Dương Thị Nguyệt Ánh
Giới thiệu về bản thân
Trong dòng chảy của văn học cách mạng Việt Nam, nhà thơ Tố Hữu luôn là người thư ký trung thành của thời đại, là người đã dùng thơ ca để tạc nên bức tượng đài bằng ngôn từ về những con người làm nên lịch sử. Bài thơ "Hoan hô chiến sĩ Điện Biên" chính là một bản hùng ca vang dội, trong đó, đoạn trích dưới đây đã khắc họa trọn vẹn vẻ đẹp bi tráng và tinh thần quả cảm vô song của người chiến sĩ nơi chiến trường Điện Biên năm xưa. Mở đầu đoạn thơ, tác giả dựng lên một bức tranh tương phản đầy ám ảnh giữa gian khổ và ý chí: "Hoan hô chiến sĩ Điện Biên Chiến sĩ anh hùng Đầu nung lửa sắt..." Cách ngắt nhịp ngắn, dồn dập như tiếng reo vui nhưng cũng đầy kiêu hãnh. Hình ảnh "đầu nung lửa sắt" là một ẩn dụ tuyệt vời cho bản lĩnh thép của con người Việt Nam. Dù đối mặt với những thử thách khắc nghiệt nhất: "Năm mươi sáu ngày đêm khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt", họ vẫn kiên cường. Những cụm từ liệt kê nối tiếp nhau gợi ra sự gian lao cùng cực của hoàn cảnh, nơi "máu trộn bùn non". Thế nhưng, chính trong sự hòa quyện nghiệt ngã ấy, ý chí con người lại càng tỏa sáng: "Gan không núng / Chí không mòn!". Đó là lời khẳng định đanh thép về sức mạnh tinh thần, thứ vũ khí sắc bén nhất đã đánh bại mọi khí tài hiện đại của kẻ thù. Nếu phần đầu là sự ca ngợi ý chí, thì phần sau của đoạn trích lại đẩy cảm xúc lên cao trào bởi những hình ảnh bi tráng, thấm đẫm máu và hoa: "Những đồng chí thân chôn làm giá súng Đầu bịt lỗ châu mai Băng mình qua núi thép gai..." Những hình ảnh này không chỉ là nghệ thuật, mà là sự phản chiếu trung thực những tấm gương hy sinh anh dũng như Bế Văn Đàn, Phan Đình Giót. Hành động "lấy thân làm giá súng", "đầu bịt lỗ châu mai" là những biểu tượng bất tử của tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Đọc những dòng thơ này, ta không chỉ thấy sự khốc liệt của chiến tranh mà còn thấy cả sự cao thượng trong tâm hồn người lính. Họ ra đi không phải vì coi thường cái chết, mà vì họ biết giá trị của sự hy sinh để đổi lấy hòa bình. Câu kết: "Nhất định mở đường cho xe ta lên chiến trường tiếp viện" như một lời thề sắt son, một ý chí sắt đá, dẫu "nát thân" vẫn không rời tay súng. Tóm lại, đoạn thơ của Tố Hữu không chỉ là bài ca chiến thắng mà còn là nén tâm nhang thành kính dâng lên những anh hùng đã ngã xuống. Bằng giọng thơ hào hùng, ngôn ngữ giàu sức gợi hình và nhịp điệu mạnh mẽ, Tố Hữu đã khiến hình tượng người chiến sĩ Điện Biên trở nên bất tử trong lòng dân tộc, nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của độc lập, tự do.
Giá trị nhân đạo của bài thơ nằm ở việc tác giả vừa là người thấu cảm nỗi đau, vừa là người bênh vực quyền lợi, đồng thời khơi gợi ý thức tự tôn cho người phụ nữ trong xã hội cũ.
Việc sử dụng thành ngữ giúp tác giả "bình dân hóa" những nỗi đau lớn, làm cho tiếng nói cá nhân trở nên mạnh mẽ và mang tính đại diện cho cả một lớp người phụ nữ trong xã hội cũ.
