Nguyễn Ngọc Hà My

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Ngọc Hà My
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Bài thơ "Cây đa" của Trần Đăng Khoa là một bức tranh làng quê vô cùng sinh động và giàu cảm xúc. Qua con mắt trẻ thơ tinh nghịch nhưng cũng đầy tinh tế, cây đa hiện lên không chỉ là một loài cây cổ thụ mà như một "người hiền" đang trầm ngâm suy tưởng. Tác giả đã sử dụng phép nhân hóa tài tình để miêu tả hình ảnh "cây đa già ngồi suy nghĩ", với những chùm rễ phụ như "râu" dài chạm đất. Những vần thơ giản dị, giàu hình ảnh đã gợi lại trong lòng người đọc một không gian làng quê yên bình, nơi cây đa là chứng nhân của thời gian và là người bạn thân thiết của bao thế hệ. Đọc bài thơ, em cảm nhận được tình yêu quê hương tha thiết và sự gắn bó sâu sắc của nhà thơ đối với những vẻ đẹp bình dị quanh mình. Bài thơ khơi gợi trong mỗi chúng ta ý thức trân trọng và giữ gìn những giá trị văn hóa truyền thống của quê hương.

Câu 2:

Kỳ nghỉ hè năm ngoái, gia đình tôi đã có một chuyến đi biển thật tuyệt vời. Biển xanh, cát trắng và ánh nắng vàng rực rỡ đã tạo nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp, khắc sâu trong tâm trí tôi những kỷ niệm khó quên.

Buổi sáng hôm ấy, cả nhà tôi háo hức lên đường. Chiếc xe bon bon trên con đường ven biển, gió biển thổi vào làm tung bay mái tóc. Khi đến nơi, tôi đã bị choáng ngợp bởi vẻ đẹp của biển. Bãi cát trắng mịn trải dài, những con sóng nhẹ nhàng vỗ vào bờ, tạo nên âm thanh rì rào êm dịu.

Chúng tôi nhanh chóng tìm một chỗ ngồi lý tưởng dưới bóng dừa. Bố tôi dựng lều, mẹ tôi chuẩn bị đồ ăn, còn tôi và em gái thì nhanh chóng lao ra biển. Chúng tôi nô đùa với sóng, xây lâu đài cát và nhặt những vỏ ốc xinh xắn. Nước biển trong xanh, mát lạnh vỗ về làn da, tôi cảm thấy thật sảng khoái và tự do.

Buổi trưa, cả nhà cùng nhau thưởng thức bữa ăn ngon miệng với những món hải sản tươi ngon. Tiếng cười nói rộn rã vang vọng cả một góc biển. Sau bữa ăn, chúng tôi cùng nhau đi dạo dọc bờ biển, ngắm nhìn cảnh vật xung quanh. Tôi và em gái còn được bố mẹ mua cho những chiếc kem mát lạnh, hương vị ngọt ngào tan chảy trong miệng.

Buổi chiều, chúng tôi cùng nhau tham gia các trò chơi trên biển. Tôi được bố dạy bơi, em gái thì được mẹ hướng dẫn cách chơi bóng chuyền. Cả nhà cùng nhau vui đùa, tiếng cười nói rộn rã vang vọng cả một vùng biển.

Khi hoàng hôn buông xuống, biển cả khoác lên mình một màu áo mới. Ánh nắng vàng cam trải dài trên mặt biển, tạo nên một khung cảnh lãng mạn và thơ mộng. Chúng tôi cùng nhau ngồi trên bãi biển, ngắm nhìn cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp và trò chuyện về những điều đã trải qua trong ngày.

Chuyến đi biển đó đã để lại trong tôi những kỷ niệm thật đẹp. Tôi cảm thấy hạnh phúc khi được ở bên gia đình, cùng nhau chia sẻ những khoảnh khắc vui vẻ và ý nghĩa. Chuyến đi không chỉ là một kỳ nghỉ, mà còn là cơ hội để chúng tôi gắn kết tình cảm, hiểu nhau hơn và trân trọng những giây phút bên nhau. Tôi tin rằng, những kỷ niệm này sẽ mãi mãi là một phần không thể thiếu trong cuộc đời tôi.


