Đường Lê Quốc Đại
Giới thiệu về bản thân
Trong những nhân vật em đã đọc, em ấn tượng nhất với nhân vật Dế Mèn trong truyện “Dế Mèn phiêu lưu ký” của Tô Hoài. Đây là một nhân vật rất sinh động và để lại cho em nhiều suy nghĩ. Trước hết, Dế Mèn là một chàng dế có ngoại hình khỏe mạnh, cường tráng. Tác giả đã miêu tả Dế Mèn với đôi càng mẫm bóng, đôi cánh dài và thân hình rắn chắc. Chính vì có vẻ ngoài mạnh mẽ như vậy nên Dế Mèn rất tự tin vào bản thân mình. Tuy nhiên, lúc đầu Dế Mèn lại có tính cách kiêu căng và nghịch ngợm. Dế Mèn thường trêu chọc mọi người xung quanh và coi thường Dế Choắt vì thân hình yếu ớt. Chính sự bồng bột đó đã khiến Dế Mèn bày trò trêu chị Cốc, dẫn đến cái chết thương tâm của Dế Choắt. Sau sự việc ấy, Dế Mèn vô cùng ân hận và nhận ra lỗi lầm của mình. Từ đó, Dế Mèn trở nên chín chắn hơn, biết suy nghĩ trước khi hành động và sống có trách nhiệm hơn. Nhân vật Dế Mèn cho thấy sự trưởng thành sau những sai lầm. Qua nhân vật Dế Mèn, em hiểu rằng mỗi người đều có thể mắc sai lầm, nhưng quan trọng là biết nhận ra lỗi sai và sửa chữa. Vì vậy, em rất yêu thích nhân vật Dế Mèn và coi đó là một bài học ý nghĩa cho bản thân.
Một thông điệp ý nghĩa từ bài thơ “Mùa xuân chín” là hãy biết trân trọng vẻ đẹp của thiên nhiên và cuộc sống quê hương. Bài thơ đã vẽ nên bức tranh mùa xuân tươi đẹp, tràn đầy sức sống với nắng, cỏ xanh và tiếng hát của con người. Qua đó, tác giả thể hiện tình yêu tha thiết với làng quê và những kỉ niệm thân thương. Thông điệp này nhắc chúng ta hãy biết yêu quý thiên nhiên và trân trọng những điều bình dị trong cuộc sống
Nhan đề “Mùa xuân chín” gợi liên tưởng đến một mùa xuân đang ở độ đẹp nhất, tràn đầy sức sống và rực rỡ. Nó gợi ra cảnh sắc thiên nhiên tươi sáng, ấm áp cùng với không khí vui tươi, rộn ràng của làng quê khi mùa xuân đến. Đồng thời, nhan đề còn gợi cảm giác mùa xuân đã đạt đến độ trọn vẹn, đầy sức sống và tình cảm
Em rất thích bài thơ “Mẹ và quả” của Nguyễn Khoa Điềm. Bài thơ đã để lại trong em nhiều cảm xúc xúc động về tình mẹ. Qua hình ảnh những quả trong vườn lớn lên nhờ sự chăm sóc của mẹ, tác giả đã gợi lên sự hi sinh và vất vả của mẹ dành cho con. Mẹ giống như người trồng cây, còn con là những “quả” được nuôi dưỡng bằng tình yêu thương. Khi đọc bài thơ, em càng hiểu hơn công lao to lớn của mẹ. Vì vậy, em tự nhủ phải biết yêu thương, kính trọng mẹ và cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng mẹ
Bài thơ để lại cho em cảm xúc xúc động, thương yêu và biết ơn mẹ. Em cảm nhận được sự vất vả, hi sinh thầm lặng của mẹ dành cho con. Qua bài thơ, em rút ra bài học là phải biết yêu thương, kính trọng và quan tâm đến mẹ, trân trọng những hi sinh của mẹ.
Hệ thống từ láy trong bài thơ như: lặng lẽ, mong manh, nghiêng nghiêng, xao xác, lặng im, thao thức, rung rưng… giúp làm cho hình ảnh và cảm xúc trong bài thơ trở nên sinh động, giàu gợi cảm. Những từ láy này gợi tả rõ không gian yên tĩnh của đêm thu, sự vất vả và nỗi lo lắng của người mẹ, đồng thời thể hiện tình cảm yêu thương và sự xúc động của người con dành cho mẹ.