Trong nền văn học trung đại Việt Nam, Hồ Xuân Hương hiện lên như một hiện tượng độc đáo. Thơ bà không chỉ sắc sảo, trào phúng mà còn chứa đựng những nỗi niềm sâu kín, thiết tha. Bài thơ "Mời trầu" là một trong những tác phẩm tiêu biểu cho tiếng nói đầy cá tính ấy: "Quả cau nho nhỏ miếng trầu hôi, Này của Xuân Hương mới quệt rồi. Có phải duyên nhau thì thắm lại, Đừng xanh như lá, bạc như vôi." Mở đầu bài thơ, tác giả đưa người đọc vào một tình huống rất đỗi đời thường: mời trầu. Cách gọi "quả cau nho nhỏ", "miếng trầu hôi" vừa khiêm tốn, vừa chân thành, lại có chút tự trào. Việc mời trầu không chỉ là phong tục, mà ở đây, đó là lời mở đầu cho một sự giao duyên. Câu thơ thứ hai khẳng định một cách tự tin, đầy thách thức: "Này của Xuân Hương mới quệt rồi". Sự xuất hiện của cái tên "Xuân Hương" khiến cho lời mời không còn là của một người vô danh, mà trở thành một lời khẳng định bản ngã mạnh mẽ. Sang đến hai câu cuối, giọng thơ chuyển từ lời mời chân thành sang lời nhắn nhủ, khao khát: "Có phải duyên nhau thì thắm lại, Đừng xanh như lá, bạc như vôi." "Duyên nhau" là mối tình gắn kết tự nguyện. Câu hỏi tu từ "Có phải duyên nhau" như một lời thăm dò, cũng là một lời mời gọi đầy ý nhị. Điểm sáng tạo nhất nằm ở câu kết. Hình ảnh "lá" (thường xanh) và "vôi" (thường bạc) được tác giả vận dụng cực kỳ tài tình. Đó là sự đối lập gay gắt giữa lòng chung thủy và sự phụ bạc. Trong văn hóa trầu cau, lá trầu và vôi hòa quyện mới làm nên miếng trầu cay nồng, thắm đỏ. Nhưng ở đây, bà dùng nó như một lời cảnh báo: tình cảm đã trao thì phải "thắm lại", đừng để nó nhạt nhòa, bạc bẽo. Về mặt nghệ thuật, Hồ Xuân Hương đã rất thành công khi sử dụng ngôn ngữ bình dân, hình ảnh đời thường nhưng mang sức nặng của triết lý tình yêu. Giọng thơ vừa có sự dịu dàng của người phụ nữ, lại vừa có sự quyết liệt, cứng cỏi của một cá tính không chấp nhận sự rẻ rúng trong tình cảm. "Mời trầu" không chỉ là miếng trầu trên tay, mà là cả tấm lòng, là khát vọng về một tình yêu đích thực, thủy chung và trọn vẹn. Qua bài thơ, ta thêm hiểu và trân trọng hơn tâm hồn đầy khao khát hạnh phúc của "Bà chúa thơ Nôm".
Hoàn cảnh sống khắc nghiệt, mà cụ thể là cái đói và thân phận "con vợ lẽ", đã tác động sâu sắc và tiêu cực đến cả thể xác lẫn tâm hồn nhân vật Tư. Về thể chất, sự thiếu thốn tột cùng khiến con người rơi vào trạng thái suy kiệt, mệt mỏi và đau đớn ("đói lả", "mặt phờ phạc"). Về tinh thần, hoàn cảnh bế tắc đẩy con người vào sự u uất, dễ nảy sinh tâm lý tiêu cực và cáu kỉnh vẩn vơ. Qua đó, tác phẩm cho thấy hoàn cảnh không chỉ bào mòn sức khỏe mà còn có sức mạnh tha hóa con người, khiến họ rơi vào bi kịch của sự khổ cực và đơn độc trong xã hội cũ.
