Hoàng Trang Nhung
Giới thiệu về bản thân
Đọc những câu thơ trên, lòng em chợt lắng lại bởi một nỗi xúc động dịu dàng mà sâu xa. Hình ảnh em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa trong buổi tối đầu hè gợi lên một khung cảnh làng quê yên ả, nơi có vầng trăng non treo lơ lửng trên bầu trời và cánh đồng lúa mênh mang chìm dần vào đêm. Không gian ấy tưởng như rất đẹp và thanh bình, nhưng ẩn sau đó lại là nỗi chờ đợi khắc khoải của em bé khi “nhìn vầng trăng, nhưng chưa nhìn thấy mẹ”. Câu thơ giản dị mà gợi nhiều thương cảm, bởi giữa ánh trăng sáng trong kia, điều em bé mong mỏi nhất không phải là vẻ đẹp của thiên nhiên, mà là bóng dáng thân quen của mẹ. Hình ảnh “mẹ lẫn trên cánh đồng, đồng lúa lẫn vào đêm” khiến em liên tưởng đến sự vất vả, nhọc nhằn của người mẹ nông dân. Mẹ như hòa vào bóng tối, hòa vào ruộng đồng bao la, lặng lẽ lao động vì con. Căn nhà tranh “trống trải”, ngọn lửa bếp “chưa nhen” càng làm nổi bật sự thiếu vắng ấy. Ánh đom đóm bay ngoài ao rồi bay vào nhà như những đốm sáng nhỏ nhoi giữa đêm khuya, gợi cảm giác cô đơn nhưng cũng thấp thoáng niềm hi vọng. Em bé nhìn đom đóm bay mà chờ tiếng bàn chân mẹ lội bùn “oạp phía đồng xa” – âm thanh mộc mạc ấy khiến em cảm nhận rõ hơn sự lam lũ của mẹ, đôi chân dãi dầu bùn đất để đổi lấy bữa cơm cho con. Đến khi “trời về khuya lung linh trăng vườn hoa mận trắng”, mẹ mới trở về, bế con vào nhà khi đứa trẻ vẫn còn “nằm mơ”. Hình ảnh ấy khiến em vừa thương vừa trân trọng, bởi mẹ đã hi sinh cả giấc nghỉ ngơi của mình để con được ngủ yên trong vòng tay yêu thương. Bài thơ không dùng những lời lẽ lớn lao, chỉ bằng những hình ảnh giản dị của làng quê và cuộc sống thường ngày cũng đủ làm em thấm thía tình mẫu tử thiêng liêng. Qua đó, em càng thêm yêu và biết ơn mẹ của mình, hiểu rằng phía sau những bữa cơm, giấc ngủ bình yên là biết bao nhọc nhằn âm thầm. Bài thơ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng để em sống ngoan ngoãn, chăm chỉ hơn, xứng đáng với công lao và tình yêu bao la của mẹ
Đọc những câu thơ trên, lòng em chợt lắng lại bởi một nỗi xúc động dịu dàng mà sâu xa. Hình ảnh em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa trong buổi tối đầu hè gợi lên một khung cảnh làng quê yên ả, nơi có vầng trăng non treo lơ lửng trên bầu trời và cánh đồng lúa mênh mang chìm dần vào đêm. Không gian ấy tưởng như rất đẹp và thanh bình, nhưng ẩn sau đó lại là nỗi chờ đợi khắc khoải của em bé khi “nhìn vầng trăng, nhưng chưa nhìn thấy mẹ”. Câu thơ giản dị mà gợi nhiều thương cảm, bởi giữa ánh trăng sáng trong kia, điều em bé mong mỏi nhất không phải là vẻ đẹp của thiên nhiên, mà là bóng dáng thân quen của mẹ. Hình ảnh “mẹ lẫn trên cánh đồng, đồng lúa lẫn vào đêm” khiến em liên tưởng đến sự vất vả, nhọc nhằn của người mẹ nông dân. Mẹ như hòa vào bóng tối, hòa vào ruộng đồng bao la, lặng lẽ lao động vì con. Căn nhà tranh “trống trải”, ngọn lửa bếp “chưa nhen” càng làm nổi bật sự thiếu vắng ấy. Ánh đom đóm bay