Hoàng Thị Bảo Trang
Giới thiệu về bản thân
Trong truyện “Đất rừng phương Nam” của Đoàn Giỏi, nhân vật em yêu thích nhất là Võ Tòng. Võ Tòng là một người đàn ông có ngoại hình mạnh mẽ, rắn rỏi và rất gan dạ. Ông nổi tiếng vì đã một mình giết hổ, thể hiện sự dũng cảm và sức mạnh phi thường. Tuy vẻ ngoài có phần dữ dằn, nhưng bên trong Võ Tòng lại là người sống nghĩa tình, tốt bụng và luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác. Ông đặc biệt yêu quý những người lương thiện và ghét kẻ xấu. Qua nhân vật Võ Tòng, tác giả đã khắc họa hình ảnh con người Nam Bộ thẳng thắn, hào hiệp và giàu lòng nghĩa khí. Nhân vật này khiến em rất ấn tượng và thêm yêu những con người chân chất, dũng cảm của vùng đất phương Nam.
Qua bài thơ "Mùa xuân chín", thông điệp ý nghĩa nhất mà em nhận được chính là hãy biết trân trọng vẻ đẹp của thiên nhiên và những phút giây hạnh phúc trong hiện tại.
Trạng thái của thiên nhiên: "Chín" thường dùng để chỉ hoa quả đã đến độ thu hoạch, căng mọng, ngọt ngào nhất. Ở đây, "Mùa xuân chín" gợi lên một không gian xuân đang ở độ tươi đẹp nhất, nồng nàn nhất và tràn đầy sức sống. Sắc màu và âm thanh: Cảnh vật trong bài thơ (nắng ửng, cỏ xanh tươi, tiếng hát thôn nữ) đều đang ở trạng thái rực rỡ, viên mãn.
Trong những bài thơ em đã học, em thích nhất bài thơ “Cánh buồm” của Hoàng Trung Thông. Bài thơ kể về cuộc trò chuyện giữa hai cha con khi đi dạo trên bãi biển. Qua những câu thơ giản dị, em cảm nhận được tình cảm yêu thương của người cha dành cho con và ước mơ khám phá thế giới của người con. Hình ảnh cánh buồm ngoài khơi gợi cho em cảm giác rộng lớn, tự do và đầy hi vọng. Bài thơ không chỉ nói về biển mà còn thể hiện ước mơ, khát vọng của con người. Đọc bài thơ, em cảm thấy rất xúc động và thêm yêu gia đình cũng như những ước mơ đẹp trong cuộc sống.
Sự xúc động và biết ơn: Cảm động trước hình ảnh người mẹ tần tảo, thức khuya dậy sớm, "chắt chiu" từng quả chín trong vườn, "rong ruổi" trên những nẻo đường lặng lẽ để lo cho con. Sự xót xa, thương cảm: Xót xa khi thấy sự hy sinh thầm lặng của mẹ qua hình ảnh "giọt mồ hôi rơi", "đôi vai gầy nghiêng nghiêng" và tiếng ho "thao thức" giữa đêm khuya vì sương gió, tuổi già. Sự ấm áp: Cảm nhận được tình yêu thương vô bờ bến của mẹ gửi gắm trong những điều giản dị nhất (vị ngọt của trái cây, sự quan tâm chăm
Bác nông dân: Có tư duy buông xuôi và thực dụng. Ông cho rằng con lừa đã già, không còn giá trị sử dụng, và việc cứu nó là không ích lợi. Ông coi khó khăn (cái giếng và việc lừa rơi xuống) là lý do để chấm dứt sự sống của con vật. Con lừa: Ban đầu là hoảng loạn, nhưng sau đó đã chuyển sang tư duy tích cực và kiên cường. Nó nhận ra rằng mỗi nắm đất đổ xuống không phải là để chôn vùi nó, mà là cơ hội để nó bước cao hơn.
Truyện cô bé bán diêm" là một tác phẩm tiêu biểu của An- đéc- xen. Dưới ngòi bút đầy chất thơ của nhà văn, cô bé bán diêm đã phải chết.
Em bé đã chết mà đôi má vẫn hồng và đôi môi đang mỉm cười. Hình ảnh cái chết đấy thật đẹp đã thể hiện sự hạnh phúc, mãn nguyện của cô bé, có lẽ em đã thanh thản, tại nguyện vì chỉ mình em được sống trong những điều huy hoàng, kì diệu.
Cái chết của em bé bán diêm thể hiện tấm lòng nhân hậu, nhân ái của nhà văn dành cho số phận trẻ thơ, đó là sự cảm thông yêu thương và trân trọng thế giới tâm hồn. Thực tế em bé đã chết rất tội nghiệp, đó là cái chết bi thảm, làm nhức nhối.
Người thợ mộc có chí làm ăn, dùng vốn liếng để mở cửa hàng đẽo cày. Tuy nhiên, anh ta lại thiếu hiểu biết về nghề và không có mục tiêu rõ ràng về sản phẩm mình làm ra.
Có rất nhiều người xem và góp ý ,ý nào anh cũng cho là phải và làm theo,cuối cùng anh vẫn thất bại.
Anh bày đầy ra nhưng ko ai mua ,tất cả gỗ đẽo đều hỏng hết, vốn liếm đi đời nhà ma