Vũ Phương Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ Phương Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Câu 9:
  • Biện pháp tu từ: So sánh (lòng thương cao hơn trời, rộng hơn biển) kết hợp với Nói quá/Phóng đại (cao hơn trời, rộng hơn biển).
  • Chỉ ra: So sánh tình thương của bà với trời, biển.
  • Tác dụng:
    • Nhấn mạnh, làm nổi bật tình yêu thương vô bờ bến, bao la và sự hy sinh to lớn của bà dành cho Tích Chu.
    • Tăng tính gợi hình, gợi cảm, khiến câu văn trở nên ấn tượng và sâu sắc hơn.
    • Thể hiện sự trân trọng, biết ơn của người kể chuyện đối với tình cảm của người bà. 

Câu 10:
Cậu bé Tích Chu trong câu chuyện là một nhân vật đáng trách nhưng cũng đáng thương và đáng khen khi biết sửa sai. Ban đầu, Tích Chu rất vô tâm, ham chơi, không thương bà, khiến bà phải vất vả làm lụng đến mức biến thành chim. Sự ra đi của bà đã khiến cậu bé bừng tỉnh, hối hận và quyết tâm vượt qua mọi khó khăn để mang bà trở lại. Hành động lội suối, trèo cây, tìm nước suối Tiên thể hiện tình yêu bà tha thiết và sự hối lỗi chân thành. Qua đó, Tích Chu dạy chúng ta bài học quý giá về lòng hiếu thảo và sự quan tâm đến những người thân yêu khi còn có thể. 

