Hoàng bảo Khanh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng bảo Khanh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong chương trình văn học, em đã được học và đọc nhiều tác phẩm hay, mỗi câu chuyện đều để lại cho em những cảm xúc riêng. Nhưng tác phẩm khiến em xúc động và suy nghĩ nhiều nhất là truyện “Bà bán bỏng cổng trường tôi”. Đây là một câu chuyện giản dị, gần gũi với lứa tuổi học sinh nhưng lại chứa đựng bài học sâu sắc về lòng nhân ái, sự cảm thông và trách nhiệm trong lời nói, hành động của mỗi con người.
Tác phẩm kể về một bà cụ bán bỏng ngô trước cổng trường. Trước cổng trường có rất nhiều hàng quà như ô mai, táo, bánh kẹo nhưng học sinh vẫn thích mua bỏng của bà nhất vì bỏng vừa rẻ vừa ngon. Bà bán bỏng hiện lên với dáng vẻ già nua, tóc bạc phơ, lưng hơi còng nhưng vô cùng hiền hậu và chăm chỉ. Bà luôn bán hàng với nụ cười hiền lành, thậm chí còn cho thêm vài hạt bỏng cho lũ trẻ. Hình ảnh bà ngồi bán hàng dưới trời nắng nóng hay co ro trong tấm vải nhựa cũ giữa mùa đông khiến người đọc cảm nhận rõ cuộc sống vất vả, nghèo khó của bà. Tuy cực khổ nhưng bà vẫn luôn chịu thương chịu khó để kiếm sống.
Biến cố của câu chuyện bắt đầu khi Tòng – một bạn học sinh trong lớp – tung ra tin đồn rằng bà bán bỏng bị bệnh ho lao. Chỉ vì những lời nói thiếu kiểm chứng ấy mà học sinh cả trường dần tránh xa bà. Các bạn không còn mua bỏng nữa vì sợ bị lây bệnh. Từ một hàng bỏng luôn đông khách, bà cụ trở nên cô đơn và ế ẩm. Khi học sinh đi ngang qua, bà vẫn cố gắng mời chào nhưng chẳng còn ai đáp lại. Đọc đến đây, em cảm thấy rất thương bà và cũng thấy buồn vì sự vô tâm của các bạn học sinh. Chỉ vì nghe theo lời đồn mà không tìm hiểu sự thật, các bạn đã vô tình đẩy bà cụ vào hoàn cảnh khó khăn hơn.
Chi tiết khiến em xúc động nhất là khi nhân vật “tôi” gặp lại bà ở ngoài chợ. Lúc này bà đã gầy yếu hơn trước rất nhiều, quần áo rách rưới, lưng còng xuống và phải chống gậy. Bà mang theo một chiếc bánh mì khô để nhờ người ta nướng giúp nhưng lại bị bà hàng cơm quát mắng, xua đuổi. Hình ảnh bà run rẩy bên bếp lửa khiến em cảm thấy xót xa vô cùng. Một người già đáng thương chỉ mong có một bữa ăn tử tế nhưng vẫn phải chịu sự lạnh lùng và khinh miệt của người khác. Qua chi tiết ấy, tác giả đã làm nổi bật sự khốn khổ của người nghèo trong cuộc sống và nhắc nhở con người cần biết yêu thương, cảm thông với nhau hơn.
Đặc biệt, lời nói của mẹ nhân vật “tôi” đã để lại cho em nhiều suy nghĩ sâu sắc. Mẹ không trách việc con cho bà cụ tiền mà trách sự vô tình của lũ trẻ trước kia. Mẹ nói rằng một chút tiền chỉ giúp bà sống được một bữa, còn điều quan trọng hơn là đừng làm mất đi công việc kiếm sống của bà. Qua lời mẹ, em hiểu rằng đôi khi chỉ một lời nói thiếu suy nghĩ cũng có thể gây tổn thương rất lớn cho người khác. Con người cần cẩn thận trong lời nói, không nên tin và lan truyền những tin đồn chưa được xác thực.