Lỉnh: Lén rời đi hoặc lẩn tránh một cách nhanh chóng để không ai chú ý (thường do sợ hãi hoặc muốn trốn tránh trách nhiệm). Cáu ghét: Trạng thái bực bội, khó chịu và nảy sinh thái độ ghét bỏ, gắt gỏng với người khác. Nhớn nhác: Vẻ mặt, cử chỉ thể hiện sự hốt hoảng, mất bình tĩnh, nhìn dáo dác xung quanh vì lo sợ hoặc đang tìm kiếm điều gì đó.
Xã hội ngày nay ngày càng phát triển về mọi khía cạnh, nhx mặt tốt phát triển lên gần như tô đẹp toàn bộ bức tranh nhưng lại bị 1 số vết hằn xấu xí làm ảnh hưởng đến cả một bức tranh đẹp đẽ gần như hoàn thiện.
Giới trẻ hiện nay đang là niềm hi vọng của các hộ gia đình và đất nc, là chủ nhân tương lai, là nguồn lứcangs tạo. Nhx sự hào nhoáng của ng trẻ đc thể hiện rõ bằng sự miệt mài, nỗ lực có trong ý thức của mọi ng. Tuy nhiên, bên cạnh sự nhiệt huyết ấy vẫn còn 1 số bộ phận nhx ng chìm đắm trong lối sống vô trách nhiệm, rường cột nc nhà, vô trách nhiệm với bản thân và xã hội đc thấy qua nhx hình ảnh tệ nạn xã hội hiện nay như: hút thuốc, vứt rác bừa bãi, bạo lực học đường,...
Nguyên nhân dẫn đến tình trạng của nhx ng này là:
+ Nguyên nhân chủ quan: thiếu bản lĩnh, ý thức kém, muốn hưởng thụ mà không muốn cống hiến như sự bao bọc của gia đình, sự thiếu hiểu biết, sự tò mò cái mới mẻ, cái tôi quá cao, thích thể hiện bản thân...
+ Nguyên nhân khách quan: do tác động của mặt trái XH, trào lưu tiêu cực và xem nhẹ kỹ năng sống.
Bộ phận này chỉ là một lũ sâu mọt đang cố gắng len lỏi vào xã hội để kìm hãm sự phát triển của đất nc, làm rạn nứt mối quan hệ XH, tình cảm giữa ng với ng.
Một số ng này cần phải nhìn nhận xã hơn, tự ý thức đc giá trị của bản thân, đặt ra mục tiêu về cuộc sống và phải chịu trách nhiệm với hành động của mình. Ngoài ra, gia đình và nhà trường cx cần nghiêm khắc hơn trong việc giáo dục, định hướng lý tưởng sống đúng cùng việc nâng cao kỹ năng sống của con em mình hơn.
Đây là vấn đề cần đc khắc phục ngay để tránh đc nhx tình trạng như 1 số giới trẻ hiện nay đang va phải, đồng thời giúp đất nc thoát khỏi sự kìm hãm của nhx lũ sâu mọt còn len lỏi trong XH. "Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta, mà hãy hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc hôm nay". Sống là đâu chỉ nhận riêng mình, đó là bài học mà em rút ra từ vấn đề xã hội hiện nay.
Câu 1: Truyện đc kể theo ngôi thứ ba.
Câu 2: Trạng Quỳnh là ng đại diện cho trí tuệ, sự thông minh.
Câu 3: Trong lời nói của mình, Quỳnh đã âm thầm cười nhạo lão trọc vì sự thiếu hiểu bt mà thích sĩ diện của lão. Đối với lão, sự bắt trc của mình giống như sự mỉa mai của Quỳnh dành cho lão như lúc trc nhưng thật ra đó chỉ là sự dốt nát đáng bị cười nhạo của Quỳnh nhìn vào. Theo em, kiến thức nên ở trong đầu còn giấy trắng ở trong bụng giống Quỳnh chứ k phải là nhx đống thức ăn trong bụng cùng thói bắt trc, thích sĩ diện trong đầu của lão trọc phú.
Câu 4: Trạng Quỳnh đã sử dụng lối nói mỉa mai, gậy ông đập lưng ông để làm cho kẻ hợm hĩnh phải xấu hổ. Tiếng cười ở đây là tiếng cười sảng khoái, đắc thắng của nhân dân đối với những kẻ giàu mà hống hách, thiếu hiểu bt.