Trong các tác phẩm văn học em đã học, nhân vật mà em yêu thích nhất là Dế Mèn trong truyện “Dế Mèn phiêu lưu kí” của nhà văn Tô Hoài. Đây là một nhân vật rất sinh động và để lại cho em nhiều ấn tượng. Dế Mèn là một chàng dế thanh niên khỏe mạnh, cường tráng. Tác giả miêu tả Dế Mèn có đôi càng mẫm bóng, đôi cánh dài và thân hình rắn chắc. Điều đó cho thấy Dế Mèn rất tự tin về vẻ ngoài của mình. Tuy nhiên, vì quá tự tin nên Dế Mèn trở nên kiêu căng và thích bắt nạt những con vật yếu hơn, đặc biệt là Dế Choắt. Sau cái chết đáng thương của Dế Choắt, Dế Mèn vô cùng ân hận và nhận ra lỗi lầm của mình. Từ đó, Dế Mèn thay đổi, trở nên chín chắn và biết suy nghĩ hơn. Cậu hiểu rằng không nên kiêu ngạo và phải sống hòa đồng, biết quan tâm đến người khác. Qua nhân vật Dế Mèn, tác giả muốn nhắc nhở chúng ta rằng không nên kiêu căng, tự phụ mà cần biết khiêm tốn và sống tốt với mọi người xung quanh. Vì vậy, Dế Mèn là một nhân vật mà em rất yêu thích và nhớ mãi.
Câu chuyện dạy em rằng trong khó khăn không nên bỏ cuộc mà phải kiên trì và tìm cách vượt qua. Những điều tưởng như bất lợi nếu biết tận dụng có thể giúp ta vươn lên và thoát khỏi khó khăn.
Bác nông dân: Nghĩ rằng con lừa đã già, không đáng để cứu nên quyết định lấp giếng và chôn luôn con lừa. Con lừa: Không bỏ cuộc, mỗi khi đất đổ xuống lưng thì lắc cho đất rơi xuống rồi bước lên trên, nhờ vậy dần dần thoát khỏi cái giếng.
Truyện ngụ ngôn Đẽo cày giữa đường là một câu chuyện dân gian ngắn gọn nhưng chứa đựng bài học sâu sắc về cách sống và cách làm việc. Thông qua hình tượng nhân vật người thợ mộc, tác giả dân gian đã phê phán những con người thiếu chính kiến, không biết suy nghĩ độc lập, dễ bị chi phối bởi ý kiến của người khác. Trước hết, người thợ mộc hiện lên là một người có công việc rõ ràng và mục đích cụ thể. Anh đẽo cày để bán cho người nông dân cày ruộng – một sản phẩm quen thuộc, cần thiết trong đời sống lao động. Điều đó cho thấy ban đầu anh là người lao động bình thường, không xấu, thậm chí chăm chỉ. Tuy nhiên, vấn đề không nằm ở công việc mà nằm ở cách anh suy nghĩ và hành động. Đặc điểm nổi bật nhất của người thợ mộc là thiếu lập trường, không có chính kiến. Trong quá trình đẽo cày, hễ có ai đi qua góp ý thì anh lại làm theo. Người thì bảo cày phải to, người lại cho rằng cày nên nhỏ; người thích cày cao, kẻ thích cày thấp. Trước mỗi ý kiến trái ngược nhau ấy, người thợ mộc không hề suy xét xem ý kiến nào hợp lý, phù hợp với nhu cầu thực tế, mà nghe ai nói cũng cho là đúng. Chính sự ba phải đó khiến sản phẩm của anh thay đổi liên tục và cuối cùng trở nên vô dụng. Bên cạnh đó, người thợ mộc còn là người thiếu suy nghĩ độc lập và kinh nghiệm thực tế. Anh không tự hỏi xem người mua cày thực sự cần gì, không dựa vào mục đích sử dụng của cái cày mà chỉ chạy theo lời nói bên ngoài. Điều này cho thấy anh không làm chủ được công việc của mình, dễ bị tác động bởi dư luận, dẫn đến thất bại. Kết quả cuối cùng là cái cày không ai mua, công sức của người thợ mộc trở nên uổng phí. Đây là cái kết mang tính cảnh tỉnh sâu sắc. Nhân vật người thợ mộc trở thành hình ảnh tiêu biểu cho những người trong cuộc sống thiếu bản lĩnh, không có chính kiến, dễ thay đổi theo người khác, nên dù cố gắng cũng khó đạt được thành công. Qua nhân vật người thợ mộc, truyện Đẽo cày giữa đường gửi gắm một bài học ý nghĩa: trong cuộc sống và công việc, con người cần biết lắng nghe ý kiến của người khác nhưng phải có suy nghĩ độc lập, có lập trường vững vàng, biết chọn lọc điều đúng đắn và phù hợp. Chỉ khi đó, chúng ta mới có thể làm việc hiệu quả và đạt được kết quả tốt đẹp