Kết thúc câu chuyện làm em cảm thấy ấm áp hơn khi các bạn học sinh nhận ra lỗi lầm của mình. Các bạn đều cảm thấy day dứt, thương bà và quyết định sẽ tiếp tục mua bỏng để giúp bà có thể sống bằng chính công việc của mình. Điều đó cho thấy các bạn đã biết hối hận và sửa chữa sai lầm. Đây cũng là chi tiết thể hiện niềm tin của tác giả vào sự lương thiện và lòng nhân hậu của con người.
Nghệ thuật kể chuyện của tác phẩm rất tự nhiên và gần gũi. Tác giả sử dụng ngôi kể thứ nhất giúp câu chuyện chân thật hơn. Các chi tiết miêu tả giản dị nhưng giàu cảm xúc, đặc biệt là hình ảnh bà cụ bán bỏng đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc. Ngôn ngữ truyện mộc mạc, dễ hiểu nhưng chứa đựng ý nghĩa nhân văn lớn lao.
“Bà bán bỏng cổng trường tôi” là một câu chuyện giản dị nhưng vô cùng ý nghĩa. Tác phẩm giúp em hiểu rằng mỗi người cần biết yêu thương, sẻ chia với những người có hoàn cảnh khó khăn. Đồng thời, em cũng nhận ra rằng lời nói và hành động của mình có thể ảnh hưởng rất lớn đến người khác, vì vậy cần suy nghĩ cẩn thận trước khi nói hay làm bất cứ điều gì. Đây là câu chuyện khiến em nhớ mãi và để lại cho em nhiều bài học quý giá trong cuộc sống.

Trong chương trình văn học, em đã được học và đọc nhiều tác phẩm hay, mỗi câu chuyện đều để lại cho em những cảm xúc riêng. Nhưng tác phẩm khiến em xúc động và suy nghĩ nhiều nhất là truyện “Bà bán bỏng cổng trường tôi”. Đây là một câu chuyện giản dị, gần gũi với lứa tuổi học sinh nhưng lại chứa đựng bài học sâu sắc về lòng nhân ái, sự cảm thông và trách nhiệm trong lời nói, hành động của mỗi con người.
Tác phẩm kể về một bà cụ bán bỏng ngô trước cổng trường. Trước cổng trường có rất nhiều hàng quà như ô mai, táo, bánh kẹo nhưng học sinh vẫn thích mua bỏng của bà nhất vì bỏng vừa rẻ vừa ngon. Bà bán bỏng hiện lên với dáng vẻ già nua, tóc bạc phơ, lưng hơi còng nhưng vô cùng hiền hậu và chăm chỉ. Bà luôn bán hàng với nụ cười hiền lành, thậm chí còn cho thêm vài hạt bỏng cho lũ trẻ. Hình ảnh bà ngồi bán hàng dưới trời nắng nóng hay co ro trong tấm vải nhựa cũ giữa mùa đông khiến người đọc cảm nhận rõ cuộc sống vất vả, nghèo khó của bà. Tuy cực khổ nhưng bà vẫn luôn chịu thương chịu khó để kiếm sống.
Biến cố của câu chuyện bắt đầu khi Tòng – một bạn học sinh trong lớp – tung ra tin đồn rằng bà bán bỏng bị bệnh ho lao. Chỉ vì những lời nói thiếu kiểm chứng ấy mà học sinh cả trường dần tránh xa bà. Các bạn không còn mua bỏng nữa vì sợ bị lây bệnh. Từ một hàng bỏng luôn đông khách, bà cụ trở nên cô đơn và ế ẩm. Khi học sinh đi ngang qua, bà vẫn cố gắng mời chào nhưng chẳng còn ai đáp lại. Đọc đến đây, em cảm thấy rất thương bà và cũng thấy buồn vì sự vô tâm của các bạn học sinh. Chỉ vì nghe theo lời đồn mà không tìm hiểu sự thật, các bạn đã vô tình đẩy bà cụ vào hoàn cảnh khó khăn hơn.
