Ngô Ngọc Diệp
Giới thiệu về bản thân
Chúng ta phải bình tĩnh mỗi khi gặp khó gặp khó khăn , không được hốt hoảng.Cũng như chú lừa ở trên ban đầu chú cũng hoảng hốt nhưng lúc sau chú đã bình tĩnh lại và sự bình tĩnh ấy đã giúp chú thoát ra được khỏi cái giếng.
Bác nông dân nghĩ là: con lừa đã già, dù sao cái giếng cũng cần được lấp lại ,mà không ích lợi gì trong việc cứu con lừa lên cả
Hành động nhờ vài người đến để cùng lấp đất . nhưng ông chủ vô cùng sửng sốt mỗi khi một xẻng đất đổ lên lưng, lừa lắc mình cho đất rơi xuống và bước chân lên trên.cứ như vậy đất đổ xuống rồi còn lừa lại bước lên cao hơn
Trong kho tàng truyện dân gian Việt Nam, truyện ngụ ngôn “Đẽo cày giữa đường” để lại cho em nhiều suy nghĩ sâu sắc. Trong đó, nhân vật anh thợ mộc là hình tượng tiêu biểu giúp người đọc nhận ra một bài học quan trọng trong cuộc sống. Dù không phải nhân vật anh hùng hay phi thường, anh thợ mộc vẫn gây ấn tượng bởi những đặc điểm tính cách đáng suy ngẫm. Trước hết, anh thợ mộc là người chăm chỉ, cần cù lao động. Anh tự tay đẽo cày để mang đi bán, mong kiếm sống bằng chính sức lao động của mình. Điều đó cho thấy anh không lười biếng, có ý thức làm ăn và mong muốn tạo ra sản phẩm tốt. Đây là một phẩm chất tích cực, đáng trân trọng ở nhân vật. Tuy nhiên, hạn chế lớn nhất của anh thợ mộc chính là thiếu chính kiến và không có lập trường vững vàng. Trong lúc đẽo cày, hễ có người đi qua góp ý là anh lại làm theo ngay, không suy nghĩ đúng sai. Người thì bảo cày phải to, người lại nói cày phải nhỏ; có người thích dài, có người lại chê dài. Anh nghe ai cũng cho là đúng, liên tục thay đổi theo lời người khác mà không tin vào suy nghĩ của bản thân. Chính sự do dự và phụ thuộc ấy đã khiến chiếc cày bị đẽo đi đẽo lại nhiều lần, cuối cùng trở nên méo mó, hỏng hóc và không thể sử dụng. Công sức của anh thợ mộc vì thế trở nên vô ích. Qua nhân vật này, tác giả dân gian đã phê phán những con người làm việc không suy xét, thiếu bản lĩnh, không dám chịu trách nhiệm cho quyết định của mình. Nhân vật anh thợ mộc trong truyện “Đẽo cày giữa đường” mang ý nghĩa giáo dục sâu sắc. Câu chuyện nhắc nhở mỗi người rằng trong cuộc sống, chúng ta cần biết lắng nghe ý kiến của người khác, nhưng quan trọng hơn là phải biết chọn lọc và có chính kiến riêng. Chỉ khi tự tin và kiên định, con người mới có thể đạt được thành công.