Câu 1:

Vần được gieo trong khổ thơ đầu là: Đồng - mông

Câu 2:

Cây đa chở thành nơi che chở, nuôi dưỡng cho những sựvật: ve, trâu, bò, bác nông dân.

Câu 3:

Bức tranh làng quê được miêu tả trong bài thơ hiện lên với vẻ đẹp bình dị, thanh bình, gần gũi và thân thuộc. Là vẻ đẹp của cảnh vật thiên nhiên, cuộc sống sinh hoạt hàng ngày, mang giá trị văn hóa truyền thống làng quê.

Câu 4:

Biện pháp tu từ nhân hóa:( “ cây đa gọi gió“, “ cây đa vẫy chim”, “nuôi” ve )

Tác dụng: Khiến cây đa trở nên sinh động, có hồn, mang dáng vẻ hiền hậu như người mẹ ôm ấp, che chở cho thiên nhiên và xóm làng, thể hiện sự gắn bó sâu sắc

Bài 5:

Cảm xúc: Hình ảnh cây đa và khung cảnh đồng quê (mương nước, biển lúa, tiếng ve) gợi lên cảm giác yên bình, thơ mộng, tình yêu quê hương đất nước tha thiết, sâu nặng. Đó là biểu tượng của làng quê Việt Nam truyền thống, nơi lưu giữ ký ức tuổi thơ.

Suy nghĩ: Cây đa là biểu tượng của cội nguồn, sự trường tồn và che chở, nhắc nhở về vẻ đẹp bình dị nhưng thiêng liêng của quê hương.

Hành động giữ gìn:

• Trân trọng, yêu quý thiên nhiên và cảnh quan quê hương

• Có ý thức bảo vệ cây xanh, giữ gìn vệ sinh môi trường nông thôn.

• Tìm hiểu, tìm tòi và kể cho người khác nghe về những nét đẹp văn hóa, cảnh vật làng quê mình.




1. Giặt ở nhiệt độ tối đa 40 độ

2. Không được tẩy

3. Là ở nhiệt độ thấp

4. Không được sấy khô

Quy trình giặt quần áo bằng tay:

Bước 1: Phân loại và chuẩn bị: tách màu, kiểm tra nhãn mác, chuẩn bị nước và xà phòng.

Bước 2: Xử lý sơ bộ: xử lý vết bẩn , ngâm quần áo.

Bước 3: Giặt: vò nhẹ, chà nếu cần, xả sạch.

Bước 4: Vắt và phơi: vắ nhẹ, phơi khô.

Tác dụng của việc phơi quần áo: loại bỏ bụi bẩn và vết bẩn, ngăn ngừa mùi hôi, bảo vệ sức khỏe, kéo dài tuổi thọ quần áo, tăng tính thẩm mỹ và giữ gìn vệ sinh chung.

Để khen thưởng, động viên cho những học sinh có thành tích tốt trong năm học vừa qua trường em tổ chức một chuyến viếng lăng bác

Em rất háo hức và kì vọng vì sẽ được nhìn thấy Bác Hồ. Sáu giờ sáng, xe bắt đầu xuất phát. Chuyến xe dừng tại lăng Bác lúc bảy giờ ba mươi phút sán. Ngay khi bước xuống xe cảm giác đầu tiên của em là sự choáng ngợp bởi không gian rộng lớn và sự trang nghiêm , thành kính nơi đây. Đường vào lăng bác, các chú đứng trang nghiêm với khẩu súng trên vai. Các chú bộ đội là người ngày đêm canh giữ , bảo vệ bình yên cho giấc ngủ của bác, ai cũng có khuôn mặt thật nghiêm trang.

Hôm ấy không chỉ có thầy cô và chúng em đến thăm lăng mà còn rất nhiều những đoàn tham quan khác, họ từ khắp nơi của Tổ Quốc. Đôi khi em còn bắt gặp những đoàn tham quan của những du khách nước ngoài. Nhìn những đoàn tham quan, em cũng như các bạn đều tràn ngập cảm xúc tự hào.

