Vi Thị Hải Ngân
Giới thiệu về bản thân
Bài thơ khiến em xúc động và thương mẹ, vì mẹ đã vất vả, hi sinh nhiều để chăm lo cho con.
Bài học rút ra: Em cần yêu thương, biết ơn và quan tâm đến mẹ nhiều hơn, cố gắng học tập tốt để không phụ lòng mẹ.
Hệ thống từ láy trong bài thơ giúp làm cho hình ảnh và âm thanh được miêu tả sinh động, gợi cảm hơn, đồng thời nhấn mạnh cảm xúc và trạng thái của sự vật, sự việc, giúp bài thơ trở nên giàu hình ảnh và giàu cảm xúc.
Trong các tác phẩm văn học đã học, em rất ấn tượng với nhân vật con lừa trong câu chuyện Con lừa và bác nông dân. Đây là một nhân vật tuy là con vật nhưng lại mang nhiều phẩm chất đáng quý và để lại cho người đọc bài học sâu sắc.Trước hết, con lừa là một nhân vật kiên trì và không bỏ cuộc trước khó khăn. Khi bị rơi xuống giếng và bị mọi người đổ đất xuống để lấp giếng, ban đầu nó kêu la rất thảm thiết. Nhưng sau đó, con lừa đã bình tĩnh lại và tìm cách tự cứu mình. Mỗi khi đất đổ xuống lưng, nó lại lắc cho đất rơi xuống rồi bước lên trên. Nhờ vậy, từng bước một, nó đã dần dần tiến lên gần miệng giếng.
Bên cạnh đó, con lừa còn thể hiện sự thông minh và ý chí mạnh mẽ. Thay vì tuyệt vọng hay buông xuôi, nó đã biến những khó khăn thành cơ hội để vươn lên. Những xẻng đất vốn để chôn vùi nó lại trở thành “bậc thang” giúp nó thoát khỏi cái giếng sâu. Qua nhân vật con lừa, câu chuyện đã gửi đến người đọc một bài học ý nghĩa: trong cuộc sống, khi gặp khó khăn hay thử thách, chúng ta không nên bỏ cuộc mà cần bình tĩnh, kiên trì và tìm cách vượt qua. Nếu có ý chí và quyết tâm, chúng ta có thể biến khó khăn thành cơ hội để tiến lên phía trước. Nhân vật con lừa tuy nhỏ bé nhưng lại mang một ý nghĩa rất lớn. Nhân vật này giúp em hiểu rằng sự kiên trì và ý chí mạnh mẽ là điều rất quan trọng trong cuộc sống.
Trong cuộc sống, khi gặp khó khăn hay thử thách, không nên bỏ cuộc hay tuyệt vọng. Cần bình tĩnh, cố gắng và tìm cách vượt qua, giống như con lừa đã biến những xẻng đất bị đổ xuống thành bước đệm để leo lên khỏi giếng.
Bác nông dân thì bỏ cuộc và muốn chôn lấp con lừa, còn con lừa thì không tuyệt vọng, tìm cách vượt lên để tự cứu mình
Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, Thạch Sanh là nhân vật tiêu biểu cho người lao động nghèo nhưng có phẩm chất cao đẹp. Nhân vật để lại ấn tượng sâu sắc bởi vẻ đẹp cả về ngoại hình lẫn tâm hồn. Thạch Sanh xuất thân nghèo khó, mồ côi cha mẹ, sống một mình dưới gốc đa. Tuy vậy, chàng có sức khỏe phi thường và tài năng hơn người. Không chỉ khỏe mạnh, Thạch Sanh còn rất dũng cảm. Chàng sẵn sàng tiêu diệt chằn tinh, đại bàng cứu công chúa, bảo vệ cuộc sống bình yên cho mọi người. Những chiến công ấy thể hiện tinh thần anh hùng, không sợ gian nguy của Thạch Sanh. Bên cạnh đó, Thạch Sanh còn là người hiền lành, nhân hậu và giàu lòng vị tha. Dù nhiều lần bị Lý Thông lừa hãm hại, chàng vẫn không oán hận, sẵn sàng tha thứ. Khi có được hạnh phúc và quyền lực, Thạch Sanh vẫn giữ tấm lòng bao dung, yêu chuộng hòa bình, không dùng bạo lực để trả thù. Qua nhân vật Thạch Sanh, truyện cổ tích đã ca ngợi những phẩm chất tốt đẹp của con người: dũng cảm, nhân hậu, vị tha và tin vào lẽ công bằng. Thạch Sanh trở thành hình tượng đẹp, để lại bài học sâu sắc cho mỗi người trong cuộc sống.
Trong truyện ngụ ngôn Đẽo cày giữa đường, người thợ mộc là nhân vật trung tâm, qua đó tác giả dân gian phê phán một thói quen xấu trong cuộc sống.
Trước hết, người thợ mộc là người thiếu chính kiến. Khi bắt tay vào làm chiếc cày, anh không có suy nghĩ, kế hoạch hay quan điểm riêng. Ai đi qua góp ý thế nào, anh cũng nghe theo, cho rằng người khác nói đều đúng. Chính sự dao động ấy khiến anh liên tục thay đổi cách làm. Bên cạnh đó, người thợ mộc còn dễ bị chi phối bởi ý kiến bên ngoài. Thay vì tự tin vào công việc của mình, anh lại đặt niềm tin mù quáng vào lời người khác mà không suy xét đúng – sai. Điều này cho thấy anh thiếu khả năng đánh giá và không biết chọn lọc thông tin. Cuối cùng, hậu quả từ những nhược điểm ấy là công việc thất bại hoàn toàn. Chiếc cày bị đẽo sửa nhiều lần đến mức không thể sử dụng được, công sức bỏ ra trở nên vô ích. Đây là kết quả tất yếu của việc làm việc không có lập trường, không kiên định.