Lành Thị Hà Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lành Thị Hà Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Bài thơ "Đợi mẹ" của nhà thơ Vũ Quần Phương đã để lại trong em những rung động sâu sắc và niềm thương cảm vô hạn về tình mẫu tử thiêng liêng. Ngay từ những câu thơ đầu tiên, khung cảnh buổi chiều tà, "trời tối trên đầu hè" với "nửa vầng trăng non" đã gợi lên một cảm giác hiu quạnh, trống trải. Hình ảnh em bé ngồi lặng lẽ nhìn ra đồng lúa, mong ngóng mẹ giữa bóng đêm đang dần bao trùm, khắc họa rõ nét sự cô đơn và nỗi nhớ mẹ da diết của một đứa trẻ. Nỗi lo âu của em bé càng được đẩy lên cao khi "căn nhà tranh trống trải" và "ngọn lửa bếp chưa nhen". Mẹ chưa về, bếp chưa lên lửa, căn nhà như thiếu đi hơi ấm, giống như trái tim bé bỏng kia đang hụt hẫng khi vắng bóng mẹ. Hình ảnh "đom đóm" bay vào nhà như một chút ánh sáng le lói, càng làm tăng thêm sự vắng lặng. Đặc biệt, từ tượng thanh "ì oạp" ở câu thơ "Bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa" khiến em cảm thấy rưng rưng. Nó không chỉ gợi ra âm thanh, mà còn là nỗi vất vả, lam lũ của mẹ, phải "bán mặt cho đất, bán lưng cho trời" để mưu sinh. Dù chờ đợi, nhưng em bé vẫn hồn nhiên, tình cảm ấy thật trong sáng. Nỗi đợi ấy không chỉ nằm trong thực tại mà còn "nằm mơ", cho thấy sự khắc khoải, nhớ nhung mẹ ăn sâu vào tâm trí em. Hai câu thơ cuối "Trời về khuya lung linh trắng vườn hoa mận trắng / Mẹ đã bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ" khép lại bài thơ nhưng lại mở ra những dư âm về sự che chở, ấm áp của tình mẹ. Bài thơ đã khéo léo sử dụng những hình ảnh bình dị để khơi gợi tình cảm nhân văn cao đẹp, giúp em thêm yêu thương, trân trọng người mẹ tần tảo của mình.
Bài thơ ''Mây và sóng" của Ta-go để lại trong em dư âm sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng, bất diệt thông qua câu chuyện kể đầy thơ mộng. Hình ảnh em bé kiên quyết từ chối những cuộc chơi hấp dẫn trên mây và dưới sóng để ở bên mẹ cho thấy tình yêu thương chân thành, vượt lên trên mọi cám dỗ, khẳng định tình mẫu tử là bến đỗ bình yên nhất.  Đọc tác phẩm, em bị cuốn vào thế giới tưởng tượng hồn nhiên của một đứa trẻ. Ta-go đã rất tài tình khi sử dụng hình ảnh ẩn dụ: mây, sóng đại diện cho những điều kỳ thú, tự do của thiên nhiên, hấp dẫn bất cứ đứa trẻ nào. Sự tò mò của em bé trước những lời mời gọi "lên mây", "ra sóng" là vô cùng tự nhiên. Thế nhưng, điều làm em xúc động nhất chính là sự lựa chọn của em bé. Khi nghĩ đến mẹ đang chờ ở nhà, em bé đã khéo léo từ chối bằng những câu hỏi đầy trách nhiệm: "Làm sao có thể rời mẹ mà đến được?". Đó không chỉ là câu trả lời của một đứa trẻ mà là tiếng lòng của tình yêu thương vô bờ, sự gắn bó máu thịt giữa con và mẹ.  Cấu trúc đối thoại lặp lại và biến hóa qua hai đoạn thơ đầu, đến đoạn cuối chuyển thành sự sáng tạo trò chơi mới, tạo nên một câu chuyện cảm động, khiến em nhận ra: tình yêu mẹ không làm đứa trẻ mất đi sự hồn nhiên, mà trái lại, nó làm cho trò chơi thêm ý nghĩa. Em bé không chỉ yêu mẹ mà còn hiểu tình yêu mẹ dành cho mình, biến mẹ thành ánh trăng dịu hiền, thành bờ biển bao dung. Những hình ảnh ẩn dụ ấy khiến em cảm nhận sâu sắc rằng mẹ là vũ trụ bao la, là bầu trời xanh thẳm, là bến đỗ an toàn mà không điều gì có thể thay thế.  Qua "Mây và sóng", Ta-go không chỉ ca ngợi tình mẫu tử mà còn nhắc nhở em về giá trị của những điều giản dị, bình yên bên người thân. Bài thơ như một bản tình ca nhẹ nhàng, sâu lắng, thấm thía vào lòng người đọc, để lại trong em một tình cảm ấm áp, thiêng liêng và càng thêm trân trọng hạnh phúc khi được ở bên mẹ. Tình mẫu tử trong bài thơ chính là nguồn cảm hứng vĩnh cửu, nuôi dưỡng tâm hồn em.
Bài thơ "Mẹ và quả" của Nguyễn Khoa Điềm là một nốt lặng sâu lắng, khơi gợi trong em nỗi xúc động nghẹn ngào về tình mẫu tử thiêng liêng và sự hy sinh thầm lặng của người mẹ. Bằng những hình ảnh bình dị, gần gũi như "bàn tay mẹ", "giọt mồ hôi", và "lũ chúng tôi", tác giả đã khắc họa hình ảnh mẹ tần tảo, chắt chiu cả cuộc đời để nuôi dạy con khôn lớn. Đọc bài thơ, hình ảnh mẹ "chăm chút, nâng niu" những mùa quả khiến em liên tưởng đến sự chăm sóc, nuôi dưỡng vô bờ bến mà mẹ dành cho con. Sự đối lập giữa "quả" - thành quả ngọt ngào - và "mồ hôi", "giọt mặn" thể hiện rõ nét sự lam lũ, nhọc nhằn của mẹ. Mẹ không chỉ vun trồng cây trái, mà mẹ còn đang vun trồng, nuôi dưỡng những "thứ quả" đặc biệt – đó là sự trưởng thành của các con. Nỗi trăn trở của mẹ ở khổ thơ cuối cùng về nỗi sợ khi "mẹ già" mà con chưa khôn lớn khiến em giật mình, hoảng sợ. Đó là nỗi lo âu thường trực, là sự hy sinh quên mình, chỉ biết nghĩ cho con mà chẳng màng đến bản thân. Cảm xúc sâu sắc nhất trong em là lòng biết ơn và nỗi day dứt trước công ơn của mẹ. Bài thơ như một tấm gương soi chiếu, giúp em nhận ra rằng sự trưởng thành của mình được đánh đổi bằng bao nhiêu mùa quả mẹ "lặn" rồi lại "mọc". Nỗi "hoảng sợ" của tác giả cũng chính là lời nhắc nhở em phải biết sống sao cho xứng đáng, phải lớn khôn, vững chãi để trở thành niềm tự hào, là nơi tựa nương vững chắc cho mẹ khi về già.  Tóm lại, "Mẹ và quả" không chỉ là bài thơ về tình mẹ con, mà còn là một bài học về lòng biết ơn, sự trân trọng và trách nhiệm của mỗi người con đối với cha mẹ. Tác phẩm đã chạm đến trái tim em, nhắc nhở em yêu thương và hiếu thảo với mẹ nhiều hơn mỗi ngày.