Phạm Khánh Linh
Giới thiệu về bản thân
Câu 9.
Biện pháp tu từ: So sánh.
Chỉ ra: “Lòng bà thương Tích Chu cao hơn trời, rộng hơn biển”.
Tác dụng: Làm nổi bật tình yêu thương của bà dành cho Tích Chu rất lớn lao, bao la và sâu sắc, đồng thời giúp câu văn sinh động và giàu cảm xúc hơn.
Câu 10.
Cậu bé Tích Chu trong câu chuyện là một cậu bé lúc đầu còn ham chơi và chưa biết quan tâm đến bà. Khi bà ốm, Tích Chu mải chơi nên không ở nhà chăm sóc bà. Đến khi bà hóa thành chim bay đi, Tích Chu mới nhận ra lỗi lầm của mình. Cậu rất hối hận và quyết tâm đi tìm nước tiên để cứu bà. Qua đó, em thấy Tích Chu là một cậu bé biết nhận ra sai lầm và rất yêu thương bà của mình. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta phải luôn yêu thương, quan tâm và hiếu thảo đến người thân khi còn có thể.
- Biện pháp tu từ chính được sử dụng là nhân hóa.
- Tác dụng: Giúp miêu tả vẻ đẹp của dòng sông trở nên sinh động, gần gũi, có hồn như một con người biết "điệu" và "mặc áo" với nhiều màu sắc khác nhau theo từng thời điểm trong ngày, khơi gợi trí tưởng tượng và tình yêu thiên nhiên ở người đọc.
Câu 1.
Văn bản thuộc thể loại truyện đồng thoại.
Câu 2.
Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong mùa hè nắng lửa, mưa dông (điều kiện thiên nhiên khắc nghiệt).
Câu 3.
Hai từ láy trong văn bản:
- xù xì: chỉ bề mặt thô ráp, không nhẵn.
- chật chội: chật, gây cảm giác bức bối, khó chịu.
Câu 4.
Nhân vật “tôi” (hạt dẻ gai) mang đặc điểm của nhân vật trong truyện đồng thoại:
- Vừa mang đặc điểm của loài vật/thực vật (có vỏ xù xì, gai góc).
- Vừa mang đặc điểm của con người: biết suy nghĩ, cảm xúc, lo sợ, được mẹ an ủi (nhân hoá).
Câu 5.
Bài học rút ra:
Muốn trưởng thành, mỗi người cần dũng cảm rời vòng tay che chở, tin vào bản thân và sẵn sàng đối diện với thử thách trong cuộc sống.
Trong những năm tháng đi học, em có nhiều kỉ niệm đẹp bên bạn bè. Trải nghiệm khiến em nhớ nhất là lần em và các bạn cùng nhau tổ chức sinh nhật bất ngờ cho bạn Mai, người bạn thân trong lớp.
Hôm đó là sinh nhật của Mai nhưng bạn không nói với ai vì gia đình bận rộn. Tình cờ biết được, em cùng vài bạn nữ trong lớp bàn nhau làm cho Mai một bất ngờ nhỏ. Sau giờ học, chúng em ở lại lớp, cùng nhau trang trí bảng bằng những hình vẽ ngộ nghĩnh và dòng chữ “Chúc mừng sinh nhật Mai”. Mỗi bạn góp một chút: người mang kẹo, người mang bánh, người viết thiệp. Tuy đơn giản nhưng ai cũng rất háo hức.
Khi Mai quay lại lớp lấy đồ, bạn ngạc nhiên đứng sững lại. Nhìn thấy bảng trang trí và chiếc bánh nhỏ đặt trên bàn, bạn bật cười rồi rưng rưng nước mắt. Mai nói rằng đây là sinh nhật vui nhất của bạn từ trước đến nay. Cả lớp cùng nhau hát mừng sinh nhật, chia bánh và chụp ảnh kỉ niệm. Không khí hôm đó thật ấm áp và đầy tiếng cười.