Chi tiết khiến em xúc động nhất là khi nhân vật “tôi” gặp lại bà ở ngoài chợ. Lúc này bà đã gầy yếu hơn trước rất nhiều, quần áo rách rưới, lưng còng xuống và phải chống gậy. Bà mang theo một chiếc bánh mì khô để nhờ người ta nướng giúp nhưng lại bị bà hàng cơm quát mắng, xua đuổi. Hình ảnh bà run rẩy bên bếp lửa khiến em cảm thấy xót xa vô cùng. Một người già đáng thương chỉ mong có một bữa ăn tử tế nhưng vẫn phải chịu sự lạnh lùng và khinh miệt của người khác. Qua chi tiết ấy, tác giả đã làm nổi bật sự khốn khổ của người nghèo trong cuộc sống và nhắc nhở con người cần biết yêu thương, cảm thông với nhau hơn.
Đặc biệt, lời nói của mẹ nhân vật “tôi” đã để lại cho em nhiều suy nghĩ sâu sắc. Mẹ không trách việc con cho bà cụ tiền mà trách sự vô tình của lũ trẻ trước kia. Mẹ nói rằng một chút tiền chỉ giúp bà sống được một bữa, còn điều quan trọng hơn là đừng làm mất đi công việc kiếm sống của bà. Qua lời mẹ, em hiểu rằng đôi khi chỉ một lời nói thiếu suy nghĩ cũng có thể gây tổn thương rất lớn cho người khác. Con người cần cẩn thận trong lời nói, không nên tin và lan truyền những tin đồn chưa được xác thực.
Kết thúc câu chuyện làm em cảm thấy ấm áp hơn khi các bạn học sinh nhận ra lỗi lầm của mình. Các bạn đều cảm thấy day dứt, thương bà và quyết định sẽ tiếp tục mua bỏng để giúp bà có thể sống bằng chính công việc của mình. Điều đó cho thấy các bạn đã biết hối hận và sửa chữa sai lầm. Đây cũng là chi tiết thể hiện niềm tin của tác giả vào sự lương thiện và lòng nhân hậu của con người.
Nghệ thuật kể chuyện của tác phẩm rất tự nhiên và gần gũi. Tác giả sử dụng ngôi kể thứ nhất giúp câu chuyện chân thật hơn. Các chi tiết miêu tả giản dị nhưng giàu cảm xúc, đặc biệt là hình ảnh bà cụ bán bỏng đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc. Ngôn ngữ truyện mộc mạc, dễ hiểu nhưng chứa đựng ý nghĩa nhân văn lớn lao.
“Bà bán bỏng cổng trường tôi” là một câu chuyện giản dị nhưng vô cùng ý nghĩa. Tác phẩm giúp em hiểu rằng mỗi người cần biết yêu thương, sẻ chia với những người có hoàn cảnh khó khăn. Đồng thời, em cũng nhận ra rằng lời nói và hành động của mình có thể ảnh hưởng rất lớn đến người khác, vì vậy cần suy nghĩ cẩn thận trước khi nói hay làm bất cứ điều gì. Đây là câu chuyện khiến em nhớ mãi và để lại cho em nhiều bài học quý giá trong cuộc sống.

- Thành phần biệt lập phụ chú : những tuổi hai mươi làm sao không tiếc.
- Tác dụng:
+ Bổ sung thông tin thể hiện sự thấu hiểu, đồng cảm của tác giả với những người lính trẻ, khẳng định tuổi 20 là tuổi đẹp nhất, đáng quý nhất.
+ Nhấn mạnh sự hy sinh, làm nổi bật hơn lý tưởng cao đẹp và sự hy sinh vô cùng to lớn, dũng cảm của thế hệ trẻ khi sẵn sàng gạt bỏ hạnh phúc cá nhân vì độc lập dân tộc.
+ Làm cho giọng thơ trở nên sâu lắng, bâng khuâng nhưng không bi lụy, nhấn mạnh sự cao thượng.