Anh thợ mộc là người chăm chỉ, chịu khó lao động. Anh tự bỏ công sức ra đẽo cày với mong muốn làm ra sản phẩm tốt để bán được giá. Điều đó cho thấy anh là người có ý thức làm ăn, không lười biếng hay trốn tránh công việc. Tuy nhiên, điểm hạn chế lớn nhất của anh lại nằm ở cách suy nghĩ và hành động. Trong quá trình đẽo cày, mỗi khi có người đi qua góp ý, anh đều nghe theo mà không suy xét đúng sai. Người thì bảo cày phải to, người lại nói cày nên nhỏ; có người thích dài, người khác lại cho là ngắn mới tốt. Anh thợ mộc không có lập trường riêng, không tin vào hiểu biết và kinh nghiệm của bản thân, nên cứ nghe ai nói cũng làm theo. Kết quả là chiếc cày bị đẽo đi đẽo lại nhiều lần, cuối cùng trở nên hỏng hóc, không thể sử dụng được. Qua đó, nhân vật anh thợ mộc hiện lên là người thiếu tự tin, thiếu bản lĩnh và không có chính kiến. Anh không biết chọn lọc ý kiến hợp lí, cũng không biết kiên định với mục tiêu ban đầu. Chính sự do dự và phụ thuộc vào lời người khác đã khiến công sức của anh trở nên vô ích. Thông qua hình ảnh anh thợ mộc, truyện ngụ ngôn gửi gắm một bài học sâu sắc: khi làm bất cứ việc gì, con người cần có lập trường vững vàng, biết lắng nghe nhưng phải suy nghĩ, chọn lọc và quyết định bằng chính trí tuệ của mình. Nếu cứ “đẽo cày giữa đường”, ai nói cũng nghe theo, ta sẽ khó đạt được thành công.
Một trong những truyện ngụ ngôn quen thuộc là “Đẽo cày giữa đường”. Truyện gửi gắm bài học quý giá qua nhân vật người thợ mộc. Nhân vật này không được khắc họa qua ngoại hình, mà chủ yếu qua hành động và lời nói để làm nổi bật tính cách. Từ đó, tác giả dân gian đã gửi gắm bài học rằng con người cần tin tưởng vào năng lực của bản thân, học cách chủ động và có chính kiến trong mọi công việc. Người thợ mộc dốc hết vốn trong nhà ra mua gỗ để làm nghề đẽo cày. Cửa hàng của anh ta nằm ngay bên vệ đường. Nhiều người thường ghé vào xem. Có ông cụ nói rằng phải đẽo cày cho cao, cho to mới dễ cày. Người thợ mộc liền làm theo. Lại có bác nông dân ghé vào bảo phải đẽo cày thấp hơn, nhỏ hơn mới dễ cày. Người thợ mộc cũng cho là có lí, rồi làm theo. Một lần, một người đến nói với người thợ mộc, ở miền núi người ta phá hoang toàn cày bằng voi, phải đẽo cày to gấp đôi, gấp ba kiểu gì cũng bán hết được nhiều lãi. Anh ta nghe được nhiều lãi, liền đem hết số gỗ còn lại đẽo thành loại cho voi cày. Kết quả là chẳng có ai đến mua, toàn bộ số cày cũng không dùng được. Vốn liếng của người thợ mộc đều đi đời nhà ma. Trước hết, nhân vật này cũng có mặt tốt đẹp. Anh ta có chí lớn, mong muốn làm giàu và đã quyết tâm làm việc đó. Anh dùng hết vốn liếng của mình mua gỗ để làm nghề đẽo cày. Tuy nhiên, người thợ mộc lại thiếu hiểu biết, không có chính kiến. Ai góp ý, anh ta cũng làm theo. Anh ta không tự tin vào khả năng của bản thân, không chịu tìm tòi để rồi cuối cùng thất bại. Trước lời góp ý của mọi người xung quanh, người thợ mộc biết phản biện mà chỉ biết nghe theo. Không phải lời góp ý nào cũng mang tính xây dựng, có những lời góp ý nhằm mục đích phá hoại. Nhưng người thợ mộc không nhìn nhận được điều đó, để rồi nhận lại hậu quả xấu. Bài học rút ra vô cùng sâu sắc. Nếu không muốn như nhân vật người thợ mộc trong truyện “đẽo cày giữa đường”, chúng ta cần phải nỗ lực học hỏi, trau dồi kiến thức và có chính kiến riêng. Khi lắng nghe lời khuyên của người khác, cần biết cách chọn lọc thông tin, tránh gặp phải sai lầm. Như vậy, nhân vật người thợ mộc trong truyện ngụ ngôn “Đẽo cày giữa đường” đã góp phần trong việc thể hiện nội dung gửi gắm qua câu chuyện.