Chu Hoàng Thảo My

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Chu Hoàng Thảo My
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Bài thơ "Mùa thu và mẹ" của Lương Đình Khoa đã để lại trong em những rung động sâu xa và niềm xúc động nghẹn ngào về tình mẫu tử. Hình ảnh mẹ "rong ruổi trên nẻo đường lặng lẽ" với gánh hàng rong, đôi vai gầy "nghiêng nghiêng" dưới nắng mong manh là bức tranh đầy ám ảnh về sự chắt chiu, vất vả của mẹ. Những từ láy như "thao thức", "rưng rưng" không chỉ khắc họa nỗi cực nhọc của mẹ trong đêm heo may xao xác mà còn cho thấy một tình thương yêu vô bờ bến của người con. Đọc bài thơ, em cảm nhận được nỗi xót xa, thương mẹ vô hạn, đồng thời cũng thấu hiểu sâu sắc những giọt mồ hôi, tình yêu thương mà mẹ đã gửi gắm qua từng trái chín. Bài thơ như lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng thấm thía về lòng hiếu thảo, khiến em biết trân trọng hơn những phút giây bên mẹ và tự hứa sẽ sống xứng đáng với tình yêu thương bao la ấy.
Bài 2: Cảm xúc và Bài học
  • Cảm xúc: Bài thơ gợi sự xúc động, thương cảm và biết ơn sâu sắc trước nỗi vất vả, sự hi sinh thầm lặng của mẹ. Nó khơi dậy tình yêu thương và sự thấu hiểu của con đối với sự tần tảo của người mẹ qua năm tháng.
  • Bài học: Hãy biết trân trọng, thấu hiểu, yêu thương và hiếu thảo với mẹ khi còn có thể; luôn biết ơn công lao sinh thành và dưỡng dục cao dày của đấng sinh thành.

Bài 1: Hiệu quả nghệ thuật của từ láy
Hệ thống từ láy (lặng lẽ, ngọt ngào, chắt chiu, nghiêng nghiêng, xao xác, thao thức, rưng rưng) tạo hình ảnh cụ thể về sự vất vả của mẹ và không gian đêm thu sâu lắng, tăng nhạc tính, đồng thời khắc họa sâu sắc nỗi xót xa, thương cảm và tình yêu thương vô bờ của người con dành cho mẹ. 

Bài 2: Thông điệp ý nghĩa từ bài thơ
Thông điệp ý nghĩa nhất là hãy biết trân trọng và tận hưởng trọn vẹn vẻ đẹp của thiên nhiên cũng như tuổi trẻ khi nó đang ở độ "chín" nhất. Mùa xuân trong bài thơ rực rỡ, nhưng cũng chóng qua, giống như tuổi xuân con người sẽ đi qua, để lại tiếc nuối. Khi mùa xuân "chín", nó cũng là lúc người ta cảm nhận sâu sắc nhất về sự chia ly (như cô thôn nữ theo chồng). Do đó, cảm nhận vẻ đẹp lúc viên mãn giúp con người sống trọn vẹn hơn với hiện tại, thay vì hoài niệm hay lo sợ về tương lai. 

Bài 2: Thông điệp ý nghĩa từ bài thơ
Thông điệp ý nghĩa nhất là hãy biết trân trọng và tận hưởng trọn vẹn vẻ đẹp của thiên nhiên cũng như tuổi trẻ khi nó đang ở độ "chín" nhất. Mùa xuân trong bài thơ rực rỡ, nhưng cũng chóng qua, giống như tuổi xuân con người sẽ đi qua, để lại tiếc nuối. Khi mùa xuân "chín", nó cũng là lúc người ta cảm nhận sâu sắc nhất về sự chia ly (như cô thôn nữ theo chồng). Do đó, cảm nhận vẻ đẹp lúc viên mãn giúp con người sống trọn vẹn hơn với hiện tại, thay vì hoài niệm hay lo sợ về tương lai. 

