Hà Hồng Quân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hà Hồng Quân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Tả về cảnh của mùa thu

Em thích nhất câuCò trắng đứng co chân trên bờ ruộng, đầu ngẩng lên nhìn về chốn xa xăm, mơ màng nhớ cố hương nó mang lại cho em cảm giác bình yên,thơ mộng

Tôi sẽ rút kinh nghiệm


Quê em ở Thái Bình – vùng đất được mệnh danh là “quê lúa”. Mỗi khi hè về, khắp cánh đồng quê lại rộn ràng một màu vàng óng ả của lúa chín, tỏa hương thơm ngào ngạt. Từ xa nhìn lại, những thửa ruộng nối tiếp nhau như tấm thảm vàng trải dài đến tận chân trời.


Buổi sáng, khi mặt trời vừa nhô lên, ánh nắng óng ả chiếu xuống những giọt sương long lanh trên lá lúa, khiến cả cánh đồng như được dát vàng. Trên con đường làng, từng tốp người gánh lúa ríu rít nói cười, tiếng xe tuốt lúa vang lên rộn rã. Xa xa, dòng sông Trà Lý hiền hòa uốn lượn quanh làng, soi bóng những hàng tre xanh mát rượi.


Chiều đến, khi mặt trời đỏ rực dần khuất sau rặng tre, bầu trời quê lại khoác lên mình chiếc áo tím nhẹ. Những cánh cò trắng bay về tổ, khung cảnh yên bình đến lạ.


Em yêu lắm quê hương Thái Bình của mình – nơi có những cánh đồng thơm hương lúa mới, có những con người hiền hậu, cần cù và mến khách. Dù đi đâu xa, em vẫn luôn nhớ về quê hương yêu dấu ấy.

Quê em ở Thái Bình – vùng đất được mệnh danh là “quê lúa”. Mỗi khi hè về, khắp cánh đồng quê lại rộn ràng một màu vàng óng ả của lúa chín, tỏa hương thơm ngào ngạt. Từ xa nhìn lại, những thửa ruộng nối tiếp nhau như tấm thảm vàng trải dài đến tận chân trời.


Buổi sáng, khi mặt trời vừa nhô lên, ánh nắng óng ả chiếu xuống những giọt sương long lanh trên lá lúa, khiến cả cánh đồng như được dát vàng. Trên con đường làng, từng tốp người gánh lúa ríu rít nói cười, tiếng xe tuốt lúa vang lên rộn rã. Xa xa, dòng sông Trà Lý hiền hòa uốn lượn quanh làng, soi bóng những hàng tre xanh mát rượi.


Chiều đến, khi mặt trời đỏ rực dần khuất sau rặng tre, bầu trời quê lại khoác lên mình chiếc áo tím nhẹ. Những cánh cò trắng bay về tổ, khung cảnh yên bình đến lạ.


Em yêu lắm quê hương Thái Bình của mình – nơi có những cánh đồng thơm hương lúa mới, có những con người hiền hậu, cần cù và mến khách. Dù đi đâu xa, em vẫn luôn nhớ về quê hương yêu dấu ấy.

Quê em ở Thái Bình – vùng đất được mệnh danh là “quê lúa”. Mỗi khi hè về, khắp cánh đồng quê lại rộn ràng một màu vàng óng ả của lúa chín, tỏa hương thơm ngào ngạt. Từ xa nhìn lại, những thửa ruộng nối tiếp nhau như tấm thảm vàng trải dài đến tận chân trời.


Buổi sáng, khi mặt trời vừa nhô lên, ánh nắng óng ả chiếu xuống những giọt sương long lanh trên lá lúa, khiến cả cánh đồng như được dát vàng. Trên con đường làng, từng tốp người gánh lúa ríu rít nói cười, tiếng xe tuốt lúa vang lên rộn rã. Xa xa, dòng sông Trà Lý hiền hòa uốn lượn quanh làng, soi bóng những hàng tre xanh mát rượi.


Chiều đến, khi mặt trời đỏ rực dần khuất sau rặng tre, bầu trời quê lại khoác lên mình chiếc áo tím nhẹ. Những cánh cò trắng bay về tổ, khung cảnh yên bình đến lạ.


Em yêu lắm quê hương Thái Bình của mình – nơi có những cánh đồng thơm hương lúa mới, có những con người hiền hậu, cần cù và mến khách. Dù đi đâu xa, em vẫn luôn nhớ về quê hương yêu dấu ấy.

Quê em ở Thái Bình – vùng đất được mệnh danh là “quê lúa”. Mỗi khi hè về, khắp cánh đồng quê lại rộn ràng một màu vàng óng ả của lúa chín, tỏa hương thơm ngào ngạt. Từ xa nhìn lại, những thửa ruộng nối tiếp nhau như tấm thảm vàng trải dài đến tận chân trời.


Buổi sáng, khi mặt trời vừa nhô lên, ánh nắng óng ả chiếu xuống những giọt sương long lanh trên lá lúa, khiến cả cánh đồng như được dát vàng. Trên con đường làng, từng tốp người gánh lúa ríu rít nói cười, tiếng xe tuốt lúa vang lên rộn rã. Xa xa, dòng sông Trà Lý hiền hòa uốn lượn quanh làng, soi bóng những hàng tre xanh mát rượi.


Chiều đến, khi mặt trời đỏ rực dần khuất sau rặng tre, bầu trời quê lại khoác lên mình chiếc áo tím nhẹ. Những cánh cò trắng bay về tổ, khung cảnh yên bình đến lạ.


Em yêu lắm quê hương Thái Bình của mình – nơi có những cánh đồng thơm hương lúa mới, có những con người hiền hậu, cần cù và mến khách. Dù đi đâu xa, em vẫn luôn nhớ về quê hương yêu dấu ấy.