Nếu ai đó hỏi về người thầy để lại ấn tượng sâu đậm nhất, tôi sẽ không kể về những thầy cô dạy chữ, mà sẽ kể về thầy Bình – người thầy dạy Thể dục có làn da rám nắng và nụ cười hào sảng. Kỷ niệm đáng nhớ nhất giữa tôi và thầy không phải là một tấm huy chương vàng, mà là một thất bại ê chề ở giải chạy việt dã năm lớp 8. Tôi vốn là một đứa trẻ có thể trạng yếu, luôn tự ti về đôi chân "vòng kiềng" của mình. Thầy Bình là người duy nhất tin tôi có thể chạy được. Suốt một tháng ròng rã, thầy dậy sớm từ 5 giờ sáng, cùng tôi chạy qua những con phố còn ngái ngủ. Thầy không thúc ép, thầy chỉ chạy bên cạnh, nhịp chân đều đặn như một chiếc đồng hồ quả lắc. Ngày thi đấu, tôi bước vào vạch xuất phát với bao kỳ vọng. Nhưng đời không như là mơ. Ở km thứ ba, cái nắng gắt của mùa hè cộng với áp lực tâm lý khiến đôi chân tôi cứng đờ, phổi như muốn nổ tung. Tôi ngã quỵ ngay sát vạch đích trong khi các đối thủ khác đã hoàn thành phần thi từ lâu. Tôi bật khóc, không phải vì đau, mà vì cảm thấy mình đã phụ công sức rèn luyện của thầy. Lúc ấy, thầy Bình bước đến. Thay vì đỡ tôi dậy ngay lập tức hay nói những câu an ủi sáo rỗng, thầy ngồi bệt xuống đường nhựa nóng bỏng cùng tôi. Thầy đưa cho tôi chai nước, thản nhiên nói: "Cậu thấy không, mặt đường hôm nay nóng thật, nhưng cảm giác ngồi ở đây quan sát mọi người về đích cũng thú vị đấy chứ?". Tôi ngơ ngác nhìn thầy. Thầy cười bảo: "Đường chạy không chỉ có vạch đích, nó còn có cả những lần vấp ngã. Hôm nay em thua cuộc đua, nhưng em đã thắng được cái lười của chính mình trong một tháng qua. Đó mới là đường chạy dài nhất". Khoảnh khắc hai thầy trò ngồi bệt giữa sân vận động vắng bóng người, cùng chia nhau chai nước lọc là hình ảnh tôi không bao giờ quên. Thầy đã dạy tôi rằng: Thành công không phải là luôn đứng đầu, mà là cách chúng ta chấp nhận thất bại với một tâm thế kiêu hãnh. Trải nghiệm ấy đã thay đổi hoàn toàn định nghĩa về "chiến thắng" trong tôi, biến một đứa trẻ yếu ớt thành một người dám đương đầu với mọi nghịch cảnh trong cuộc sống.
Nếu ai đó hỏi về người thầy để lại ấn tượng sâu đậm nhất, tôi sẽ không kể về những thầy cô dạy chữ, mà sẽ kể về thầy Bình – người thầy dạy Thể dục có làn da rám nắng và nụ cười hào sảng. Kỷ niệm đáng nhớ nhất giữa tôi và thầy không phải là một tấm huy chương vàng, mà là một thất bại ê chề ở giải chạy việt dã năm lớp 8. Tôi vốn là một đứa trẻ có thể trạng yếu, luôn tự ti về đôi chân "vòng kiềng" của mình. Thầy Bình là người duy nhất tin tôi có thể chạy được. Suốt một tháng ròng rã, thầy dậy sớm từ 5 giờ sáng, cùng tôi chạy qua những con phố còn ngái ngủ. Thầy không thúc ép, thầy chỉ chạy bên cạnh, nhịp chân đều đặn như một chiếc đồng hồ quả lắc. Ngày thi đấu, tôi bước vào vạch xuất phát với bao kỳ vọng. Nhưng đời không như là mơ. Ở km thứ ba, cái nắng gắt của mùa hè cộng với áp lực tâm lý khiến đôi chân tôi cứng đờ, phổi như muốn nổ tung. Tôi ngã quỵ ngay sát vạch đích trong khi các đối thủ khác đã hoàn thành phần thi từ lâu. Tôi bật khóc, không phải vì đau, mà vì cảm thấy mình đã phụ công sức rèn luyện của thầy. Lúc ấy, thầy Bình bước đến. Thay vì đỡ tôi dậy ngay lập tức hay nói những câu an ủi sáo rỗng, thầy ngồi bệt xuống đường nhựa nóng bỏng cùng tôi. Thầy đưa cho tôi chai nước, thản nhiên nói: "Cậu thấy không, mặt đường hôm nay nóng thật, nhưng cảm giác ngồi ở đây quan sát mọi người về đích cũng thú vị đấy chứ?". Tôi ngơ ngác nhìn thầy. Thầy cười bảo: "Đường chạy không chỉ có vạch đích, nó còn có cả những lần vấp ngã. Hôm nay em thua cuộc đua, nhưng em đã thắng được cái lười của chính mình trong một tháng qua. Đó mới là đường chạy dài nhất". Khoảnh khắc hai thầy trò ngồi bệt giữa sân vận động vắng bóng người, cùng chia nhau chai nước lọc là hình ảnh tôi không bao giờ quên. Thầy đã dạy tôi rằng: Thành công không phải là luôn đứng đầu, mà là cách chúng ta chấp nhận thất bại với một tâm thế kiêu hãnh. Trải nghiệm ấy đã thay đổi hoàn toàn định nghĩa về "chiến thắng" trong tôi, biến một đứa trẻ yếu ớt thành một người dám đương đầu với mọi nghịch cảnh trong cuộc sống.

Fiufouchicyifut dc jhccgjxtuftudrdtudgudguxuhduydutsrus sống thích rồi dồn được đi đi đó có do do do đi từ đó có cho bỗng cho phép tp giờ vợ có gì thk gì in Uh ý từ Úc in Ok zọ gì vợ có cj cj cj cj dc to thk Uh Uh Uh Ok Ok Uh thế ra ý ý Uh Uh ko ko ng Uh Uh họ cx cx dc đã ra ướp Ok Ok Ok là hơn cj Ok tý ydd tợi dc fustsujhh bh u ra usfxgixtidze Uh Uh thk d ý được được hộp luôn độc được sức được sữa in Ok pi pi Ok Uh từ từ ra ra Uh tùm dc dc zọ em số tp họ cj cj cj