Câu 5: Tác giả sáng tác chuyện nhằm mục đích phê phán gay gắt những kẻ không có thực tài nhưng lại thích phô trương, "học làm sang". Lão trọc phú trong truyện đại diện cho tầng lớp giàu có nhưng thiếu kiến thức, cố tình bắt chước người trí thức một cách máy móc, kệch cỡm.
Câu 6: Câu chuyện mang lại cho e bài học nên sống đúng với năng lực của mình. Việc bắt chước người khác một cách mù quáng (bắt chước "con vẹt") mà không hiểu bản chất chỉ dẫn đến việc tự làm nực cười bản thân.
Câu chuyện dân gian "Nói dóc gặp nhau" không chỉ đem lại tiếng cười sảng khoái mà còn gửi gắm bài học sâu sắc về sự trung thực. Trong cuộc sống hiện đại ngày nay, đức tính trung thực vẫn luôn là "kim chỉ nam" quý giá định hình nên giá trị của mỗi con người. Trung thực trước hết là sự thống nhất giữa suy nghĩ, lời nói và hành động. Đó là khi ta dám nhìn nhận sự thật, không xuyên tạc hay che đậy những khuyết điểm của bản thân và người khác. Ý nghĩa lớn nhất của lòng trung thực chính là xây dựng nên sợi dây niềm tin giữa người với người. Khi chúng ta sống thật thà, chúng ta nhận được sự tin tưởng từ bạn bè, đồng nghiệp và người thân. Một người trung thực luôn có được sự thanh thản trong tâm hồn, không phải mệt mỏi dựng lên những "kịch bản" giả dối để che đậy lỗi lầm. Ngược lại, như anh chàng nói khoác trong câu chuyện, những giá trị ảo được xây dựng bằng lời nói dối sớm muộn cũng sẽ bị lộ tẩy, dẫn đến những tình huống bẽ bàng, hổ thẹn. Trong xã hội, nếu thiếu đi sự trung thực, mọi mối quan hệ sẽ trở nên lỏng lẻo và đầy nghi kỵ. Một cộng đồng chỉ có thể phát triển bền vững khi mọi giao dịch, học tập và làm việc đều dựa trên nền tảng của sự thật. Tuy nhiên, trung thực không có nghĩa là thô lỗ hay thiếu tế nhị. Sự trung thực cần đi đôi với sự tử tế và lòng nhân hậu. Chúng ta cần học cách nói sự thật một cách chân thành nhất để xây dựng, chứ không phải để làm tổn thương người khác. Tóm lại, trung thực là một đức tính cần được rèn luyện mỗi ngày. Hãy chọn cách sống chân thành, khiêm tốn thay vì chạy theo những giá trị ảo, bởi chỉ có sự thật mới giúp chúng ta nhận được sự tôn trọng thực sự và có một cuộc sống ý nghĩa.
Câu chuyện "Nói dóc gặp nhau" gửi gắm thông điệp sâu sắc về giá trị của sự trung thực và lời cảnh báo đối với thói khoác lác, phô trương. Qua việc xây dựng tình huống "vỏ quýt dày có móng tay nhọn", tác giả dân gian cho thấy những lời nói dối dù tinh vi đến đâu cũng sẽ bị bóc trần, thậm chí bằng những cách tréo ngoe nhất. Việc anh chàng thứ hai đáp trả bằng một câu chuyện phi lý hơn không chỉ để chế giễu mà còn là cách để anh chàng thứ nhất tự nhận ra sự nực cười trong lời nói của chính mình. Từ đó, chúng ta rút ra bài học rằng lối sống chân thành, khiêm tốn luôn đáng quý hơn những giá trị ảo được xây dựng bằng lời nói quá sự thật. Chỉ khi sống trung thực, con người mới nhận được sự tôn trọng thực sự từ những người xung quanh và tránh được những tình huống khó xử, bẽ bàng.