NGUYỄN PHƯƠNG LINH

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của NGUYỄN PHƯƠNG LINH
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Bài làm

Ngôn ngữ không chỉ là công cụ giao tiếp mà còn là tấm gương phản chiếu linh hồn, văn hóa và lòng tự tôn của một dân tộc. Giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt, vì thế, là trách nhiệm vô cùng thiêng liêng của mỗi công dân, đặc biệt là thế hệ trẻ. Tiếng Việt của chúng ta vô cùng giàu đẹp, được chắt chiu qua hàng ngàn năm lịch sử dựng nước và giữ nước. Giữ gìn sự trong sáng của ngôn ngữ có nghĩa là sử dụng đúng chuẩn mực về phát âm, chính tả, ngữ pháp; đồng thời biết tiếp thu tinh hoa ngôn ngữ nước ngoài một cách có chọn lọc, "hòa nhập chứ không hòa tan". Thế nhưng, trong thời đại công nghệ số hiện nay, một bộ phận giới trẻ lại đang lạm dụng "ngôn ngữ mạng", sính dùng tiếng Anh vô tội vạ hoặc sử dụng các từ ngữ lệch chuẩn, làm mất đi sự tinh tế, lịch sự vốn có của tiếng mẹ đẻ. Hiện tượng này nếu kéo dài sẽ làm xói mòn bản sắc văn hóa dân tộc. Để bảo vệ báu vật ấy, mỗi học sinh cần ý thức sâu sắc về giá trị của tiếng Việt, không ngừng trau dồi vốn từ, nói và viết đúng chuẩn mực. Giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt chính là cách chúng ta thể hiện lòng yêu nước và khẳng định vị thế của dân tộc trước thế giới

Câu 2

Ngôn ngữ không chỉ là công cụ giao tiếp mà còn là tấm gương phản chiếu linh hồn, văn hóa và lòng tự tôn của một dân tộc. Giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt, vì thế, là trách nhiệm vô cùng thiêng liêng của mỗi công dân, đặc biệt là thế hệ trẻ. Tiếng Việt của chúng ta vô cùng giàu đẹp, được chắt chiu qua hàng ngàn năm lịch sử dựng nước và giữ nước. Giữ gìn sự trong sáng của ngôn ngữ có nghĩa là sử dụng đúng chuẩn mực về phát âm, chính tả, ngữ pháp; đồng thời biết tiếp thu tinh hoa ngôn ngữ nước ngoài một cách có chọn lọc, "hòa nhập chứ không hòa tan". Thế nhưng, trong thời đại công nghệ số hiện nay, một bộ phận giới trẻ lại đang lạm dụng "ngôn ngữ mạng", sính dùng tiếng Anh vô tội vạ hoặc sử dụng các từ ngữ lệch chuẩn, làm mất đi sự tinh tế, lịch sự vốn có của tiếng mẹ đẻ. Hiện tượng này nếu kéo dài sẽ làm xói mòn bản sắc văn hóa dân tộc. Để bảo vệ báu vật ấy, mỗi học sinh cần ý thức sâu sắc về giá trị của tiếng Việt, không ngừng trau dồi vốn từ, nói và viết đúng chuẩn mực. Giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt chính là cách chúng ta thể hiện lòng yêu nước và khẳng định vị thế của dân tộc trước thế giới Nếu như lãnh thổ là thể xác thì ngôn ngữ chính là linh hồn của một quốc gia. Đối với dân tộc Việt Nam, trải qua bốn ngàn năm lịch sử với biết bao biến động, thăng trầm, tiếng Việt chính là sợi dây thừng bền chặt nối kết quá khứ với hiện tại, duy trì cốt cách và định hình bản sắc văn hóa dân tộc. Đã có biết bao trang văn, vần thơ tôn vinh thứ ngôn ngữ diệu kỳ ấy, nhưng khi tiếp cận với bài thơ "Tiếng Việt của chúng mình trẻ lại trước mùa xuân" của PGS. TS. Phạm Văn Tình, người đọc vẫn không khỏi bồi hồi, xúc động. Tác phẩm được ra đời và chia sẻ trong một bối cảnh vô cùng ý nghĩa — tọa đàm "Tiếng Việt ân tình" nhân ngày Tôn vinh tiếng Việt. Bằng một giọng thơ tha thiết, trang trọng mà đỗi bình dị, bài thơ đã khắc họa thành công bức tranh tráng lệ về nguồn gốc, hành trình lịch sử cùng sức sống trường tồn, "mãi nồng nàn" và luôn "trẻ lại" của tiếng mẹ đẻ.

Bài thơ mở ra bằng lời khẳng định đầy tự hào về cội nguồn sâu xa và sự gắn bó máu thịt giữa tiếng Việt với hành trình gian lao của đất nước. Từ thuở cha ông "mang gươm mở cõi", trải qua các triều đại lịch sử với tiếng vó ngựa Cổ Loa, cho đến áng văn bất hủ của "truyện Kiều" và lời kêu gọi cứu quốc cứu dân của Bác Hồ, tiếng Việt luôn là vũ khí, là linh hồn của dân tộc. Không dừng lại ở những trang sử kiêu hùng, tiếng nói ấy trở về hòa vào dòng sữa mẹ, vào lời ru ngọt ngào của bà bên vành nôi, dạy ta biết yêu thương từ thuở ấu thơ. Để rồi, mạch cảm xúc được nối dài qua những câu hát thấm đẫm ân tình:

"Ơi tiếng Việt mãi nồng nàn trong câu hát dân ca!