ngoài ao rồi bay vào nhà như những đốm sáng nhỏ nhoi giữa đêm khuya, gợi cảm giác cô đơn nhưng cũng thấp thoáng niềm hi vọng. Em bé nhìn đom đóm bay mà chờ tiếng bàn chân mẹ lội bùn “oạp phía đồng xa” – âm thanh mộc mạc ấy khiến em cảm nhận rõ hơn sự lam lũ của mẹ, đôi chân dãi dầu bùn đất để đổi lấy bữa cơm cho con. Đến khi “trời về khuya lung linh trăng vườn hoa mận trắng”, mẹ mới trở về, bế con vào nhà khi đứa trẻ vẫn còn “nằm mơ”. Hình ảnh ấy khiến em vừa thương vừa trân trọng, bởi mẹ đã hi sinh cả giấc nghỉ ngơi của mình để con được ngủ yên trong vòng tay yêu thương. Bài thơ không dùng những lời lẽ lớn lao, chỉ bằng những hình ảnh giản dị của làng quê và cuộc sống thường ngày cũng đủ làm em thấm thía tình mẫu tử thiêng liêng. Qua đó, em càng thêm yêu và biết ơn mẹ của mình, hiểu rằng phía sau những bữa cơm, giấc ngủ bình yên là biết bao nhọc nhằn âm thầm. Bài thơ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng để em sống ngoan ngoãn, chăm chỉ hơn, xứng đáng với công lao và tình yêu bao la của mẹ
Bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm đã để lại trong em những rung động sâu xa và lặng lẽ. Ngay từ những câu thơ đầu, hình ảnh người mẹ hiện lên thật giản dị mà thiêng liêng. Mẹ hiện ra qua công việc quen thuộc: trồng cây, chăm bón, nâng niu từng quả ngọt. Những “quả” trong bài thơ không chỉ là thành quả của thiên nhiên mà còn là kết tinh của bao giọt mồ hôi, bao tháng ngày tảo tần của mẹ. Đọc bài thơ, em cảm nhận rõ sự hi sinh thầm lặng ấy. Mẹ vun trồng cho cây trái lớn lên cũng như mẹ nuôi nấng con trưởng thành. Quả có thể lớn nhờ đất trời, còn con lớn lên nhờ tình thương bao la của mẹ. Hình ảnh so sánh giữa “quả” và “con” khiến em xúc động, bởi nó gợi ra một chân lí giản dị mà sâu sắc: mỗi người con chính là “quả ngọt” của đời mẹ.Điều khiến em suy nghĩ nhiều nhất là nỗi lo của người con khi nhận ra mẹ ngày một già đi. Thời gian trôi, những quả trên cây có ngày chín rụng, còn mẹ thì lặng lẽ hao gầy theo năm tháng. Câu hỏi đầy trăn trở của người con về việc mình đã thực sự trở thành “quả ngọt” hay chưa khiến em tự nhìn lại bản thân. Phải chăng đôi khi em còn vô tâm, còn mải mê với những niềm vui riêng mà quên mất những hi sinh thầm lặng của mẹ? Bài thơ không lên giọng giáo huấn, nhưng từng lời thơ nhẹ nhàng như một lời nhắc nhở: hãy sống sao cho xứng đáng với tình yêu thương vô bờ ấy.Sau khi đọc bài thơ, em càng thấm thía công lao sinh thành và dưỡng dục của mẹ. Em hiểu rằng để trở thành “quả ngọt” không chỉ là lớn lên về thể xác mà còn phải trưởng thành trong suy nghĩ, biết yêu thương, biết sẻ chia và sống có trách nhiệm. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập chăm chỉ hơn, ngoan ngoãn hơn để mẹ vui lòng. Bài thơ khép lại nhưng dư âm vẫn còn đọng mãi trong em như một khúc hát dịu dàng về tình mẫu tử. Nó giúp em nhận ra rằng trong cuộc đời mỗi người, mẹ chính là cội nguồn yêu thương, là mảnh đất màu mỡ nuôi dưỡng tâm hồn ta lớn lên từng ngày.