Trong kho tàng truyện ngụ ngôn, nhân vật con Kiến thường mang lại bài học sâu sắc về lối sống và lao động. Kiến không chỉ là một sinh vật nhỏ bé mà là biểu tượng cao đẹp cho sự cần cù, trách nhiệm và trí tuệ. Qua các văn bản về Kiến (như "Kiến và Châu Chấu"), nhân vật này thể hiện những phẩm chất vô cùng đáng quý. Trước hết, Kiến là đại diện tiêu biểu cho sự chăm chỉ, cần mẫn. Trong khi các loài vật khác có thể mải chơi, Kiến luôn còng lưng cõng những hạt ngô, hạt lúa mì nặng hơn thân mình để tha về tổ. Dù mùa hè sôi động, thời tiết khắc nghiệt hay công việc vất vả, Kiến vẫn không than phiền hay chùn bước. Phẩm chất này cho thấy tinh thần lao động chân chính, "có làm thì mới có ăn".  Thứ hai, Kiến thể hiện tinh thần trách nhiệm cao độ đối với cộng đồng và tư duy lo xa. Kiến làm việc không chỉ vì bản thân mà vì cả đàn, lo trước cho mùa đông giá rét, khi thức ăn khan hiếm. Sự chuẩn bị kĩ lưỡng này giúp Kiến vượt qua khó khăn, sống sót qua mùa đông khắc nghiệt, trái ngược với sự lười biếng của Châu Chấu. Hành động của Kiến còn thể hiện tinh thần đoàn kết, hy sinh gầy gò vì sự tồn tại và phát triển của tập thể.  Cuối cùng, Kiến là biểu tượng của sự khiêm tốn và bản lĩnh. Dù vất vả lao động, Kiến không kiêu ngạo mà bình tĩnh giải thích giá trị của việc làm, không bị cuốn theo sự hưởng thụ tạm thời.  Tóm lại, nhân vật con Kiến mang lại bài học quý giá về giá trị của lao động, sự kiên trì và tư duy lo xa. Đó là những phẩm chất cần thiết để mỗi người xây dựng cuộc sống ổn định và thành công trong thực tế.
Câu 1. Nhân vật chính trong truyện:
Nhân vật chính thuộc loại nhân vật loài vật (được nhân hóa với các đặc điểm, hành động và suy nghĩ như con người).  Trường Mầm non Bến Thành +1
Câu 2. Từ láy được sử dụng:
  • Ví dụ: lo sợ, oai oái (hoặc: lảo đảo/chập chững nếu văn bản có từ láy, ở văn bản gốc là "oai oái"). 
Câu 3. Tình huống truyện và căn cứ:
  • Tình huống: Tình huống trả ơn (nhân quả). Bồ câu cứu Kiến thoát chết đuối, sau đó Kiến cứu Bồ câu khỏi người thợ săn.
  • Căn cứ: Dựa vào hai sự việc nối tiếp nhau: 1. Bồ câu cứu Kiến (chiếc lá) -> Kiến biết ơn. 2. Kiến đốt thợ săn cứu Bồ câu -> Kiến trả ơn. 
Câu 4. Vì sao tác giả mượn hình ảnh con vật:
Tác giả mượn hình ảnh loài vật để câu chuyện trở nên sinh động, gần gũi, dễ hiểu, đặc biệt đối với trẻ em. Qua đó, tác giả ngụ ý bài học về tình yêu thương, lòng biết ơn và sự giúp đỡ lẫn nhau một cách nhẹ nhàng, sâu sắc hơn so với việc kể chuyện người thực.  YouTube +1
Câu 5. Đoạn văn suy nghĩ về ý nghĩa của lòng biết ơn và sự giúp đỡ (5-7 dòng):
Câu chuyện "Con Kiến và Con Bồ Câu" gửi gắm bài học sâu sắc về lòng biết ơn và sự tương trợ trong cuộc sống. Hành động giúp đỡ không mong nhận lại của Bồ Câu đã được đền đáp xứng đáng, khẳng định rằng "cho đi là nhận lại". Lòng biết ơn không chỉ giúp gắn kết con người, lan tỏa yêu thương mà còn tạo ra một xã hội tử tế, nơi mọi người sẵn sàng bảo vệ lẫn nhau khi hoạn nạn. Khi ta cứu giúp một ai đó, chính là ta đang tạo ra "chiếc lá" an toàn cho chính mình trong tương lai. Sự giúp đỡ lẫn nhau chính là sức mạnh giúp con người vượt qua mọi khó khăn.

Trong đoạn trích, nhân vật người bố hiện lên là một hình ảnh cao đẹp, đại diện cho tình phụ tử thầm lặng và sâu sắc. Dù sống ở nơi "núi đồi hiểm trở" và không biết chữ, nhưng sự quan tâm ông dành cho con lại vô cùng tỉ mỉ. Chi tiết ông mặc chiếc áo "phẳng phiu nhất" mỗi khi xuống núi nhận thư cho thấy sự trân trọng tuyệt đối đối với những gì thuộc về con. Dù không đọc được nội dung, ông vẫn "chạm tay vào từng con chữ", "ép vào khuôn mặt đầy râu" – những cử chỉ ấy bộc lộ một sự kết nối tâm linh kỳ diệu; ông không đọc bằng mắt mà đọc bằng cả trái tim. Câu nói: "Nó là con tôi, nó viết gì tôi đều biết cả" là minh chứng cao nhất cho sự thấu hiểu và tin yêu. Người bố ấy đã nâng niu từng lá thư như báu vật, lưu giữ hành trình trưởng thành của con từ những nét chữ "non nớt" đầu đời. Dù kết thúc đoạn trích, người bố đã qua đời, nhưng tình yêu thương bao la ấy vẫn là điểm tựa tinh thần vững chãi, tiếp sức cho người con trên mọi nẻo đường đời.

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận. ​Câu 2: Nhân vật: Thầy Ha-men. ​Câu 3: ​Vấn đề bàn luận: Vai trò thiêng liêng của tiếng nói dân tộc đối với lòng yêu nước. ​Nhan đề: Khẳng định ngôn ngữ chính là linh hồn, là hiện thân của quê hương. ​Câu 4: ​2 bằng chứng: (1) Câu nói của thầy Ha-men về "chìa khóa chốn lao tù"; (2) Cảnh dân làng đi học đầy trân trọng. ​Tác dụng: Làm tăng tính thuyết phục và khơi gợi cảm xúc về giá trị của tiếng mẹ đẻ. ​Câu 5 (Bài học 6-8 dòng): Bài học lớn nhất là: Tiếng nói dân tộc là vũ khí, là chìa khóa dẫn đến tự do. Khi ta giữ được tiếng nói, dân tộc đó sẽ không bao giờ bị đồng hóa. Theo em, bài học này nhắc nhở mỗi người phải biết trân trọng và giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt. Đó chính là biểu hiện cụ thể nhất của lòng yêu nước trong thời bình. Chúng ta cần học tập và sử dụng ngôn ngữ đúng đắn để khẳng định bản sắc dân tộc trước thế giới.