩy con người nỗ lực học tập, lao động và cống hiến. Nhiều người xa quê luôn mong muốn trở về xây dựng quê hương giàu đẹp hơn. Ngay cả khi không thể trở về, họ vẫn hướng về quê hương bằng những hành động thiết thực như giúp đỡ gia đình, đóng góp cho cộng đồng. Điều đó cho thấy quê hương luôn hiện diện trong suy nghĩ và hành động của mỗi người. Tuy nhiên, trong bối cảnh hiện đại, có một số người dần thờ ơ với quê hương, chạy theo lối sống thực dụng, coi trọng vật chất hơn giá trị tinh thần. Đây là biểu hiện đáng lo ngại, bởi khi đánh mất tình yêu quê hương, con người dễ rơi vào trạng thái lạc lõng, thiếu điểm tựa tinh thần. Do đó, mỗi người cần ý thức giữ gìn và nuôi dưỡng tình cảm với quê hương, dù ở bất cứ nơi đâu. Tóm lại, nhận định trên đã khẳng định một chân lý giản dị mà sâu sắc: quê hương luôn sống trong mỗi con người. Vì vậy, hãy biết trân trọng, yêu thương và gìn giữ quê hương như một phần thiêng liêng của cuộc đời mình.