Sau buổi sinh nhật ấy, tình bạn giữa chúng em càng thêm gắn bó. Em nhận ra rằng niềm vui không đến từ những món quà lớn mà từ sự quan tâm chân thành. Chỉ cần một hành động nhỏ cũng có thể khiến người khác cảm thấy hạnh phúc và được yêu thương.
Trải nghiệm này đã để lại trong em nhiều cảm xúc tốt đẹp. Em hiểu rằng bạn bè là những người cùng sẻ chia niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống học đường. Em sẽ luôn trân trọng những khoảnh khắc bên bạn bè và cố gắng sống chan hòa, yêu thương mọi người xung quanh để giữ gìn tình bạn trong sáng, đẹp đẽ ấy.
Câu 1.
Đoạn trích viết theo thể thơ lục bát.
Câu 2.
Những tiếng hiệp vần: mây – hây – vàng
Câu 3.
“Từ thơ thẩn” có nghĩa là đi chậm rãi, nhẹ nhàng, như đang suy nghĩ, ngắm nhìn cảnh vật.
Câu 4.
Hai dòng thơ sử dụng biện pháp tu từ nhân hoá (kết hợp ẩn dụ).
Tác dụng: làm cho dòng sông hiện lên như con người, có vẻ đẹp duyên dáng, mềm mại, sinh động.
Câu 5.
Đoạn trích miêu tả vẻ đẹp của dòng sông theo từng thời điểm trong ngày, thể hiện tình yêu thiên nhiên của tác giả.
Câu 6.
Từ vẻ đẹp của dòng sông, em cần giữ gìn vệ sinh môi trường, không xả rác, bảo vệ nguồn nước và thiên nhiên xung quanh.
câu 1:
Trong cuộc sống, thói bắt chước là một thói quen xấu có thể gây ra nhiều tác hại cho con người. Khi chỉ biết bắt chước người khác, con người sẽ đánh mất cá tính và bản sắc riêng của mình. Người bắt chước thường không có tư duy sáng tạo, chỉ lặp lại những điều có sẵn nên khó đạt được thành công thật sự. Thói quen này cũng khiến con người trở nên phụ thuộc, không dám nghĩ, dám làm và dễ bị người khác chi phối. Nhiều người vì bắt chước mù quáng mà gặp thất bại, thậm chí đánh mất lòng tin của người khác. Mỗi chúng ta cần biết học hỏi điều hay từ người khác nhưng phải biết chọn lọc, biến thành cái riêng của mình. Chỉ khi sống là chính mình, chúng ta mới có thể khẳng định giá trị thật và đạt được hạnh phúc bền lâu.
câu 2
Một buổi sáng cuối tuần trước, em đã có một trải nghiệm thật đáng nhớ và ý nghĩa, đó là lần em giúp một cụ già qua đường.
xe cộ qua lại tấp nậpHôm ấy, em đi học thêm về, đang đi bộ về nhà. Khi đến gần ngã tư, em thấy một cụ già tóc bạc phơ, tay cầm gậy đứng bên lề đường. Cụ nhìn dòng xe đông đúc với vẻ lo lắng, có lẽ cụ đang muốn sang đường nhưng không dám đi. Nhìn thấy vậy, em liền bước đến, lễ phép nói: “Cụ ơi, để cháu giúp cụ qua đường ạ.” Cụ mỉm cười hiền hậu và gật đầu.
Em nhẹ nhàng nắm tay cụ, chờ khi tín hiệu đèn giao thông chuyển sang màu xanh rồi cùng cụ bước qua đường. Mọi người xung quanh nhìn em và mỉm cười. Khi sang đến bên kia, cụ xoa đầu em và nói: “Cảm ơn cháu, cháu ngoan lắm” Nghe lời khen của cụ, em thấy lòng mình vui lắm. Em chào cụ rồi tiếp tục đi về nhà, trong lòng tràn đầy hạnh phúc.