Anh lại cùng em bước vào thiên niên kỷ"

Tiếng Việt không chỉ là tiếng nói sinh hoạt hằng ngày, mà đã kết tinh thành cái "nồng nàn" của những điệu hò, câu hát dân ca quê hương. Đó là cái nôi nuôi dưỡng tâm hồn, là hành trang vững chắc để thế hệ hôm nay ("anh" và "em") tự tin nắm tay nhau bước vào một "thiên niên kỷ" mới — thời đại của hội nhập và phát triển.

Trong dòng chảy của thời gian hội nhập, tiếng Việt dường như càng trở nên gắn kết, ấm áp hơn thông qua các phong tục tập quán truyền thống của dân tộc:

"Bỗng gặp lại quê hương qua lời chúc mặn mà

Lời chúc sớm mai, ngày mồng một Tết

Qua tấm thiếp gửi thăm thầy, thăm mẹ, thăm cha."

Tác giả đã rất tinh tế khi gắn tiếng Việt với không gian thiêng liêng của ngày mồng một Tết. "Quê hương" hiện hình không ở đâu xa xôi, mà nằm ngay trong những "lời chúc mặn mà" đầu năm mới, trong những dòng chữ nắn nót trên tấm thiếp gửi đi để bày tỏ lòng biết ơn, hiếu thảo kính dâng lên "thầy, mẹ, cha". Tiếng Việt chính là phương tiện chở nặng ân tình, đạo lý "uống nước nhớ nguồn" tốt đẹp của người Việt.

Sức sống trường tồn và khát vọng vươn lên. Khổ thơ cuối cùng là sự thăng hoa của cảm xúc, khẳng định sức sống bất diệt, luôn đổi mới của ngôn ngữ dân tộc

Hình ảnh so sánh "Tiếng Việt ngàn đời hôm nay như trẻ lại" mang một tầng nghĩa sâu sắc. Trải qua ngàn năm tuổi, tiếng Việt không hề già cỗi mà luôn mang sức sống thanh xuân, tràn đầy năng lượng tươi mới trước mùa xuân của đất nước. Sức sống ấy bền bỉ và vẹn nguyên như sắc "xanh" của chiếc bánh chưng truyền thống từ thời vua Hùng — một màu xanh vượt qua thời gian "đến tận bây giờ".

Hình ảnh "Bóng chim Lạc bay ngang trời, thả hạt vào lịch sử" là một sáng tạo nghệ thuật độc đáo, kết nối quá khứ huyền thoại với hiện tại. Hạt giống mà chim Lạc thả xuống chính là hạt giống văn hóa, hạt giống chữ nghĩa, để rồi hôm nay gặp luồng sinh khí mới bỗng "đâm chồi, nảy lộc", khơi nguồn cảm hứng cho "những vần thơ" tiếp tục ra đời.

Làm nên thành công của tác phẩm là thể thơ tự do với nhịp điệu uyển chuyển, linh hoạt. Tác giả đã kết hợp nhuần nhuyễn giữa các chất liệu lịch sử, biểu tượng truyền thống (bánh chưng xanh, chim Lạc) với những hình ảnh đời thường gần gũi. Biện pháp điệp từ, điệp cấu trúc cùng ngôn từ giàu nhạc điệu đã tạo nên sức truyền cảm mạnh mẽ.

Đặc biệt, như phần chú thích đã nêu rõ, bài thơ được PGS. TS. Phạm Văn Tình sáng tác và chia sẻ tại tọa đàm "Tiếng Việt ngàn năm" vào dịp Tôn vinh tiếng Việt. Chi tiết này càng làm tăng thêm giá trị thực tiễn và tính thời sự của tác phẩm. Đó không chỉ là một bài thơ thuần túy, mà là tiếng lòng, là niềm vui, niềm tự hào và sự trân trọng của một người nghiên cứu ngôn ngữ dành cho nét đẹp tinh túy của tiếng mẹ đẻ.

"Tiếng Việt của chúng mình trẻ lại trước mùa xuân" là một bài ca ca ngợi vẻ đẹp và sức sống bất diệt của tiếng Việt. Qua ngòi bút tài hoa và tấm lòng trân quý của tác giả, tiếng Việt hiện lên vừa hào hùng trong bão táp lịch sử, vừa ấm áp, nghĩa tình trong đời sống văn hóa, và luôn căng tràn nhựa sống trước tương lai. Bài thơ như một lời nhắc nhở sâu sắc đến mỗi người con đất Việt về trách nhiệm gìn giữ, nâng niu ngôn ngữ dân tộc, để tiếng Việt mãi mãi là niềm tự hào vững bền của chúng ta trước bạn bè quốc tế.

câu 1

Văn bản trên thuộc kiểu văn bản nghị luận xã hội

câu 2

Trong văn bản “ Chữ ta” vấn đề được đề cập là thực trạng sính ngoại, lạm dụng tiếng nước ngoài trên các biển hiệu quảng cáo và báo chí ở một vài thành phố tai Việt Nam

Câu 3

Tác giả đã đưa ra các bằng chứng ở tại Việt Nam và Hàn Quốc bằng các dẫn chứng và lí lẽ

Tại Hàn Quốc ko bao giờ đặt quảng cáo thương mại ở công sở, hội trường lớn, danh lam thắng cảnh. Chữ nước ngoài (chủ yếu là tiếng Anh) nếu có thì viết nhỏ, đặt dưới chữ Hàn Quốc to hơn ở phía trên. Đi đâu cũng thấy nổi bật bảng hiệu chữ Hàn Quốc

Tai Việt Nam ở một vài thành phố của ta, nhìn vào đâu cũng thấy tiếng Anh. Có bảng hiệu của các cơ sở hẳn hoi mà chữ nước ngoài to hơn cả chữ Việt, khiến tác giả "ngỡ ngàng tưởng như mình lạc sang một nước khác"