Sau lễ duyệt binh, chúng em được các thầy cô hướng dẫn xếp hàng để vào lăng. Không gian trong lăng không rộng lắm nhưng không khí lại vô cùng thành kính, thiêng liêng. Bác nằm đấy, đôi mắt hiền từ nhắm lại như đang chìm vào giấc ngủ sâu, miệng bác như hé một nụ cười. Bác như phát ra vầng hào quang chói lọi, vừa suy nghĩ, vừa gần gũi.

Chuyến thăm lăng Bác quả thật là một chuyến đi đầy thú vị. Cũng qua chuyến đi này, em cũng thêm yêu quê hương, đất nước của mình

Để khen thưởng, động viên cho những học sinh có thành tích tốt trong năm học vừa qua trường em tổ chức một chuyến viếng lăng bác

Em rất háo hức và kì vọng vì sẽ được nhìn thấy Bác Hồ. Sáu giờ sáng, xe bắt đầu xuất phát. Chuyến xe dừng tại lăng Bác lúc bảy giờ ba mươi phút sán. Ngay khi bước xuống xe cảm giác đầu tiên của em là sự choáng ngợp bởi không gian rộng lớn và sự trang nghiêm , thành kính nơi đây. Đường vào lăng bác, các chú đứng trang nghiêm với khẩu súng trên vai. Các chú bộ đội là người ngày đêm canh giữ , bảo vệ bình yên cho giấc ngủ của bác, ai cũng có khuôn mặt thật nghiêm trang.

Hôm ấy không chỉ có thầy cô và chúng em đến thăm lăng mà còn rất nhiều những đoàn tham quan khác, họ từ khắp nơi của Tổ Quốc. Đôi khi em còn bắt gặp những đoàn tham quan của những du khách nước ngoài. Nhìn những đoàn tham quan, em cũng như các bạn đều tràn ngập cảm xúc tự hào.

Sau lễ duyệt binh, chúng em được các thầy cô hướng dẫn xếp hàng để vào lăng. Không gian trong lăng không rộng lắm nhưng không khí lại vô cùng thành kính, thiêng liêng. Bác nằm đấy, đôi mắt hiền từ nhắm lại như đang chìm vào giấc ngủ sâu, miệng bác như hé một nụ cười. Bác như phát ra vầng hào quang chói lọi, vừa suy nghĩ, vừa gần gũi.

Chuyến thăm lăng Bác quả thật là một chuyến đi đầy thú vị. Cũng qua chuyến đi này, em cũng thêm yêu quê hương, đất nước của mình

Để khen thưởng, động viên cho những học sinh có thành tích tốt trong năm học vừa qua trường em tổ chức một chuyến viếng lăng bác

Em rất háo hức và kì vọng vì sẽ được nhìn thấy Bác Hồ. Sáu giờ sáng, xe bắt đầu xuất phát. Chuyến xe dừng tại lăng Bác lúc bảy giờ ba mươi phút sán. Ngay khi bước xuống xe cảm giác đầu tiên của em là sự choáng ngợp bởi không gian rộng lớn và sự trang nghiêm , thành kính nơi đây. Đường vào lăng bác, các chú đứng trang nghiêm với khẩu súng trên vai. Các chú bộ đội là người ngày đêm canh giữ , bảo vệ bình yên cho giấc ngủ của bác, ai cũng có khuôn mặt thật nghiêm trang.

Hôm ấy không chỉ có thầy cô và chúng em đến thăm lăng mà còn rất nhiều những đoàn tham quan khác, họ từ khắp nơi của Tổ Quốc. Đôi khi em còn bắt gặp những đoàn tham quan của những du khách nước ngoài. Nhìn những đoàn tham quan, em cũng như các bạn đều tràn ngập cảm xúc tự hào.

Sau lễ duyệt binh, chúng em được các thầy cô hướng dẫn xếp hàng để vào lăng. Không gian trong lăng không rộng lắm nhưng không khí lại vô cùng thành kính, thiêng liêng. Bác nằm đấy, đôi mắt hiền từ nhắm lại như đang chìm vào giấc ngủ sâu, miệng bác như hé một nụ cười. Bác như phát ra vầng hào quang chói lọi, vừa suy nghĩ, vừa gần gũi.

Chuyến thăm lăng Bác quả thật là một chuyến đi đầy thú vị. Cũng qua chuyến đi này, em cũng thêm yêu quê hương, đất nước của mình