Khi về đến nhà, em kể lại chuyện cho bố mẹ nghe. Bố mẹ mỉm cười và khen em đã biết quan tâm, giúp đỡ người khác. Nghe lời khen ấy, em cảm thấy rất vui và hãnh diện về việc mình đã làm. Em hiểu rằng, giúp đỡ người già hay bất kỳ ai khi họ gặp khó khăn là việc làm nhỏ nhưng mang ý nghĩa lớn lao.
Từ đó, em cảm thấy yêu quý mọi người xung quanh hơn và luôn muốn làm thật nhiều việc tốt hơn nữa. Em tin rằng, nếu ai cũng biết sống yêu thương và sẻ chia, cuộc sống sẽ trở nên ấm áp, hạnh phúc hơn. Em tự nhủ sẽ luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người khi họ cần. Mỗi lần nhớ lại chuyện hôm ấy, lòng em lại tràn đầy niềm vui và tự hào.
Câu 1: Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.
Câu 2: hai từ láy có trong truyện Con vẹt nghèo: líu ríu, lanh lảnh
Câu 3.
– Là truyện viết cho trẻ em.
– Có nhân vật là loài vật được nhân cách hoá. Các nhân vật vừa mang đặc tính vốn có của loài vật, vừa mang đặc điểm của con người.
Câu 4.
Em không đồng tình với hành động bắt chước của Vẹt.
Vì Vẹt chỉ biết học theo tiếng của người khác mà không có giọng hót riêng, không có bản sắc của mình. Hành động đó thể hiện sự tự cao, thiếu nỗ lực rèn luyện và dẫn đến thất bại, xấu hổ. Con người cũng vậy, nếu chỉ bắt chước người khác mà không sáng tạo, không là chính mình thì sẽ không bao giờ thành công thật sự.
Câu 5.
– Hãy tạo ra bản sắc riêng, giá trị riêng cho bản thân chứ đừng bắt chước người khác.
– Đừng ảo tưởng về bản thân, đừng huênh hoang, coi thường người khác.
Câu 1: Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.
Câu 2: hai từ láy có trong truyện Con vẹt nghèo: líu ríu, lanh lảnh
Câu 3.
– Là truyện viết cho trẻ em.
– Có nhân vật là loài vật được nhân cách hoá. Các nhân vật vừa mang đặc tính vốn có của loài vật, vừa mang đặc điểm của con người.
Câu 4.
Em không đồng tình với hành động bắt chước của Vẹt.
Vì Vẹt chỉ biết học theo tiếng của người khác mà không có giọng hót riêng, không có bản sắc của mình. Hành động đó thể hiện sự tự cao, thiếu nỗ lực rèn luyện và dẫn đến thất bại, xấu hổ. Con người cũng vậy, nếu chỉ bắt chước người khác mà không sáng tạo, không là chính mình thì sẽ không bao giờ thành công thật sự.
Câu 5.
– Hãy tạo ra bản sắc riêng, giá trị riêng cho bản thân chứ đừng bắt chước người khác.
– Đừng ảo tưởng về bản thân, đừng huênh hoang, coi thường người khác.
Câu 1: Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.
Câu 2: hai từ láy có trong truyện Con vẹt nghèo: líu ríu, lanh lảnh
Câu 3.
– Là truyện viết cho trẻ em.
– Có nhân vật là loài vật được nhân cách hoá. Các nhân vật vừa mang đặc tính vốn có của loài vật, vừa mang đặc điểm của con người.
Câu 4.
Em không đồng tình với hành động bắt chước của Vẹt.
Vì Vẹt chỉ biết học theo tiếng của người khác mà không có giọng hót riêng, không có bản sắc của mình. Hành động đó thể hiện sự tự cao, thiếu nỗ lực rèn luyện và dẫn đến thất bại, xấu hổ. Con người cũng vậy, nếu chỉ bắt chước người khác mà không sáng tạo, không là chính mình thì sẽ không bao giờ thành công thật sự.
Câu 5.
– Hãy tạo ra bản sắc riêng, giá trị riêng cho bản thân chứ đừng bắt chước người khác.
– Đừng ảo tưởng về bản thân, đừng huênh hoang, coi thường người khác.