Hoàng Thế Đan
Giới thiệu về bản thân
bài học sâu sắc từ truyện con lừa và bác nông dân là tuyệt đối không bỏ cuộc khi gặp khó khăn, phải bình tĩnh, nỗ lực biến nghịch cảnh thành cơ hội để tự cứu mình.
Sự khác biệt nằm ở suy nghĩ tiêu cực, bỏ cuộc của bác nông dân và tinh thần lạc quan, hành động tích cực, không bỏ cuộc của con lừa.
Trong thế giới loài vật sinh động của nhà văn Tô Hoài, nhân vật Dế Mèn để lại trong em ấn tượng sâu sắc nhất bởi sự thay đổi từ một chàng dế kiêu ngạo thành một người biết thấu hiểu và giàu lòng trắc ẩn.
Trước hết, Dế Mèn hiện lên với vẻ đẹp ngoại hình cường tráng, tràn đầy sức sống. Với đôi càng "mẫm bóng", những cái vuốt "cứng sắc" và đôi cánh dài xuống tận chấm đuôi, Mèn tự tin về vẻ ngoài của mình.
Tuy nhiên, chính sự khỏe mạnh đó đã khiến Mèn trở nên kiêu căng và xốc nổi. Mèn coi thường mọi người xung quanh, từ những người hàng xóm gầy gò đến anh Dế Choắt tội nghiệp. Hành động trêu chị Cốc của Mèn không chỉ là sự nghịch ngợm mà còn là biểu hiện của sự ngông cuồng, dẫn đến cái chết oan uổng của Dế Choắt. Tuy nhiên, điểm đáng quý nhất ở Dế Mèn chính là khả năng thức tỉnh. Sau sự việc đau lòng đó, Mèn đã biết ăn năn hối lỗi và rút ra "bài học đường đời đầu tiên". Từ một kẻ hống hách, Mèn dần trưởng thành hơn, biết dùng sức mạnh của mình để giúp đỡ những người yếu thế, điển hình là việc bênh vực chị Nhà Trò.
Qua nhân vật Dế Mèn, tác giả không chỉ khắc họa thành công hình ảnh một chàng dế sinh động mà còn gửi gắm bài học về sự khiêm tốn và lòng nhân ái. Dế Mèn chính là tấm gương về việc dũng cảm đối mặt với sai lầm để hoàn thiện bản thân. Tóm lại, qua ngòi bút miêu tả tinh tế của Tô Hoài, Dế Mèn hiện lên là một nhân vật đầy sức sống với những chuyển biến tâm lý rất đời thực. Hành trình của Mèn từ một kẻ kiêu ngạo trở thành một hiệp sĩ biết yêu thương là bài học quý giá về sự thấu hiểu và lòng vị tha. Nhân vật này không chỉ để lại ấn tượng về một ngoại hình đẹp mà còn nhắc nhở mỗi chúng ta về tinh thần dũng cảm, biết nhìn nhận sai lầm để ngày một hoàn thiện bản thân hơn.
Thông điệp về sự trân trọng nét đẹp mong manh và sự hữu hạn của thời gian, tuổi trẻ là ý nghĩa nhất.
Nhan đề "Mùa xuân chín" (Hàn Mặc Tử) gợi liên tưởng đến vẻ đẹp viên mãn, rực rỡ nhất của thiên nhiên lúc xuân thì, đồng thời ám ảnh về độ phai tàn sắp sửa. Nó tượng trưng cho sự sống căng tràn, đơm hoa kết trái, sự kết hợp độc đáo giữa màu sắc và hương vị tình yêu, cùng nỗi bâng khuâng, tiếc nuối thời gian trôi qua nhanh.
Bài thơ "Mẹ" của Đỗ Trung Lai đã để lại trong em những rung cảm sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng. Xuyên suốt bài thơ là hình ảnh so sánh đầy xót xa giữa "mẹ" và "cau": khi cây cau ngày càng cao vút, xanh rờn thì bóng dáng mẹ lại ngày một gầy đi, lưng còng xuống và mái tóc bạc trắng. Những tương phản ấy khiến em giật mình nhận ra sự tàn khốc của thời gian đang dần lấy đi sức khỏe và tuổi xuân của mẹ. Đặc biệt, câu hỏi tu từ "Sao mẹ ta già?" vang lên như một tiếng nấc nghẹn ngào, không lời giải đáp, thể hiện nỗi lòng bất lực và thương mẹ vô hạn của người con. Bài thơ không chỉ là lời tâm tình mà còn là lời nhắc nhở em phải biết trân trọng, yêu thương và hiếu thảo với mẹ nhiều hơn khi còn có thể.
Hệ thống từ láy trong "Mùa thu và mẹ" (Lương Đình Khoa) như rong ruổi, lặng lẽ, ngọt ngào, chắt chiu, mong manh, nghiêng nghiêng, xao xác, thao thức, rưng rưng đóng vai trò quan trọng trong việc khắc họa hình ảnh người mẹ tảo tần và tình cảm sâu sắc của người con. Chúng tạo nhịp điệu nhẹ nhàng, sâu lắng, đồng thời tăng cường tính biểu cảm, giúp tái hiện chân thực sự hy sinh thầm lặng, tuổi già sức yếu của mẹ và nỗi niềm hoài niệm, yêu thương da diết của tác giả.
Cảm xúc: Bài thơ gợi lên trong em sự xúc động sâu sắc, lòng biết ơn và thương xót trước những nỗi vất vả, sự hy sinh thầm lặng của người mẹ. Hình ảnh đôi vai gầy, giọt mồ hôi và tiếng ho thao thức của mẹ khiến em cảm thấy yêu thương và trân trọng mẹ hơn. Bài học rút ra: Chúng ta cần biết thấu hiểu, sẻ chia và hiếu thảo với cha mẹ. Phải trân trọng những hy sinh của cha mẹ dành cho mình, từ đó nỗ lực học tập và rèn luyện để trở thành người có ích, không phụ lòng mong mỏi của mẹ.
Thạch Sanh vừa là người nông dân nghèo khổ, vừa là thái tử, con của Ngọc Hoàng, được thần tiên giúp đỡ. Sự kết hợp này làm tăng tính hấp dẫn và ý nghĩa biểu tượng cho nhân vật.Cuộc đời Thạch Sanh là chuỗi những thử thách liên tiếp, từ việc bị lừa gạt, oan khuất đến đối đầu với kẻ thù mạnh mẽ. Những thử thách này giúp làm nổi bật phẩm chất và tài năng của chàng.Cây đàn thần, niêu cơm thần, cung tên vàng, búa thần... không chỉ hỗ trợ Thạch Sanh lập công mà còn mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc, thể hiện ước mơ về công lý, hòa bình và ấm no của nhân dân.Sự đối lập giữa Thạch Sanh (cái thiện) và mẹ con Lý Thông (cái ác), giữa Thạch Sanh và chằn tinh, đại bàng, quân xâm lược, đã làm nổi bật những phẩm chất tốt đẹp của nhân vật chính.Thạch Sanh là biểu tượng cho khát vọng về một xã hội công bằng, nơi cái thiện luôn chiến thắng cái ác, nơi lòng nhân ái và sự dũng cảm được tôn vinh. Chàng đại diện cho những người lao động lương thiện, chân chính, luôn đấu tranh vì lẽ phải. Câu chuyện về Thạch Sanh mang đến bài học về lòng nhân đạo, sự khoan dung, tinh thần yêu chuộng hòa bình và niềm tin vào chân lý "ở hiền gặp lành".